Chương 709: Vị Trí Khác Nhau!
Thần Phong Yêu Hoàng muốn hóa ra nguyên hình theo bản năng, lại thấy thanh niên kia cúi người xuống, năm ngón tay thon dài bóp chặt lấy cổ nó, da thịt trên cổ điên cuồng rung động bành trướng, nhưng từ đầu đến cuối, vẫn không thể đột phá được hạn chế của bàn tay kia.
Thần Phong Yêu Hoàng trợn tròn mắt, miệng phun cuồng phong. Loại cương phong có thể xé rách thân thể Nhiếp Quân, lại chỉ có thể làm cho kim diễm trên người Thẩm Nghi hơi chập chờn lay động.
Tiếng gió trong miệng nó càng thêm yếu ớt, chỉ có thể đờ đẫn nhìn đối phương, từng tấc từng tấc bóp gãy cổ của mình.
【 Giết chết Thần Phong Yêu Hoàng Hoá Thần Cảnh, tổng thọ chín mươi bảy ngàn năm, còn thừa mười sáu ngàn năm thọ nguyên, hấp thu xong 】
“Phù.” Thẩm Nghi thoáng điều chỉnh hô hấp một chút, kim diễm nhộn nhạo trên người cũng từ từ chui xuống dưới da.
Thọ nguyên của hai con Đại Yêu này không nhiều, nhưng hắn đến đây chủ yếu là để thu thập Trấn Thạch, về phần tuổi thọ của yêu ma, Thanh Hoa lấy sức một người, ngày đêm không ngừng lui tới Cửu Châu, gần như đã chém được gần một nửa yêu ma tham chiến rồi.
【 Thọ nguyên của yêu ma còn thừa: 223 ngàn năm 】
Tuổi thọ phong phú như vậy, lại khiến cho tâm tình của Thẩm Nghi khá là phức tạp, có một loại cảm giác bản thân đang trông coi núi vàng nhưng lại lấy vàng ra làm đá múc nước.
Ở trong Nam Dương tông lạnh lẽo hiu hắt này, tuổi thọ của yêu ma vốn không thể phát huy được giá trị chân chính của nó.
Nói thật, trong cuộc giao thủ lúc trước, ngay cả bản thân Thẩm Nghi cũng không ngờ, một thức Linh Khu Pháp Phản Hư Cảnh, lại có thể gia tăng thực lực của hắn lên khủng khiếp như vậy.
Ban đầu, hắn đã dự tính, mình sẽ mượn Sắc Yêu Kim Tiễn để đối phó với vị Thần Phong Yêu Hoàng ở quật thứ hai này, ai ngờ hắn hoàn toàn không phải dùng đến nó.
Nhưng cũng nhờ cuộc chiến vừa rồi đã khiến Thẩm Nghi hoàn toàn nhận rõ được sự chênh lệch giữa hắn và lão cẩu. Lúc trước, đối phương chỉ dùng một trảo, lại ở khoảng cách xa như vậy, đã khiến Nam Dương pháp y trực tiếp vỡ vụn ra, trong khi một cước toàn lực của hắn, mặc dù đã chém chết được Yêu Hoàng Cự Giác nhưng chung quy lại, nguyên nhân dẫn đến cái chết của đối phương vốn là yêu lực của nàng ta hao hết, còn đối với bản thân pháp y, gần như không mang đến một chút tổn hại nào.
“…”
Bỗng nhiên Thẩm Nghi cảm nhận được một loại nôn nóng không thể nói rõ ra. Hắn hầu như đã góp nhặt toàn bộ những thứ bản thân có thể sử dụng được ở trong Nam Dương tông rồi, nhưng vẫn không đột phá được bình cảnh hiện tại.
Trước kia, hắn đều bị thiên phú tư chất giới hạn thì hôm nay, hắn lại bị giới hạn bởi bản thân vùng thiên địa cằn cỗi này.
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi bội phục vị lão tổ Ngô Đồng sơn kia thêm mấy phần. Đối phương lại có thể chịu đựng được cảm giác nôn nóng kiểu này, sống một quãng thời gian dài như vậy mà vẫn giữ được lý trí.
Nhưng nếu bảo làm lại một lần nữa, Thẩm Nghi vẫn đưa ra câu trả lời tương tự thôi.
