Chương 738: Khiêu Khích!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 738: Khiêu Khích!

Thẩm Nghi tiện tay kéo quyển sách kia về nhét vào trong ngực A Thanh, sau đó đổi vị trí với nàng, thản nhiên nói: “Không cần phải để ý, cứ tiếp tục lắng nghe đi.”

“Ừm.” Hứa Thanh Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

Đệ tử vừa bị cướp mất quyển sách kia, thoáng sửng sốt một chút, lại thấy Thẩm Nghi căn bản không thèm nhìn mình thêm một cái nào nữa, hoàn toàn coi gã là không khí, trong lòng lập tức có chút phẫn nộ nói: “Không phải chứ, tính tình thật kiêu ngạo nha, ta chỉ nhìn xem một cái thôi, có cái gì không hiểu, ta còn có thể dạy cho các ngươi mà, không cần làm phiền đến Dương trưởng lão.”

Đồng Tâm Xuyến vẫn luôn nghe những tiếng cười bên cạnh, rốt cục giờ phút này cũng dời mắt khỏi người vị trưởng lão trên kia, nhìn về phía người nọ, chân thành nói: “Ngươi càng hiểu hơn trưởng lão sao? Vậy vì sao không đi lên giảng?”

“Ta!” Tên đệ tử trẻ tuổi kia bị một câu này làm cho nghẹn họng, sắc mặt ửng đỏ.

Đệ tử chưa hề rời khỏi tông môn như gã, làm sao chịu nổi câu mỉa mai của Đồng Tâm Xuyến, lập tức chống người đứng dậy: “Ta đương nhiên là không bằng trưởng lão, nhưng để dạy cho các ngươi mấy vị vẫn còn dư dả.”

“…”

Đồng Tâm Xuyến trầm mặc một thoáng, mới đưa mắt nhìn về phía Thẩm Nghi bên cạnh, sau khi phát hiện đối phương cũng không có ý ngăn cản, gã mới bình tĩnh nhìn về phía đệ tử kia, nhẹ giọng nói: “Vậy thì chưa chắc.”

Trong tòa đại điện rộng lớn này, Dương trưởng lão đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, từ từ ngừng giảng pháp. Ánh mắt sắc bén của lão nhìn chằm chằm về phía vị đệ tử bỗng nhiên đứng lên kia.

Kỳ thực, động tĩnh lúc trước của nhóm đệ tử phía dưới đều bị lão thu cả vào đáy mắt, sở dĩ không để ý đến là vì mấy nguyên nhân.

Thứ nhất, đám tu sĩ đến từ Nam Dương tông này chỉ ngồi dự thính một bài giảng mà thôi. Dù sao bọn họ cũng là người được Liễu trưởng lão bố trí đến, giảng chút kiến thức căn bản cho bọn họ, nể mặt mấy người này cũng là lễ tiết nên có.

Thứ hai, bản thân lão vốn là ngoại môn trưởng lão, muốn giảng pháp gì đâu đến lượt đám đệ tử bên dưới nói này nói nọ.

Đối phương xì xào bàn tán thì cũng thôi đi, đến bây giờ còn trực tiếp đứng lên, ngang nhiên gây nhiễu loạn thời gian giảng pháp, đúng là trong mắt không có người bề trên.

Dương trưởng lão đưa tay cầm thước, vừa mới chuẩn bị đánh tên đệ tử kia bay ra ngoài điện, đột nhiên lại nghe thấy tiếng Đồng Tâm Xuyến đáp lại.

“…”

Dương trưởng lão hơi nhíu mày, trầm ngâm một thoáng, sau đó lại lần nữa buông thước xuống. Thanh Nguyệt tông vốn là nơi khích lệ và cổ vũ đám đệ tử luận đạo với nhau nhất.

Mặc dù thời cơ không quá thích hợp, nhưng cũng có thể chờ luận bàn xong sau đó xử trí sau. Điểm duy nhất khiến lão không nghĩ ra chính là đám tu sĩ Nam Dương tông đã bị đoạn tuyệt truyền thừa này, chẳng lẽ bọn họ còn am hiểu về trận pháp nhã đạo?

Hẳn là bọn họ cũng không ngốc đến mức cho rằng những thứ lão vừa giảng chính là trận pháp chứ?

“Ôi! Ôi! Ôi!”

