Chương 727: Chiếc Áo Bào Màu Trắng!
Trương Lai Phúc hờ hững liếc mắt nhìn Nhiếp Quân một cái, lại thuận tay vung trảo chém tới.
Trong chốc lát sau đó, đôi cánh vàng của Thẩm Nghi đã đập bay Nhiếp Quân ra ngoài, con ngươi màu đen của hắn lại nhìn chằm chằm vào Tử Tiêu Thần Lôi Kiếm ở mi tâm của lão cẩu. Một khắc sau, hắn trực tiếp đưa tay đến.
Tử Tiêu Thần Lôi vang lên những tiếng lốp đốp xoẹt xoẹt, hung hăng nổ tung ngón tay hắn, nhưng năm ngón tay thon dài kia vẫn cương quyết nắm chặt lấy chuôi kiếm.
Rồi dưới ánh nhìn chăm chú kinh ngạc của Trương Lai Phúc, dường như Thẩm Nghi đã hóa thân thành một tên Sát Thần hung ác, bởi vì vẻ mặt vốn bình tĩnh của hắn lại bỗng nhiên trở nên dữ tợn. Hắn dùng một tay nắm lấy cần cổ của nó rồi hung hăng đạp nó xuống đất!
Quả trứng phượng trong cơ thể bị đan độc ăn mòn đã xuất hiện mấy vết rạn, nhưng ở khoảng giữa lại bộc phát ra một mảnh sinh cơ bừng bừng, nó nhanh chóng hóa thành một màu vàng vô cùng chói mắt, trực tiếp rót vào hai bàn tay Thẩm Nghi.
Thẩm Nghi dùng đầu gối đè lên đỉnh đầu lão cẩu, hai tay nắm kiếm, giơ cao quá đỉnh đầu, lưỡi kiếm thẳng tắp như ẩn như hiện bên trong Tử Tiêu Thần Lôi, mang theo sát cơ nồng đậm, không chút do dự đã hung hãn đâm thẳng xuống cổ lão cẩu!
Phụt!
Máu chó nóng bỏng vẩy lên mặt Thẩm Nghi.
Trên khuôn mặt trắng nõn tuấn tú kia không có lệ khí, chỉ có sát khí dứt khoát kiên định.
Mũi kiếm từ cổ nó một đường kéo xuống, biến thành một cái lỗ thật sâu ở phần bụng con chó già. Ngay khi dược lực chồng chất bắt đầu chữa trị thương thế trên người nó, Thẩm Nghi lại thuần thục đưa tay vào, gần như không cần tìm, chỉ trong nháy mắt đã nắm được Yêu Đan của lão cẩu. Động tác của hắn nhanh đến mức ngay cả cơ hội phản ứng Trương Lai Phúc cũng không có.
Soạt…
Theo động tác giơ tay lên của hắn, lại một chùm huyết tương bắn lên.
Thẩm Nghi buông trường kiếm ra, hung hăng đè mạnh cái đầu chó của Trương Lai Phúc xuống, mãi cho đến khi lòng bàn tay không còn cảm nhận được bất cứ một động tác giãy giụa nào nữa, hắn mới thoát lực ngồi trên mặt đất, há họng thở hổn hển như ống bễ rách.
Giữa màn trời này, chỉ còn lại hình ảnh của một người một chó.
“…”
Nhiếp Quân ngã trên tấm phù điêu Nam Dương, chăm chú nhìn thanh niên trần trụi trước mắt. Một lát sau, gã trầm mặc đi vào đại điện, tìm kiếm một hồi trong gian phòng phía sau bức tượng tổ sư kia.
Nhiếp Quân không nghĩ ra còn thứ gì có thể dùng để che thân cho đối phương được nữa, có lẽ chỉ có vật trong tay này là xứng đáng. Phải biết rằng, trong số bảo vật do Trương Lai Phúc cất giữ, thứ được đặt ở trên cùng chính là một bộ pháp bào Nam Dương màu trắng.
Gã cung kính nâng bộ pháp y kia lên, rồi từng bước từng bước tiến vào bên trong trận pháp, khoác nó lên người Thẩm Nghi đã kiệt sức, lại thuận tay nhặt tấm Đạo Bài đã rơi xuống đất thay đối phương, sau đó quỳ một chân trên mặt đất, cung kính dâng vật này lên.
