Chương 755: Xét Nhà Diệt Môn!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 755: Xét Nhà Diệt Môn!

Dưới ánh mắt ra hiệu của Thẩm Nghi, Trương Lai Phúc lại nhe răng cười một tiếng, hư ảnh liên tục nện xuống. Rồi trong ánh mắt tràn ngập cảm giác khó tin của Bích Hải Cáp Mô, lão cẩu hung hăng đập con cóc còn sống sờ sờ kia thành một đống thịt vụn bị bao bọc bên trong cái túi da.

【Chém giết Bích Hải Cáp Yêu Phản Hư cảnh, tổng thọ 182 ngàn năm, thọ nguyên còn thừa chín mươi bốn ngàn năm, hấp thu xong 】

Trong khoảng thời gian này, Thẩm Nghi cũng không nhàn rỗi. Ba con yêu ma khác đã sớm thấy rõ thế cục không thích hợp mới vội vàng bỏ chạy ra ngoài cửa như phát điên, nhưng trong nháy mắt khi bàn tay của bọn chúng chạm đến cánh cửa đá, lại bị thanh niên mặc áo đen kia trực tiếp kéo trở về.

Thiên Hoàng Bất Diệt Chân Thân tiểu thành đã trợ giúp Thẩm Nghi rất nhiều, khiến hắn chỉ cần dựa vào thân thể cũng đủ khả năng sánh ngang với Phản Hư tầng hai. Huống chi trong tay hắn vẫn còn Đạo Cung với huyết lôi và kim phong liên tục tập kích.

Phá Vọng Toái Thân, Kim Phong Nhiếp Hồn.

Lại thêm một thanh niên khủng bố không ngừng vung quyền, đã trực tiếp lấy một địch ba, đánh cho ba con yêu ma kia hoàn toàn không có sức phản kháng.

Dù các loại thần thông hung hăng đánh lên người Thẩm Nghi, nhưng dường như tầng kim diễm một mực bao bọc trên người hắn lại có thể sinh sôi không ngừng, chính nó đã trực tiếp ngăn cản thần thông của đám yêu ma ở bên ngoài.

Công pháp được Nam Dương tông trân trọng cất giữ đương nhiên không phải vật phàm, bất cứ một thức nào đặt ra bên ngoài cũng là cấp bậc mà đám yêu tu bình thường này khó có thể tưởng tượng nổi.

Đây chính là nội tình của đại tông!

Trên cánh cửa đá bóng loáng dần xuất hiện hàng đống huyết chưởng ấn lít nha lít nhít, mỗi một đạo đều ẩn chứa cảm xúc oán sợ nồng đậm, mãi cho đến khi con yêu ma còn sống cuối cùng bị một chưởng mạnh mẽ đánh thẳng vào đầu, toàn thân thoát lực, bị Thẩm Nghi chậm rãi kéo trở về, lưu lại một vết máu kéo dài thẳng tắp trên mặt đất.

Liễu Thiến Vân nhìn thanh niên phía dưới, bỗng nhiên lại có chút khó chịu.

Tuy nàng là chấp sự, nhưng tu vi quá thấp, bởi vậy trên thực tế, nàng cũng rất ít rời khỏi tông môn, tham dự mấy chuyện sát phạt chân chính kia.

Tiếng gào thét của yêu ma cứ một mực vang vọng bên tai, nhưng không thể làm cho thanh niên kia thoáng rung động một chút nào, thậm chí cảnh tượng này còn khiến Liễu Thiến Vân cho rằng, đối phương đã làm quá nhiều chuyện tương tự, đến mức chết lặng mất rồi.

Rốt cuộc là bên trong Nam Dương tông đã xuất ra một đống quái vật như thế nào vậy?

Ngay sau đó, Thẩm Nghi thuần thục thu tất cả thi thể yêu ma vào nhẫn. Hắn cũng thu hồi kim diễm toàn thân, đi về phía Liễu Thiến Vân.

“Ách… Ngươi muốn làm gì?” Liễu Thiến Vân lập tức làm theo bản năng, muốn cách xa luồng khí tức tanh sát đang ập thẳng vào mặt kia thêm một chút. Nàng vừa dứt lời lại phát hiện Thẩm Nghi dùng dáng mắt đầy vẻ quái dị liếc mắt nhìn mình một cái, sau đó trực tiếp đi lướt qua người nàng, xốc lên bức rèm châu tiến thẳng vào trong con đường đá.