Đệ tử cao gầy vừa đứng lên tên là Phùng Ngạn, bị Đồng Tâm Xuyến yên tĩnh nhìn chăm chú như vậy trong lòng càng thêm bực bội. Gã thở hổn hển mấy hơi rồi quay đầu nhìn Dương trưởng lão đang ngồi phía trên.

Xong rồi, do gã nhất thời xúc động lại quên mất trưởng lão vẫn còn đang giảng pháp. Bây giờ bị câu nói này khích tướng, thực sự đã đẩy gã rơi vào thế khó rồi, muốn ngồi cũng không được, mà cứ đứng cũng không xong, nếu gã thật sự chịu thua như vậy, chẳng phải đã trực tiếp ném đi thể diện của Dương trưởng lão rồi, về sau làm sao còn tư cách tới nghe đối phương giảng pháp nữa?

“Ngươi dám hại ta!”

Phùng Ngạn tức giận trừng mắt lại, hai tay siết chặt nói: “Chỉ biết hoa ngôn xảo ngữ thì có tác dụng gì? Có bản lĩnh hãy để bỏ thứ trên tay xuống qua đây xem chân chương, để đám nhà quê các ngươi được chứng kiến sự huyền diệu của trận pháp chi đạo một phen.”

Lời còn chưa dứt, đám đệ tử xung quanh lập tức hưng phấn gào lên: “Hay lắm! Phùng huynh nói rất hay!”

“Để bọn họ được chứng kiến một chút thủ đoạn Dương trưởng lão đã truyền cho chúng ta đi.”

Một bên ồn ào, một bên lại có người đẩy một tấm trận bàn đi tới.

Nghe được tên đệ tử bên cạnh thuận miệng kéo Dương trưởng lão vào, người thanh niên có tư thế oai hùng, phấn chấn đang ngồi ở phía trước kia khẽ nhíu mày: “…”

Gã quay đầu liếc mắt nhìn Đồng Tâm Xuyến.

Thấy vẻ mặt của đối phương vẫn như thường, dáng vẻ thản nhiên, căn bản không giống như một kẻ lỗ mãng không có kiến thức, so sánh giữa hai bên thì Phùng Ngạn sư đệ đã hoàn toàn bị người nọ nắm mũi dắt đi rồi.

Suy nghĩ một lát, rốt cục gã cũng đứng lên.

“A! Nhan sư huynh cũng có hứng thú hả?” Người bên cạnh nhìn thấy, trong lòng càng thêm kích động.

Trong đại điện này có đến mấy trăm vị đệ tử, nhưng chỉ có một mình vị Nhan Văn Thành sư huynh này là được Dương trưởng lão coi trọng nhất, thậm chí còn nghiễm nhiên bày ra tư thế muốn kế thừa y bát của trưởng lão rồi.

Không ngờ chỉ vì một chút chuyện nhỏ như vậy, lại có thể hấp dẫn sự chú ý của đối phương.

“Chậc.” Lý Thanh Phong lặng lẽ đưa mắt ra hiệu cho Đồng Tâm Xuyến. Lúc trước, tâm tư của gã vốn không đặt vào chuyện nghe giảng pháp, mà vẫn một mực quan sát nhóm đệ tử Thanh Nguyệt tông này. Rất nhanh, gã đã phát hiện ra, ngoại trừ mấy người Thẩm tông chủ thì vị Nhan sư huynh này chính là đệ tử duy nhất nghiêm túc lắng nghe vị trưởng lão bên trên giảng giải tri thức.

Tính cách nhẫn nại đến mức này sao có thể là hạng người đơn giản được?

Hai người dùng ánh mắt trao đổi một phen.

“Ngươi đặc biệt đi theo tới đây một chuyến, đừng có làm mất mặt Thẩm tông chủ chúng ta.”

“Cút đi, đồ ngốc.”

Đồng Tâm Xuyến hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng có chút cảm giác căng thẳng trong lòng, sau đó gã chậm rãi đứng lên, nhìn về phía Nhan Văn Thành.

“Không phải chứ, ngươi đang nhìn chỗ nào đấy hả?” Phùng Ngạn chợt phát hiện ra mình lại bị coi thường, nhất thời giận dữ gầm lên: “Ta sẽ không bắt nạt ngươi, ngươi cứ bày trận đi, để ta tới phá!”

Lời này vừa nói ra, những người còn lại đều cười vang.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right