“…”
Thẩm Nghi liếc mắt nhìn Nhiếp Quân đang quỳ trước người, cuối cùng cũng điều chỉnh được hô hấp, nhíu mày nói: “Bớt làm mấy chuyện vớ vẩn đó đi.”
“Đây không phải là chuyện vớ vẩn.” Nhiếp Quân lắc đầu, vẫn một mực duy trì tư thế dâng lên Đạo Bài.
Cả đời này, gã chẳng quan tâm đến bao nhiêu người, cũng không có chuyện lòng mang đại nghĩa thương sinh. Nếu như nhất quyết phải tìm ra thứ mà gã quan tâm đến thì chỉ có duy nhất đám đồng môn Ngô Đồng sơn này thôi.
Lúc trước, nhìn như Thẩm Nghi tùy ý đón lấy Trương Lai Phúc, nhưng lại hoàn toàn có thể tính là cưỡng ép vớt tính mạng của đám người kia từ trong tay Diêm Vương gia trở về.
Ít nhất là hôm nay khi trở thành tông chủ, đối phương cũng đáng để cho gã quỳ xuống dưới chân.
Đến thời điểm đó, rốt cuộc mọi người cũng chạy tới nơi này, tất cả đều dừng bước, an tĩnh nhìn một màn trước mắt.
Thật ra cũng không cần phải nhiều lời giải thích làm gì, bởi những chuyện đã xảy ra ở nơi này, thiên hạ đều biết. Tất cả bọn họ đều tận mắt nhìn thấy Thẩm Nghi dùng Tử Tiêu Thần Lôi Kiếm đâm vào cổ lão cẩu.
Bây giờ, đối phương khoác chiếc áo bào trắng kia lên người, chính là danh xứng với thực.
“…”
Mắt thấy đám người hội tụ tới nơi đây càng ngày càng nhiều, ánh mắt sáng như đuốc cũng dồn dập ném tới, Thẩm Nghi có phần không thích ứng. Hắn khẽ nhướng mày rồi chậm rãi đứng dậy, nhận lấy tấm Đạo Bài được Nhiếp Quân đưa tới, sau đó quay lưng về phía đám người kia, nhìn chằm chằm vào đại điện trước mặt.
Cuối cùng cũng dọn sạch Thiên Yêu quật.
Hắn nhìn xuống tấm Đạo Bài trong tay, trên khuôn mặt tràn đầy vết máu bỗng nhiên lại có thêm một chút ý cười.
Hình như đến cuối cùng, hắn cũng có thể dừng bước nghỉ ngơi một lát rồi, vừa hay cũng tiện đường đi ra bên ngoài nhìn ngắm phong cảnh một phen.
Chiếc trường bào màu trắng nhẹ nhàng bay lên, có luồng lưu quang mềm mại di chuyển bên trên những đường hoa văn màu vàng kim thêu hình Nam Dương nọ, thoáng che lấp đi khí tức sát phạt nồng đậm đến cực điểm, một mực phủ kín toàn thân thanh niên kia.
Một đám đệ tử Ngô Đồng sơn, còn có mấy người của Đại Càn và Hứa gia đều không tự chủ được lập tức cất bước đi theo. Vốn tưởng rằng Thẩm Nghi sẽ trực tiếp bước vào màn sáng kia, không ngờ sau khi thu thi thể của lão cẩu kia vào bảo cụ trữ vật, đối phương lại không nhanh không chậm đi thẳng vào gian tiểu các nằm phía sau bức tượng tổ sư.
“…”
Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào những vật được bày gần như chỉnh tề ở trong đó, phần lớn đều là các loại tranh cuộn hắn đã từng nhìn thấy. Hắn lùy tiện lấy ra hai cuốn, dường như chúng đều được dùng để ghi chép lại những sự tích trong quá khứ của Nam Dương tông, cũng không biết bên trong có cất giấu loại công pháp nào không.
Thẩm Nghi đang định lục lọi từng cái một, chợt nhận ra một chuyện.
Nếu như những tu sĩ đã từng tồn tại kia đều biến mất cả rồi và dựa vào tấm Đạo Bài trên tay, hắn đã có thể tùy ý mở ra trận pháp bên trong Tàng Pháp Các thì đâu cần phải tiết kiệm đến mức đi tìm kỳ ngộ trong đống tạp vật này nữa?
Nói cách khác, tất cả mọi thứ bên trong Thiên Yêu quật này đều có thể tùy ý cho hắn lấy ra sử dụng rồi.