Chương 749: Lễ Mừng Thọ!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 749: Lễ Mừng Thọ!

“Chậc.”

Bàn tay tiểu lộc yêu vừa mới vươn ra được một nửa, đã trông thấy hai người kia bước vào động phủ rồi. Vẻ mặt nó thoáng khựng lại một chút rồi có phần lúng túng thu bàn tay trở về.

Đây là đồ nhà quê từ đâu tới chứ? Chút quy củ ấy cũng không hiểu?

Chấp sự Thanh Nguyệt Tông đương nhiên là không cần đưa lễ vật, nhưng hai người này một người mới bước vào Phản Hư, một người là Hóa Thần trung kỳ, lại không mặc phục sức tông môn, thế mà cũng dám xem thường nó?

Vừa mới bước vào thạch phủ tráng lệ kia, Lý Thanh Phong còn chưa kịp đi quan sát đám san hô hoa mỹ được bày biện chung quanh, đã theo bản năng cảm nhận được bầu không khí bất thường rồi.

Gã lén lút thò nửa cái đầu từ sau lưng Thẩm Nghi ra nhìn. Chỉ thấy Liễu Thiến Vân không hề ngoài ý muốn đã ngồi xuống ghế thủ tọa, con Linh Vân Thượng Nhân mang theo vẻ mặt tươi cười đang ở bên cạnh hỏi han ân cần.

Nếu dựa vào biểu cảm trên gương mặt thì hoàn toàn nhìn không ra hai người trên vốn là tu sĩ cùng cảnh giới.

Nhưng bầu không khí không đúng lại phát sinh ở một chỗ khác.

Chỉ thấy nơi đó đang đặt một chiếc ghế đá vô cùng rộng lớn, còn tồn tại đang ngồi xổm trên chiếc ghế đá này lại là một con cóc to mọng, trên thân phủ một tấm áo bào to tướng màu xanh sẫm, phía trên làn da thô ráp của nó phủ đầy những cái mụn cóc lớn nhỏ chi chít.

Trong tay con cóc kia đang nắm chặt một cái đùi dê sống, đầu lưỡi thoáng cuộn một cái, là quấn cả da lẫn thịt vào trong miệng. Cứ như vậy, nó vác theo gương mặt không chút biểu cảm, thản nhiên ăn mỹ thực.

Trên chiếc bàn đá đặt ngay trước người nó, có bày mấy cái chén rượu, vụn vặt lẻ tẻ ngã trên mặt bàn. Thật hiển nhiên, vừa rồi đã có người đi tới mời rượu nó, nhưng ở thời điểm hiện tại, chỉ thấy mấy chén rượu kia lại không thấy bóng người kính rượu, bởi những bóng người ấy đều đang có rút người lại, có phần bất an ở đằng sau một cái bàn khác rồi.

Lý Thanh Phong chỉ nhìn lướt qua là hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra.

Thật hiển nhiên, con cóc này chính là Hồng Trạch Thủy tộc mà lúc trước chúng yêu từng nhắc đến.

Dù ở trong miệng Liễu Thiến Vân, Thủy tộc cũng phải xếp hạng trên Nam Hồng Thất Tử… Nhưng người ta vẫn nói, quan huyện không phải hiện quản [1] đều là yêu ma ở gần tông môn, đương nhiên là bọn chúng càng có khuynh hướng nịnh nọt Thanh Nguyệt tông hơn.

[1] : quan huyện không phải hiện quản, nghĩa là quan huyện ở trên cũng không bằng tên quan nho nhỏ trực tiếp quản lý dân bên dưới.

“…”

Thẩm Nghi dẫn Lý Thanh Phong ngồi vào trong góc, vẻ mặt bình tĩnh, không nói một lời. Nhìn một đống thọ nguyên của yêu ma lúc ẩn lúc hiện ở trước mắt, lại không tiện vươn đũa tới gắp đi, đương nhiên là tâm trạng của hắn chẳng tốt chút nào rồi, cũng may không có ai thèm quan tâm với bọn họ, ngược lại đã bớt đi rất nhiều phiền phức.

Muốn nổi danh ở nơi mới thì hiểu rõ thế cục là chuyện chắc chắn phải làm.

Thẩm Nghi bưng chén rượu lên, trầm mặc quan sát xung quanh.

“Liễu chấp sự tửu lượng tốt thật!”

