Chương 768: Không Thể Đợi Thêm Nữa!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1,518 lượt đọc

Chương 768: Không Thể Đợi Thêm Nữa!

Chẳng trách đối phương vẫn luôn không quá để ý đến lời chỉ huy của nàng, đoán chừng trong lòng Thẩm Nghi đã sớm có kế hoạch tỉ mỉ từ lâu rồi, chỉ ngại thân phận người ngoài nên không tiện nói thêm điều gì, chỉ luôn nói bóng nói gió nhắc nhở nàng mà thôi.

Vừa nghĩ tới vừa rồi, bản thân còn sẵng giọng mắng mỏ hắn, không hiểu sao Trịnh Thiên lại đỏ mặt. Ý niệm tới đây, bỗng nhiên nàng trừng mắt nhìn về phía lão tước yêu kia. Tất cả lửa giận cùng với cảm giác lúng túng khó xử trong lòng đều bị nàng hóa thành đạo pháp trên tay.

Ánh trăng đầy trời lại nhanh chóng hội tụ, tản ra khí tức sắc bén. Chỉ trong phút chốc, toàn bộ Đạo Cung tầng bốn đều được chiếu sáng đến rực rỡ!

“Thẩm đạo hữu, con ấu tước kia có gì đó rất quái lạ, ngươi cầm chân nó trước, đợi ta chém đầu con lão tước này, sẽ lập tức đến giúp ngươi!” Trịnh Thiên hét lớn một tiếng, đạo pháp cũng rời khỏi đầu ngón tay.

Cùng lúc đó, được Liễu Thiến Vân bảo hộ bên người, Nhan Văn Thành cũng bắt đầu dùng thủ pháp thuần thục bày trận, chỉ thấy từng đạo trận đồ bay ra từ trong bảo cụ trữ vật của gã, lập tức dựa theo quỹ tích huyền ảo, rơi rụng rải khắp nơi trên ngọn núi.

Mặc dù gã cố gắng hết sức để tập trung tinh thần vào quá trình bày trận, nhưng vẫn không nhịn được đưa mắt nhìn thoáng qua bức thạch khôi trên trời, trong lòng kinh hãi không thôi.

Kỳ thật đối với tu sĩ Thanh Nguyệt tông như bọn họ, loại vật thể như khôi lỗi này cũng không tính là thần kỳ. Có một số đệ tử thân truyền cũng nắm giữ thủ đoạn tương tự, thậm chí còn mạnh hơn Phản Hư tầng bốn nhiều.

Nhưng hai bên khác nhau ở chỗ, khôi lỗi của đám đệ tử thân truyền kia đều được trưởng bối ban tặng. Còn Thẩm Nghi này có thân phận gì… Hắn mới từ trong Nam Dương Bảo Địa đi ra và hắn cũng chính là người có tu vi cao nhất của Nam Dương tông.

Cho nên bộ khôi lỗi trên tay hắn, đương nhiên là tự tay hắn luyện chế.

Khái niệm này đã rất khác rồi.

Một tán tu có truyền thừa đoạn tuyệt, chẳng những có thể nghiền ép đệ tử nội môn như gã trên trận pháp nhã đạo, còn nắm giữ Khôi Lỗi Thuật vượt xa tu vi của bản thân, loại tình huống này thực sự làm cho người ta tự ti mặc cảm.

“Bày trận cho tốt, còn chưa kết thúc đâu.” Liễu Thiến Vân với vẻ mặt ngưng trọng liếc mắt nhìn Nhan Văn Thành một cái rồi lập tức đưa mắt nhìn về phía đỉnh núi bên phải.

Thật ra từ lúc mới bắt đầu, nàng mới là người yên tâm nhất. Bởi vì Liễu Thiến Vân đã từng gặp qua lão cẩu, nghĩa là tính cả Trịnh Thiên, trong đội ngũ của bọn họ đã có tới hai vị Phản Hư tầng bốn đi ra bên ngoài làm một chuyện đơn giản như vậy, gần như không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Nhưng hình như tình huống bây giờ lại không giống những gì nàng từng suy nghĩ.

Trên đỉnh núi bên phải vẫn còn hai con tước yêu khác, và đến tận lúc này chúng còn chưa xuất hiện.

