Chương 766: Trịnh Thiên Ra Tay!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 4,552 lượt đọc

Chương 766: Trịnh Thiên Ra Tay!

Trịnh Thiên cắn môi, nhắm mắt lại cẩn thận cảm thụ một phen. Ngay sau đó, nàng lập tức trầm mặc quay đầu lại, nhìn về phía thanh niên mặc áo đen kia, con ngươi có chút run rẩy.

Một lão yêu Phản Hư tầng bốn, một con khác lại là Phản Hư tầng ba đang trọng thương, tình huống trên này hoàn toàn trùng khớp với những gì Thẩm Nghi từng nói lúc trước. Và chỉ khi được tận mắt chứng thực qua, mới có thể hiểu được đây là loại thủ đoạn kinh khủng tới cỡ nào.

Vượt qua hơn mười tòa trận pháp, khoảng cách xa như vậy, mà thậm chí nàng còn không hề nhìn thấy hắn thúc giục pháp quyết, hắn chỉ lặng yên không một tiếng động, đứng nguyên tại chỗ đã nắm giữ được tất cả những tin tức cần thiết rồi.

Nàng thu hồi ánh mắt, trong lòng lại một lần nữa có cách nhìn nhận rõ hơn về người trẻ tuổi này.

Thậm chí loại kết luận cuối cùng hắn đưa ra cũng khá là thực tế.

Đến đây, nàng đã hiểu, dù kẻ này vừa mới đột phá lên tu vi Phản Hư, nhưng chỉ cần dựa vào loại thủ đoạn dò xét kinh người như vậy thì tuyệt đối sẽ không thiếu chấp sự nguyện dẫn hắn cùng đi ra ngoài.

Nam Dương tông đã từng mạnh mẽ đến vậy sao?

Để tới hiện giờ, rõ ràng bọn họ chỉ lưu lại một bộ phận truyền thừa, đã có thể bồi dưỡng ra đệ tử ưu tú như vậy rồi?

“Hẳn là vấn đề không lớn.” Trịnh Thiên thu lại tâm thần, khẽ nói.

Nếu bảo chính diện cứng đối cứng với địch nhân, có thể nàng sẽ rơi vào thế yếu, còn ăn thiệt thòi, nhưng bây giờ bên mình đã chiếm được tiên cơ thì chỉ trong nháy mắt, tình thế đã khác hẳn rồi.

“Nhưng mà…” Trịnh Thiên không quay đầu, nhưng lại mở miệng nói bóng nói gió muốn Thẩm Nghi quay trở về: “Bắt đầu hành động từ bên này, đương nhiên chúng ta sẽ có cơ hội thắng, nhưng lại không thể quản được đám yêu ma ở đỉnh núi bên phải, pháp trận ngươi vừa bố trí có thể chống đỡ được chúng nó hay không?”

Thân là người dẫn đầu, nàng nhất định phải cân nhắc chu toàn mọi chuyện, lỡ như hai con yêu ma bên đỉnh núi bên phải kia không tới trợ giúp, mà dứt khoát đi trả thù Dư thị trước thì sao…

Đương nhiên, dù hắn không ngăn được, nàng cũng không còn cách nào. Bởi nếu hiện tại các nàng dứt khoát trở về tông môn đi mời người thì chờ đến lần sau quay lại, đoán chừng Dư thị đã chân chính bị diệt tộc rồi.

“Ừm.” Thẩm Nghi vẫn lời ít ý nhiều khẽ gật đầu. Hắn không định lãng phí miệng lưỡi để gia tăng lòng tin của người khác. Chờ tới khi không có người nào chú ý đến bên này, lại có hai luồng lưu quang chui từ trong mi tâm của hắn ra ngoài, bỏ chạy về nơi xa.

“…”

Trịnh Thiên vốn định hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không tiện dùng cái mặt nóng của mình đi dán vào cái mông lạnh của đối phương, ánh mắt nàng lập tức tập trung vào gốc đại thụ to lớn khác thường trên ngọn núi kia.

Trong nháy mắt, trên mặt đã phủ đầy sát khí, chỉ thấy tay phải nàng vung ra, bảo ấn màu u lam cuồn cuộn bay thẳng lên trời, hóa thành cự ấn rộng tới mấy chục trượng, tựa như ngọn núi nhỏ hung hăng đập xuống gốc đại thụ kia.

Cùng lúc đó, mi tâm nàng xuất hiện một tia lưu quang, cũng xông thẳng lên trời, khiến cho thiên địa biến sắc.

