Chương 778: Thiên Cung!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 3,210 lượt đọc

Chương 778: Thiên Cung!

Suy nghĩ như vậy cũng không kéo dài được bao lâu, bởi vì dao động khí tức bên ngoài vẫn đang phát sinh biến hóa. Chúng hoàn toàn cũng không yếu bớt, ngược lại càng ngày càng thêm cường thịnh!

Từng bước lên cao!

Huyền Phượng Trụ, Bích Hải Trụ, Linh Vân Trụ liên tiếp xuất hiện, mãi cho đến cuối cùng một tiếng tước kêu vang vọng phía chân trời, giống như đang tuyên bố cho vùng thiên địa này biết nó vừa được sinh ra!

Dường như Lý Huyền Khánh đã cảm ứng được điều gì đó, rốt cục cũng khiến gã phải đứng dậy trên chiếc bồ đoàn, chậm rãi rời khỏi đại điện.

Khuôn mặt bằng gỗ kia vốn không thể bày ra bất cứ biểu tình gì, thậm chí bên trong tròng mắt đơn sơ nọ cũng không có ánh sáng, nhưng bên trong động tác gã yên tĩnh nhìn lên trời kia lại tràn ngập một loại cảm xúc chờ mong vô cùng phức tạp, tựa như đang chờ đợi bạn cũ trở về.

Ngay tại phương hướng Lý Huyền Khánh đang chăm chú nhìn vào, bên trong mảnh mây trắng đầy trời, bỗng nhiên lại xuất hiện một vệt tử ý.

Chỉ là một điểm nhỏ nhoi, lại trực tiếp xuyên qua pháp trận của Nam Dương tông, xông thẳng vào mảnh Bảo Địa này. Nó giống như một đóa tường vân nho nhỏ, nhanh chóng lao về một phương hướng, có cảm giác thứ này đang gửi lời chúc mừng đến một ai đó.

Tử Khí Đông Lai.

Thiên Cung đã hoàn thành.

Mười vạn năm qua, Lý Huyền Khánh đã từng chứng kiến một vài luồng tử khí như vậy, nhưng đây chính là luồng thứ nhất chân chính thuộc về Nam Dương tông.

Trầm mặc một lúc lâu, gã mới chậm rãi thở dài nói: “Tổ sư gia, mời ngài nhìn thiên kiêu của tông ta đi, ít nhất đây cũng là một khởi đầu không tệ.”

Gã cười cười với bức tượng tổ sư phía sau.

Rồi ngay sau đó, Lý Huyền Khánh chắp tay hướng về phía chân trời, cất lên âm thanh giống như tiếng chuông lớn vang vọng từ hư không xuống: “Đệ tử thân truyền Huyền Khánh, chúc mừng Thiên Cung của Nam Dương tông chủ ta!”

Nương theo tiếng nói, trong bộ thân thể bằng gỗ khô héo của gã lại chậm rãi tách ra một luồng tử khí tương tự. Nó dung nhập vào trong đám mây tím kia, lập tức khiến cho hình thể của nó tăng vọt lên gấp đôi.

Hai bên giao thoa với nhau, cuối cùng đều rơi vào bên trong Vô Lượng Yêu Hoàng Cung đã cao hai tầng, thấm vào trong cơ thể vị Yêu Hoàng tay cầm phất trần, đang khoanh chân ngồi trên tấm bồ đoàn kia, khiến bên trong thân thể chỉ có một màu đỏ tươi không ngừng chảy xuôi của hắn vừa có thêm một mảng ánh sáng màu tím hiền hòa.

Theo thanh âm của Huyền Khánh vang vọng toàn bộ nội môn Nam Dương tông, tất cả mọi người đều nghe thấy mà không hiểu ý nghĩa của câu nói này là gì, chỉ có hai người Dương trưởng lão đang dùng trận bàn giảng pháp và Nhan Văn Thành ở bên cạnh lão, là đồng thời lộ vẻ mặt ngây dại mà thôi.

Bọn họ lập tức vứt bỏ trận bàn, bước nhanh ra khỏi tòa đại điện cũ nát này, hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào luồng tử ý hãy còn lưu lại trên bầu trời, sau đó đứng tại chỗ hồi lâu vẫn không nhúc nhích, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác, hai người này càng giống Mộc Nhân hơn là Lý Huyền Khánh kia.