Nàng lại đưa nhìn con ấu tước trên không trung kia, tuy nó đang bị lão cẩu cắn lấy cổ tay, điên cuồng vung vẩy, nhưng nhìn kỹ lại sẽ phát hiện nó vốn không có bị thương, chỉ đơn thuần là đấu sức không địch lại lão cẩu nên không cách nào tránh thoát được mà thôi.

Cổ quái! Quá cổ quái!

Những con Kim Hỏa Tước này vốn không phải một đám yêu ma đi lang thang tản mạn, chúng rõ ràng là yêu tu có truyền thừa.

Tựa như đang nghiệm chứng suy nghĩ của Liễu Thiến Vân, lão tước yêu kia lập tức thét dài một tiếng, khiến cho kim diễm toàn thân nó lại một lần nữa bùng lên mãnh liệt. Hệt như nó vừa mới sử dụng một loại bí pháp nào đó, chỉ thấy đôi mắt màu xanh lục bỗng biến thành đỏ tươi, kim diễm toàn thân cũng một lần nữa tăng vọt, cưỡng ép ngưng tụ lại bộ thân thể vốn đã bị phân thành hai.

“Thiếu chủ! Không thể đợi thêm nữa! Lão bộc giúp ngài thoát khốn.”

Vốn dĩ chúng nó tới đây là để tị nạn, lại không hiểu sao bỗng phát hiện ra Dư thị tồn tại ở nơi này. Trong cơ thể đám bán yêu ấy còn ẩn chứa tinh hoa Thủy tộc, có thể nói là tươi non béo tốt, có công hiệu cực lớn đối với quá trình tăng tiến cảnh giới. Đặc biệt là lão già được gọi là “Dư Tổ” kia.

Nếu có thể nuốt lấy lão, chẳng những thiếu chủ có thể khôi phục được thương thế, còn có thể nâng cao thêm một bước.

Đáng tiếc thủy khí trong cơ thể lão già kia quá nặng, không thể trực tiếp bỏ vào trong miệng, lúc này tước yêu mới gieo kim hỏa vào trong thân thể Dư Tổ, hy vọng có thể thanh lọc thủy tinh khí kia.

Để tránh lão già kia tự sát, nó còn đặc biệt để lại cho Dư Tổ mấy trăm tộc nhân, để cho lão ta có thêm một mối lo lắng vướng bận, mà cố gắng kéo dài chút hơi tàn dưới sự tra tấn của kim hỏa.

Không ngờ Nam Hồng Thất Tử lại quản rộng như vậy, ngay cả vùng đất biên thuỳ này cũng phải nhúng tay vào.

“Ta hiểu…” Kim Tước thiếu chủ oán hận trừng mắt nhìn lão cẩu kia, nếu không phải con chó này ra tay ngăn cản thì đợi nó giết tu sĩ Thanh Nguyệt tông xong, lại phối hợp với bổ vật đến từ Dư Tổ, chẳng những thương thế bên ngoài khôi phục mà cảnh giới tu vi của nó cũng có thể tiến thêm một bước dài, hiện giờ nó lại bị ép phải nuốt Dư Tổ trước. Vội vàng như vậy, nhiều nhất cũng chỉ miễn cưỡng đột phá được Phản Hư tầng bốn, mà thương thế cũng chưa chắc đã khỏi hẳn.

“Cút ngay cho bản tôn!” Bỗng nhiên Kim Tước thiếu chủ cũng đánh ra loại bí pháp tương tự như vậy, chỉ có điều đôi mắt của nó không hề biến thành màu đỏ tươi, mà là màu vàng ròng.

Nó ra tay hung hãn như vậy, đúng là đã tạm thời đánh lui được lão cẩu, đánh cho con chó già kia phải bay ra xa mấy chục trượng.

Động tác đơn giản này rơi vào trong mắt mọi người, lại khiến đồng tử của hai nàng kia đồng thời co rút lại.

Bọn họ dám khẳng định khí tức trên người lão cẩu đúng là Phản Hư tầng bốn, nên đương nhiên nó có thể nghiền ép Kim Tước thiếu chủ chỉ có thực lực tương đương với Phản Hư tầng ba, nhưng con ấu tước này lại có thể dựa vào yêu thân, cưỡng ép thoát khỏi sự kiềm chế của lão cẩu.

Đùa gì vậy! Giữa tầng ba và tầng bốn vốn là một cái hào sâu khủng bố đến cực điểm mà?

“…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right