Chương 759: Đây Không Phải Đầu Óc Có Bệnh Thì Là Cái Gì?
Nếu thọ nguyên của yêu ma đã sung túc thì đương nhiên Thẩm Nghi cũng có thể phóng tầm mắt ra xa hơn một chút.
Nếu có thể lấy được Thanh Loan chi khí, khẳng định là quá trình tu hành của hắn sau này sẽ được hỗ trợ thêm rất nhiều.
Thanh Phong chân nhân gọi cả ngày cũng không gọi được Mộc Nhân, nhưng lúc này, gã lại mở mắt. Lý Huyền Khánh nhìn về phía Thẩm Nghi, lắc đầu nói: “Ta không rõ lắm.”
“Hả?” Thẩm Nghi thoáng sửng sốt một hồi nhưng cũng lập tức nghe ra sự thành khẩn trong giọng nói của đối phương. Chỉ thấy trên gương mặt cứng ngắc của Lý Huyền Khánh vừa xuất hiện một chút ý tứ khiêm nhường.
“Ba cung đầu của Huyền Khánh đều là Thiên Cung.”
“…” Thẩm Nghi khẽ hít sâu một hơi, đến lúc này, hắn mới phải một lần nữa nhìn kỹ Mộc Nhân trước mắt.
Hai năm đã trôi qua, không ngờ đến thời điểm hiện tại, hắn lại có thể cảm nhận được sự khó chịu như khi còn ở chung với Khương Thu Lan lúc trước, dường như âm thanh nghiến răng ken két khiến người ta bực bội kia lại một lần nữa vang vọng bên tai.
“Như vậy, muốn thành tựu Thiên Cung thì nên làm thế nào?” Thẩm Nghi cố gắng kiềm chế nỗi lòng để tiếp tục hỏi.
“Có lẽ biện pháp của ta không thích hợp cho các ngươi sử dụng. Nói ngắn gọn thế này, ba cung trước, Huyền Khánh chỉ quan tưởng duy nhất một trụ, chính là nhị phẩm, có Nam Dương tông chủ đời trước làm sư phụ, bảo tài ra sao vốn không cần ta phải động tâm tư.” Lý Huyền Khánh khẽ thở dài một tiếng, đây chính là lý do vì sao lúc trước gã từng nói mình vốn không giúp được đám người Thẩm Nghi.
Dựa theo quy củ của Nam Hồng Thất Tử, chỉ cần đạt tới ba tầng Linh Cung là có thể thu làm thân truyền. Mặc dù gã cũng có mác là đệ tử thân truyền, nhưng còn ở phía trên bọn họ.
Con đường của thiên kiêu không phải thứ mà người khác có thể tuỳ tiện phục chế được.
“Ta còn có chút việc, cáo từ trước.” Thẩm Nghi hơi chắp tay với đối phương rồi lập tức cất bước đi ra bên ngoài đại điện.
Kỳ thật chuyện tu hành này cũng chưa hẳn phải làm đến hoàn mỹ mỗi một bước đi, cái gì mà Thiên Cung Tiên Cung, có thể đột phá không phải là được rồi sao?
Xùy, tội gì phải xoắn xuýt mãi trên những chuyện kiểu này chứ?
Năm ngón tay giấu trong tay áo của Thẩm Nghi chậm rãi siết chặt lại, hắn đi đến một nơi khá yên tĩnh, mở bảng giao diện ra, tiêu hao hai vạn năm tuổi thọ của yêu ma để ngưng tụ hai pho tượng Trấn Thạch mới, sau đó lại trực tiếp ngưng tụ Yêu Ma Bản Nguyên, bắt đầu tái tạo yêu hồn.
Cả Bích Hải Cáp Mô lẫn Linh Vân Thượng Nhân đều là yêu tu rất bình thường, không giống như phượng yêu và lão cẩu, thường xuyên ở vào trạng thái ngủ say.
Cho nên yêu hồn của chúng nó cần phải có một đống Yêu Ma Bản Nguyên chồng chất lên.
Lộc yêu nuốt lấy mười viên, con cóc kia nuốt lấy tám cái.
【 Thọ nguyên của yêu ma còn thừa: 124 ngàn năm 】
Nhìn như rất nhiều, nhưng không hiểu sao Thẩm Nghi lại có cảm giác bản thân vẫn còn có thể tiếp nhận được.
Nhiều hay ít cần phải dựa vào phép so sánh mới có thể phán định được.