Trước Phản Hư tầng bốn, Linh Cung tầng ba, hoặc là Tiên Cung tầng một, đó chính là tư chất đệ tử thân truyền. Về phần người có thể dẫn tới Thiên Cung Tử Khí Đông Lai… Nếu có thể tiếp tục duy trì rồi lấy xu thế như vậy trực tiếp đột phá Phản Hư tầng bốn, không còn gì nữa, đối phương chính là tông chủ tương lai.

Và nếu không có bất kỳ tình huống nào ngoài ý muốn xảy ra, thì người này sẽ được hưởng thụ đãi ngộ đệ tử thân truyền của tông chủ.

Biến số duy nhất trong quá trình này, chính là nhìn xem mấy sư huynh đệ bọn họ ai trước ai sau, và lúc nào sẽ thay đổi vị trí mà thôi.

“Hạ…” Dương trưởng lão vừa mới chắp tay, lại thoáng lúng túng khó xử. Cũng không phải là lão không nói ra được hai từ “Tông chủ” kia, bởi vì dưới sự phụ trợ của luồng tử khí này, Thẩm tông chủ đã có chút thể diện để nhận câu chúc phúc kia rồi.

Chủ yếu là vị Huyền Khánh tiền bối kia đã chúc mừng bằng một luồng tử khí. Mà trong Nam Hồng Thất Tử, cũng chỉ có đối phương mới đủ khả năng lấy ra được thứ này, những đệ tử thân truyền khác dù có Thiên Cung cũng không lấy ra được, càng đừng nói là tặng cho người khác.

Dương trưởng lão chỉ là ngoại môn trưởng lão, đứng trước mặt luồng tử khí này, dù có móc sạch toàn bộ người lão, cũng không lấy ra được một phần hạ lễ tương xứng…

“Đừng lên tiếng, mau trở về.”

“Là muốn chết đấy.”

Dương trưởng lão vội vàng dắt theo Nhan Văn Thành, ỉu xìu tiến vào đại điện.

Chẳng lẽ Nam Dương tông này vốn là nơi chuyên xuất hiện yêu nghiệt?

Phải biết rằng, Huyền Khánh tiền bối quét ngang đám đệ tử cùng thế hệ suốt mấy vạn năm, khiến cho một đám tu sĩ Bạch Ngọc Kinh xấu hổ không thể tả.

Ai biết đâu, Nam Dương Bảo Địa đã suy sụp suốt mười vạn năm này, vừa mới mở ra một cái, không ngờ lại đột nhiên xuất hiện một tên “Lý Huyền Khánh” mới rồi.

“Phù.”

Ở nơi mà tất cả mọi người đều chú ý tới, rốt cục Thẩm Nghi cũng mở mắt ra. Đầu tiên, hắn chắp tay về phía đại điện, rồi lập tức yên tĩnh nhìn chằm chằm vào Vô Lượng Yêu Yêu Hoàng Cung vốn thuộc về mình ở phía chân trời.

Ngay cả chính hắn cũng không ngờ được, tiến triển lại thuận lợi như vậy.

Ngay khi sáu trụ hợp lại, đột nhiên hắn lại có cảm giác như màn trời nặng nề này cũng có sinh mệnh. Đối phương liếc nhìn hắn một cái, biểu hiện ra một chút tán thưởng.

Đương nhiên, hạ lễ mà vị Mộc Nhân tiền bối kia đưa ra cũng không ít hơn so với màn trời trên kia ban thưởng, thậm chí còn nhiều hơn một chút, khiến trong lòng Thẩm Nghi lại bất chợt nảy lên vài phần xót ruột cho bức Kim Tước Trấn Thạch của mình…

Đương nhiên, nếu không phải lúc trước, hắn có Thiên Cung để chứng minh bản thân, thì lấy đâu ra phần hạ lễ phong phú đến mức khiến người ta líu lưỡi như vậy?

Được rồi, không cần biết như thế nào thì bước đầu tiên của hắn đã gần như hoàn mỹ rồi.

Thẩm Nghi rất hài lòng về nó.

Hắn thử bấm một cái đạo pháp Vạn Yêu Triều Bái, sau khi tâm thần khẽ động, bỗng nhiên tử mang trong cơ thể của bóng dáng đang ngồi trên tấm bồ đoàn kia lại tràn vào trong biển máu. Chỉ trong chốc lát sau, khí tức của luồng đạo pháp này đã tăng vọt thêm gấp mười mấy lần!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right