Chương 774: Chuyện Này… Dù Sao Cũng Phải Có Kết Quả!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1,724 lượt đọc

Chương 774: Chuyện Này… Dù Sao Cũng Phải Có Kết Quả!

“Trưởng lão tông khác vừa mới đưa tin cho ta, ngươi có muốn nghe một chút không?” Trì Dương trưởng lão đi tới bên cạnh bàn, bình thản ngồi xuống.

Hai người bọn họ chính là bạn tốt nhiều năm, cũng không có nhiều lễ tiết như vậy.

Lão lập tức mở miệng nói: “Là về Nam Dương Bảo Địa, ta nghe nói gần đây ngươi khá là chiếu cố mấy đứa nhỏ kia.”

Nghe vậy, Liễu Thế Khiêm lập tức thu hồi ánh mắt, nói: “Không có hứng thú.”

“Ta nói này, ngươi cứ cố chấp như vậy làm gì?” Trì Dương bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó thản nhiên nói: “Chuyện này dù sao cũng phải có kết quả. Ngươi biết đấy, tính cả trưởng lão và thân truyền, trong một tông cũng có đến một - hai chục người, toàn bộ Nam Hồng Thất Tử cộng lại cũng có gần một trăm vị tu sĩ Bạch Ngọc Kinh. Những người này, bao gồm cả ta và ngươi đều đang đợi một mảnh Bảo Địa.”

“Đến hiện tại, rốt cuộc cũng trông thấy một mảnh rồi, ngươi nhất định phải giả vờ như không nhìn thấy thế sao? Không sợ đạo tâm sụp đổ hả?”

Những lời nói nhẹ nhàng hoà nhã của Trì Dương vẫn chưa thể làm Liễu Thế Khiêm động dung, ngược lại còn làm cho vẻ mặt của lão càng thêm bình tĩnh: “Nếu thật sự vươn tay ra, đạo tâm ta mới có thể tan vỡ.”

“Ha ha.” Rốt cuộc Trì Dương cũng bật cười ra thành tiếng: “Ta đã sớm biết như thế, nên mới đến đây tìm ngươi trò chuyện đó.”

Nói xong, lão chợt thu lại nụ cười, tiếp tục: “Sáu vị tông chủ đã biết chuyện Nam Dương Bảo Địa lại một lần nữa được trông thấy ánh sáng mặt trời, nhưng vẫn chưa ban xuống pháp chỉ, ý tứ này cũng đáng để người ta nghiền ngẫm một phen, khiến cho tâm tư của tất cả mọi người đều bắt đầu lung lay rung chuyển.”

“Lấy mấy vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông cầm đầu, bọn họ đã đưa ra một biện pháp. Đó là người trẻ tuổi họ Thẩm kia, đã mở ra đại trận, lập được công đầu, chúng ta có thể thừa nhận thân phận tông chủ của hắn, chỉ cần bản thân hắn không phạm phải sai lầm gì quá lớn, thì loại thân phận này trọn đời sẽ không thay đổi, thậm chí còn có thể định ra văn tự Thất Tử Minh Ước.”

Nghe vậy, Liễu Thế Khiêm lại chậm rãi nhíu chặt chân mày.

Đúng là lão tin tưởng trên thế gian này vẫn còn người tốt, nhưng những người tốt kia lại tuyệt đối không thể tồn tại trong nhóm tu sĩ Bạch Ngọc Kinh được.

Đám người này đều là sói đói, bụng đã sớm đói đến kêu ùng ục rồi, hiện giờ trông thấy một miếng thịt mỡ, làm sao có thể bỏ qua?

Quả nhiên, Trì Dương vốn đang nói lại lập tức chuyển giọng: “Ý của bọn họ là, chúng ta sẽ thiết lập vị trí hộ đạo trưởng lão khác ở bên trong Nam Dương tông, người kia sẽ Hợp Đạo Nam Dương trước, coi như xuất ra một vị cự phách Hợp Đạo cảnh thay Thất Tông ta, cũng thuận tiện trông nom đám nhóc con Nam Dương tông kia, giúp bọn họ an tâm tu hành.”

“Đợi đến lúc cần truyền Hợp Đạo Bảo Địa kia xuống, vẫn ưu tiên lựa chọn người trẻ tuổi họ Thẩm kia. Điều kiện tiên quyết là hắn có được tu vi Bạch Ngọc Kinh.”

Trì Dương còn chưa nói xong, gương mặt Liễu Thế Khiêm đã nở một nụ cười đầy phức tạp: “Tông chủ không có Hợp Đạo Bảo Địa? Còn cái gì mà ưu tiên lựa chọn? Ngoại trừ muốn Bảo Địa của hắn, các ngươi còn muốn lấy mạng hắn ư?”