Dù sao lúc trước hắn từng nghe Liễu Thiến Vân nói, chỉ vì quan tưởng đạo trụ tam phẩm mà hạt giống thiên tài vốn có tư cách trở thành trưởng lão ngoại môn kia đã bỏ ra hơn hai vạn năm nghiên cứu.
So với lúc trước, mỗi lần tu luyện một thứ gì đó, hắn đều tiêu hao thời gian gấp hàng trăm hàng ngàn lần người khác, nhưng hiện giờ, chênh lệch còn chưa tới mười lần. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hai pho tượng Trấn Thạch mới này có thể đạt tới cấp độ tam phẩm.
Thẩm Nghi lấy hai bộ tàn thi ra, trút máu thịt của bọn chúng vào trong tượng Trấn Thạch. Rất nhanh, trong mi tâm của hắn đã có thêm một con cóc và một con hươu.
Hắn lập tức bấm pháp quyết, gọi Lượng Trụ Xích đi ra, lại mang theo tâm trạng có phần khẩn trương đưa thước đo tới gần. Ngay sau đó, kim quang nồng đậm trực tiếp xuất hiện bên trong thức hải.
Tượng Trấn Thạch của Linh Vân Thượng Nhân trực tiếp tác động, khiến cho luồng kim quang ấy một mạch xông thẳng lên, cuối cùng cũng miễn cưỡng đạt đến tam phẩm. Bích Hải Cáp Mô thì hơn một chút, trong quá trình gia tăng còn trực tiếp đưa kim quang lên tới đỉnh tam phẩm.
Hai bức đều là tam phẩm!
Thẩm Nghi kích động vô cùng, bỗng nhiên hắn lại nghĩ tới chuyện Thiên Cung.
Dựa theo tiến độ trên cây thước đo này để suy đoán, lại ở dưới tình huống huyết mạch tương tự, chẳng phải sẽ cần yêu ma Phản Hư tầng năm, tầng sáu mới có thể đạt tới lằn ranh nhị phẩm sao?
Vì đột phá Phản Hư tầng hai lại muốn hắn đi giết một con yêu ma có thể sánh ngang với trưởng lão ngoại môn?
Đây không phải đầu óc có bệnh thì là cái gì?
Thẩm Nghi lắc đầu lập tức xua tan đống tạp niệm ấy đi rồi tế ra Đạo Cung, lại chọn lấy ba pho tượng Trấn Thạch tốt nhất, bỏ Thần Phong Bạch Hồng cùng với Kim Sí Hổ vào, bắt đầu vận chuyển Lục Trụ Thăng Cung Pháp.
Đúng vào lúc này, đột nhiên miếng Đạo Bài bên hông hắn lại rung lên.
“Ài.” Thẩm Nghi thở dài một hơi, đành phải lấy ra miếng Đạo Bài nọ, lại nghe được giọng nói của Liễu Thiến Vân truyền đến từ bên trong.
“Thẩm tông chủ, ta thấy ngươi đã là tu sĩ Phản Hư cảnh rồi, trong tông có bảo tài cung cấp cho ngươi sử dụng hay không? Nếu người cần, Thanh Nguyệt tông chúng ta có không ít tin tức, chẳng qua lại cần đi bên ngoài làm chút chuyện, không biết ngươi có cảm thấy hứng thú hay không?”
“…”
Thẩm Nghi thoáng trầm ngâm một lát, lại chậm rãi phất tay thu hồi Đạo Cung.
Nếu nói mấy cung phía trước, chính là thời điểm dễ dàng nhận được thiên địa ban tặng nhất, thì hắn nhất định phải cân nhắc, đây có phải là cơ hội duy nhất để mình có thể trông thấy Hồng Mông Tử Khí trong cuộc đời này hay không.
Huống chi ngoại trừ lão cẩu ra, hiện giờ trong tay hắn lại có thêm hai vị hộ vệ Phản Hư tầng ba có thể sai khiến rồi.
Thiên kiêu… Ai không muốn làm chứ?
…apptruyen…
Xà nhà và mấy món đồ trang trí trong đại điện đều có vẻ rách nát, cũng may đã được quét dọn sạch sẽ cả rồi.
Dương trưởng lão ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, nhìn đám người lục tục đi vào phía dưới.
Tuy không thể trực tiếp nói chuyện với Thẩm Nghi, nhưng ngay khi ánh mắt quét đến Đồng Tâm Xuyến và Hứa Thanh Nhi lúc trước mình đã gặp qua, lão cũng cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn một chút.