Toàn bộ quá trình đều thuần thục khiến người ta nhìn mà than thở không thôi.

Thẩm Nghi dẫn theo lão cẩu bước vào con đường bằng đá trước mặt, dứt khoát đi xét nhà diệt môn.

Giết sạch cả động phủ rồi, kế tiếp đương nhiên là xét nhà, cái này cũng phải hỏi sao?

Phải biết rằng hắn bây giờ đã nghèo đến mức ngay cả phần lễ mừng thọ coi được cũng không lấy ra nổi, chỉ có thể tay không đi theo vào, trước kia chỉ có một mình còn ổn, nhưng về sau, nếu lại xuất hiện những chuyện tương tự, chẳng phải thứ mất đi chính là thể diện của Nam Dương tông sao?

“…”

Liễu Thiến Vân trầm mặc thật lâu, bỗng nhiên đưa tay bịt kín mặt. Nàng chỉ muốn dẫn đối phương ra ngoài lịch lãm, chứ không phải đi làm trộm cướp. Hơn nữa cho tới bây giờ, Liễu Thiến Vân cũng không biết rốt cuộc là vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc là bọn họ đã lao vào đánh nhau như thế nào, nhưng thoạt nhìn, có vẻ như Thẩm Nghi cũng không quá quan tâm đến chuyện ấy.

Từ hành động hắn rút trường kiếm ra khỏi ngực của con lộc yêu lúc trước, thì dường như hắn chỉ đơn thuần là hưởng thụ quá trình giết yêu mà thôi, dù vì vậy mà bản thân bị thương, hắn cũng chẳng quan tâm.

Đây rõ ràng là một tên điên cuồng liều mạng mà!

Linh Vân Thượng Nhân cũng chỉ là một con yêu ma tán tu, đương nhiên là kho tàng của nó không lọt được vào tầm mắt của đại tông. Bên trong chỉ có mấy món pháp bảo cùng với một chút linh dược cũng không biết được cướp được từ trên người vị tu sĩ nào, thứ duy nhất có thể khiến Liễu Thiến Vân chú ý cũng chỉ có vò rượu thuốc quý trọng kia thôi.

“Đây là cái gì?” Thẩm Nghi cầm lấy một đoạn cành khô từ trên cái giá hơi lộn xộn xuống rồi đưa mắt nhìn về phía Liễu Thiến Vân.

Được loại thần thông tầm bảo – thứ hắn từng nhận được sau khi nuốt nội đan của thử yêu - gia trì, hắn lập tức cảm nhận được nhánh cây này là thứ có khí tức nồng đậm nhất trong bảo khố của lộc yêu.

“Ồ, hóa ra tên tán tu này vẫn còn cất giấu đồ tốt.” Liễu Thiến Vân tùy ý nhìn lướt qua, đã có chút kinh ngạc rồi lập tức mở miệng giải thích cho Thẩm Nghi: “Thanh Dương Chi, đây là bảo tài đạo trụ cần, phẩm chất cũng được, bỏ ra chừng ba năm trăm năm là có thể luyện hóa, miễn cưỡng cũng có thể dùng làm tài liệu phụ của đạo trụ tam phẩm.”

Nghe vậy, Thẩm Nghi cũng khẽ gật gật đầu. Hắn hiểu rồi, thứ này chỉ có thể dùng làm tài liệu phụ tam phẩm để sử dụng, nếu đặt vào trong Đạo Cung, hẳn là nó có giá trị tương đương với một con Trương Lai Phúc, nhưng kém hơn Xích Nhãn Phượng Yêu.

Thấy Thẩm Nghi lộ vẻ mặt bình tĩnh, Liễu Thiến Vân lo lắng đối phương hiểu lầm, lại nói thêm một câu: “Có lẽ ngươi còn không rõ lắm, đối với tu sĩ Phản Hư tiền kỳ, thật ra tam phẩm đã rất cao rồi. Những thiên kiêu thân truyền của Thanh Nguyệt tông ta, nếu chọn dùng lục trụ khi lần đầu tiên thăng cung thì chỉ cần có một nửa đạo trụ tam phẩm, bọn họ sẽ có cơ hội thu được quà tặng Thanh Loan chi tức, tôn là Tiên Cung.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right