Chỉ thấy một tòa Nguyệt Cung bốn tầng chiếm cứ cả màn trời rộng lớn, hắt ánh trăng mỏng như lụa xuống mặt đất, biến ban ngày thành bóng đêm.

Trên mỗi tầng của Nguyệt Cung đều có ba cây Bàn Long Trụ, còn có một đám sương trắng lơ lửng phía trên hai trong ba tòa đại điện này, khí trắng mờ mịt lượn quanh, không ngờ lại có hai tầng đều là Linh Cung!

“…”

Nhìn thấy tầng bốn Đạo Cung này, trong lòng Liễu Thiến Vân lại theo bản năng sinh ra một chút thương tiếc. Trịnh Thiên được xem như một tán tu sinh sống bên trong Thanh Nguyệt Bảo Địa, dựa vào sức một mình nàng, không ngừng chém giết đến khi đủ tư cách gia nhập vào Thanh Nguyệt tông, nhưng bởi vì tuổi tác lúc ấy đã khá lớn, đến cuối cùng, nàng này chỉ thu được một quyển Tam Trụ Thăng Cung Pháp.

Nhưng Trịnh Thiên cũng không vì vậy mà không nhụt chí. Dựa vào Tam Trụ Pháp, nàng cũng đúc thành hai tầng Linh Cung. Nếu có thể thành tựu tầng thứ ba là có cơ hội trở thành đệ tử thân truyền, đến lúc ấy, có lẽ sẽ được một vị trưởng lão nguyện ra tay đổi mệnh thay nàng.

Đáng tiếc… đến cuối cùng nàng vẫn thất bại.

Nhưng ngay cả khi chỉ tu luyện Tam Trụ pháp thì đó cũng là Đạo Cung bốn tầng chân chính, đại diện cho tu vi Phản Hư trung kỳ!

“Chết đi! Cho bổn tọa!”

Chỉ thấy đại ấn màu u lam ầm ầm rơi xuống, nhưng không hề làm tổn hại cho cây đại thụ kia, ngược lại trong nháy mắt khi hai bên chạm đến, nó trực tiếp hóa thành một mảnh quang mang nồng đậm, trong nháy mắt đã giam cầm hai con yêu kia.

Sát chiêu chân chính đến từ phía chân trời!

Chỉ thấy bên trong Nguyệt Cung hoa mỹ, một đám trăng tròn dần dần biến mất, nhanh chóng hóa thành hình dạng sừng trâu. Hai luồng linh khí mờ mịt kia còn lập tức dung nhập vào trong đó. Được chúng gia trì, khí tức của mấy vầng trăng khuyết kia trực tiếp tăng vọt, mạnh còn hơn hai lần lúc trước, giống như lưỡi đao trảm thiên, hung hăng bay về phía cây đại thụ kia.

“…”

Dưới chân ầm ầm rung động, bộ áo đen trên người Thẩm Nghi cũng tung bay phần phật, đây là lần đầu tiên hắn trông thấy tu sĩ Phản Hư trung kỳ ra tay.

Chỉ trong phút chốc, lấy gốc đại thụ kia làm ranh giới, nó lại rạch ra một đường kẻ cực nhỏ ngay chính giữa vùng thủy bộ này. Mặt cắt bóng loáng như gương.

Uy lực như vậy thật khó để tưởng tượng lão cẩu và nàng vốn là tồn tại cùng cảnh giới.

Hỏng rồi, thọ nguyên sắp mất.

“Bày trận!” Trịnh Thiên vừa chém trúng một kích, nhưng không hề lộ ra bất cứ biểu hiện khác thường nào, mà ngược lại, nàng hết sức chăm chú nhìn chằm chằm vào cây đại thụ đằng kia, còn dứt khoát tế ra Bảo Cảnh đã chuẩn bị sẵn từ lâu, ngăn ở trước người.

Khoảng giữa gốc đại thụ vừa bị vầng trăng non kia chia cắt không hề truyền ra bất cứ tiếng vang nào, tựa như bên trong vốn không có sinh vật sống. Nhưng ngay sau đó, bỗng nhiên lại thấy một cột lửa màu vàng rực phun thẳng từ bên trong ra, một mực phun về phía Trịnh Thiên.

Rắc rắc.

Rất nhanh, một bộ móng vuốt chim sẻ nhìn giống như tinh thiết xối lên bề mặt, đã khảm vào mặt kính.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right