Cái trước đã đủ quá đáng rồi, cái sau nhìn như đền bù, trên thực tế lại là một lá bùa đòi mạng.

Một người thừa kế không có tông chủ bảo hộ, đúng là trường hợp khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi.

Nếu Thẩm Nghi thực sự may mắn có thể sống sót đến tận ngày đó, hắn sẽ được chứng kiến cái gì gọi là “Ngoài ý muốn” chân chính.

“…”

Trì Dương trầm mặc thật lâu, sau đó lắc đầu cười nói: “Cho nên ta đã đưa ra ý kiến phủ quyết, sau đó lập tức bị bọn họ nói cho đến mức giận dữ phải chạy ra ngoài, chỉ có thể tới tìm lão cổ hủ ngươi nói chuyện phiếm mà thôi. Nhưng vẫn may, dù sao cũng tốt hơn bọn họ, còn chẳng buồn đi thông báo với ngươi.”

“…”

Liễu Thế Khiêm lại mở sách ra, thản nhiên nói: “Cứ tranh giành đi, thời gian còn lâu lắm.”

“Ta biết, ý tứ của ta chính là, nếu ngươi thật muốn giúp hắn một tay, không bằng hãy nói rõ ràng với hắn trước. Nếu hắn thật sự có thiên tư, lại phối hợp tâm tính lão luyện, ngươi dứt khoát thu hắn làm đệ tử thân truyền đi, mặc dù không thành được tông chủ thì sau này cũng có cơ hội được làm trưởng lão.”

“Hư danh mà thôi, không quan trọng như vậy.”

Đến đây, Trì Dương đứng dậy cáo từ, sau đó quay người rời khỏi trúc lâu.

Liễu Thế Khiêm lẳng lặng nhìn chằm chằm vào bóng lưng đối phương đi xa, một lúc lâu sau mới chậm rãi thở dài. Đàn sói đang yên đang lành, đã quen với đói khát, vì sao lại đột nhiên có nhiều thêm một miếng thịt?

Đáng tiếc Huyền Khánh tiền bối đã biến thành bộ dáng kia, bằng không thì ngay cả khi muốn tuyển hộ đạo trưởng lão, cũng không tới phiên những người khác nhúng tay vào, ngược lại còn có thể khiến tất cả mọi người đều an phận.

Nam Dương tông.

“Thẩm tông chủ, chúng ta về trước đây.” Hai nàng chắp tay tạm biệt, Thanh Nguyệt bảo thuyền chậm rãi chìm vào trong mây.

Thẩm Nghi nhìn đám người Dư thị nhất tộc ôm theo tâm trạng lo sợ bất an, mặt mũi tràn đầy sợ hãi ở phía sau, rồi không nói câu gì, chỉ bình tĩnh lấy Đạo Bài ra, mở đại trận.

Sau khi màn sáng xuất hiện, bóng dáng của bọn họ đều có mặt ở bên ngoài đại điện nội môn.

Lạch cạch.

Cảm nhận được hơn trăm luồng khí tức Hóa Thần vừa đột nhiên xuất hiện, bên trong còn trộn lẫn với vô số khí tức của Hỗn Nguyên cảnh, cây quạt trong tay Lý Thanh Phong lập tức rơi xuống đất. Rốt cục gã cũng ngừng chuyện quấy rầy Mộc Nhân tiền bối lại, để hoảng sợ xoay người, ôm theo lo lắng vạn phần xông ra khỏi đại điện.

Tình huống gì vậy? Có địch tập kích sao?

Không có Thẩm tông chủ ở đây, gã lại vô thức muốn liên lạc với Nhiếp sư huynh, nhưng vừa lấy ngọc giản ra, lại nhìn thấy Thẩm Nghi đi ra từ trong đống sinh vật người không ra người yêu không ra yêu kia.

“Ách.”

Lý Thanh Phong vừa buông ngọc giản xuống, đã thấy Thẩm Nghi khẽ gật đầu với mình: “Đi tìm một chỗ ở trong nội môn giúp bọn họ.”

Nghe vậy, Lý Thanh Phong mới phản ứng lại, hóa ra là có “người” mới gia nhập vào trong tông môn của bọn họ.

Không phải chứ… nhiều năm như vậy Ngô Đồng sơn mới có được hơn mười tu sĩ Hóa Thần, nhưng Thẩm tông chủ ra ngoài một chuyến lại trực tiếp kéo về hơn trăm người rồi?

Vấn đề là… nếu hắn không có mặt ở đây thì ai có thể chèn ép được đám cường giả này chứ?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right