Cũng không phải hắn cho rằng lão tổ Ngô Đồng sơn đã sai, chỉ đơn thuần là vị trí của hai người hoàn toàn khác nhau, đối phương thật sự ở trên đỉnh núi, lánh xa thế ngoại, mà hắn lại đúng là một con phù du ở trong miệng đối phương, căn bản không có lựa chọn nào khác cả.
Ở trong mắt vị lão tổ ấy, bất cứ loại rung chuyển nào cũng là chuyện bé nhỏ không đáng kể, nhưng cũng chính những thứ như vậy lại có thể mang đến cho Thẩm Nghi một cái chết bất thình lình.
Ví dụ như một con chó đen khai trí muốn thay đổi khẩu vị chẳng hạn.
Thẩm Nghi không có cho mình một tòa động phủ nào để hắn yên lặng tu hành, hắn chỉ có thể dựa vào một đường sát phạt, cùng với sự trợ giúp của một đám phù du khác, giống như Trương đồ tể, Lâm Bạch Vi, Trần Càn Khôn, thậm chí là Ngô Đạo An trong Võ Miếu.
Mặc dù bây giờ nhìn tu vi địa vị của hắn đã không giống trước kia, nhưng hắn lại không thể bứt người khỏi những con phù du đã từng giúp đỡ hắn, để từ đó cảm nhận được bản thân đã thoát ly thế tục, có thể trơ mắt nhìn bọn họ bị yêu ma đồ sát mọi lúc mọi nơi.
Hắn cũng không phủ định bởi vì quả thật cái nhìn của lão tổ Ngô Đồng sơn kia càng sâu sắc hơn một chút. Trong mắt nàng, bỏ nhỏ giữ lớn mới là chính đạo.
Lấy tư duy ‘đứng ở chỗ cao’ của nàng để cân nhắc, nếu năm đó Thẩm Nghi từ bỏ Thanh Châu, tùy ý để tiểu Yêu Vương tàn sát nơi này, Nhiếp Quân không đi đuổi giết Hóa Huyết Yêu Hoàng, hẳn là mối yêu họa hôm nay sẽ không có.
Thêm nữa, phải cố gắng hết sức để che giấu bản thân, không cho lão cẩu kia phát hiện, tốt nhất là hoàn toàn không để đối phương biết có một người như vậy tồn tại, đến lúc ấy, hắn mới có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất của mình.
Ở trước mặt một chuyện lớn như thế, đừng nói là Thanh Châu, dù là cả cái Đại Càn, hay Huyền Quang Động, thậm chí là bao gồm cả đám đệ tử Ngô Đồng Sơn kia, bất cứ tồn tại nào cũng có thể hy sinh được.
Đợi cho đến khi có người thứ hai đột phá Phản Hư, mở ra Nam Dương tông, khi ấy mọi hoạn nạn khốn khó sẽ tự được giải quyết.
Đợi đến lúc đó, trên tay nâng ba nén hương, lại chậm rãi đi tế điện những vị cố nhân đã chết cũng không muộn.
Nhưng đối với Thẩm Nghi, nếu hắn không liều mạng đi lên, không có thọ nguyên của yêu ma trợ giúp, thì rất có thể hắn mới là sinh linh bị vứt bỏ kia, mới là một thành viên trong nhóm người được tế bái ấy, căn bản không có tư cách đứng ở trước mặt lão tổ Ngô Đồng sơn.
Huống chi… trong chuyện này vẫn còn có một vấn đề khác nữa.
Rốt cuộc là ai có thể cam đoan, sau khi mở ra Nam Dương tông, bên ngoài tất có viện trợ?
Đương nhiên, loại chuyện này vốn không được tính là vấn đề đối với lão tổ Ngô Đồng sơn.
Nếu không có ai đến trợ giúp thì tu sĩ đã đạt đến thực lực Phản Hư cảnh, tự nhiên có thể rời đi, trước mắt là một mảnh trời cao biển rộng. Đứng trước vùng trời bao la ngoài ấy, kết cục của những người khác trong tông như thế nào, dường như cũng không quan trọng.
Nhưng hắn không muốn chết, không muốn người quen biết của mình chết, cũng không có gì là sai.