Trong lúc ăn uống linh đình, Linh Vân Thượng Nhân bật cười ha hả kính Liễu Thiến Vân một chén rượu, nó vừa mới đứng lên, đã quét ánh mắt nhìn về phía con cóc bị lạnh nhạt đằng kia, chỉ thấy trước mặt đối phương đã có bảy - tám cái xương đùi dê bị ném lung tung rồi. Đột nhiên nó thoáng sửng sốt một chút, sau lưng lập tức túa ra mồ hôi, hiển nhiên là kịp phản ứng lại rồi.

Nó vốn cho rằng, cả Hồng Trạch Thủy tộc lẫn Nam Hồng Thất Tử, bất cứ người nào đến đây cũng có thể làm mình mát mặt trước đám huynh đệ, chỉ không biết hôm nay là gặp may hay là xui xẻo, bởi vì cả hai bên đều tới.

Nó lại đưa mắt nhìn đám huynh đệ của mình, tên nào tên nấy đều muốn trèo lên cành cao Thanh Nguyệt tông.

Hỏng hỏng hỏng rồi… Linh Vân Thượng Nhân lau mồ hôi, đột nhiên nhớ tới cái gì, nó vội vàng nói: “Bích Hải tiền bối, Liễu chấp sự, tiểu tu mời hai vị đến đây, ngoại trừ chuyện chúc thọ, chủ yếu là tiểu tu mới có được một vò rượu thuốc (dược nhưỡng) trân mỹ, muốn mời hai vị tới đánh giá một phen.”

“Mời theo ta lên lầu.” Linh Vân Thượng Nhân chắp tay hành lễ với hai người, lúc này mới khom lưng đi về phía chiếc thang đá, dẫn đường.

Liễu Thiến Vân lơ đãng đưa mắt nhìn Thẩm Nghi, nếu thật sự là rượu ngon, nhất định phải mang cho vị tông chủ này một hồ lô. Nghĩ như vậy, nàng cũng lập tức đứng dậy đi theo.

Đợi cho đến khi hai người cùng đi tới lầu hai, Linh Vân Thượng Nhân xốc lên bức rèm châu, đang chuẩn bị tiến vào, thoáng cúi đầu nhìn xuống lại thấy con cóc kia vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích.

“Ách… Bích Hải tiền bối…” Nó lại kêu gọi một tiếng.

“Các ngươi đi đi, ta không có hứng thú.” Bích Hải Cáp Mô lại liếm một miếng thịt đùi dê, ngay cả ngẩng đầu cũng lười, chẳng buồn ngẩng lên lấy một cái, dù giọng nói của nó khàn khàn, nhưng vẫn mơ hồ có thể nhận ra đây là một con cóc cái.

“Làm sao? Một mình ta không uống được rượu quý của ngươi sao?” Liễu Thiến Vân liếc mắt nhìn Linh Vân một cái.

Con cóc kia không uống thì thôi, vừa vặn để lại cho Thẩm Nghi một ít.

Cũng giống như lúc trước nàng nói, Nam Hồng Thất Tử không gây chuyện, nhưng tuyệt đối không sợ phiền phức, ngay cả Hồng Trạch Thủy tộc cũng không làm gì được nàng.

Nhưng tình huống này cũng nguy hiểm thật, may mà nàng đã sớm thương lượng từ trước, bằng không để Thẩm tông chủ mặc Nam Dương bạch bào đi tới, khẳng định là tin tức này sẽ lan truyền ra ngoài rồi.

“Xem ngài nói kìa, ta đâu có ý như vậy.” Linh Vân Thượng Nhân khẽ thở dài một tiếng, lại dẫn theo Liễu Thiến Vân tiến vào trong bức rèm che, xuyên qua một con đường bằng đá, đi về phía nhà kho.

Một lát sau.

“Xùy.” Rốt cuộc cóc nọ cũng phát ra một tiếng cười lạnh, nó ném cái đùi dê trong tay lên bàn, mở miệng nói: “Ăn tới ăn lui vẫn là dê béo, chỉ có mỗi thứ này để tổ chức chúc thọ, cũng dám mời bản tọa tới, không sợ mất mặt xấu hổ sao?”

Nghe vậy, bốn con Đại Yêu còn lại đều lúng túng nhìn sang: “Dù sao cũng có phát thiệp mời cho Thanh Nguyệt tông, không thể chân chính dẫn mấy tên tu sĩ đi lên được, mong tiền bối khoan dung.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right