Chương 785: Nghi Vấn Duy Nhất!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 4,093 lượt đọc

Chương 785: Nghi Vấn Duy Nhất!

“Ngài yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta.” Lưu Tuấn dùng sức vỗ ngực, lại dứt khoát nói: “Cái khác không dám nói, chỉ cần ở trong tông môn, bảo ta thiết kế cho ngài một cơ hội ngẫu nhiên gặp được Bảo Hoa tiên tử vẫn là chuyện nhỏ. Đám người lúc trước tìm đến ta nhờ vả, ta đều không để ý tới bọn họ đó.”

“Ừm.” Thẩm Nghi liếc mắt nhìn gã, bình tĩnh nói: “Đa tạ.”

Sao nghe cứ là lạ thế nào ý nhỉ?

“…”

Nghe hai người nói chuyện với nhau, đám tu sĩ đang ngồi trên thuyền đều ngậm miệng im lặng, không phát ra bất cứ tiếng động nào. Sau khi bọn họ thoát khỏi nỗi sợ hãi vì bản thân vừa trở về từ cõi chết, trên gương mặt cả đám người lại có thêm vài phần đau khổ.

Vất vả lắm mới nhặt về được cái mạng, đương nhiên là cực kỳ đáng để cảm kích và hưng phấn vô cùng. Nếu không phải vị tiền bối mặc áo đen nhìn qua tuổi đời còn trẻ dị thường này ra tay cứu giúp thì lúc này bọn họ đã rơi xuống nước, làm mồi cho cá ăn rồi.

Nhưng bọn họ vốn không giống như mấy người Lưu thiếu gia kia, không móc nối quan hệ được với Bảo Hoa tông, rồi có thể tiến vào Hợp Đạo Bảo Địa tị nạn. Nói cách khác, đợi đến khi lên bờ, bọn họ chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của chính mình mà bỏ chạy trối chết thôi.

“Thẩm tiền bối, ngươi và Bảo Hoa tiên tử ai mạnh ai yếu?” Lưu Tuấn đã khôi phục lại từ trong nỗi hoảng sợ vừa rồi, và cực kỳ nhanh chóng biến thành kẻ lắm lời lúc trước, hướng ánh mắt tò mò nhìn qua.

“Ta không biết nàng.” Thẩm Nghi tựa vào cột thuyền, thờ ơ đáp lại câu được câu chăng. Vấn đề là tiểu tử này vốn không quan tâm tới tin tức phản hồi lại, đối phương có thể tự tán gẫu với chính mình.

“Trước khi ta rời đi, trong tông môn đang chúc mừng tiên tử vừa đột phá Phản Hư tầng sáu, nàng có tới hai tầng Tiên Cung, ba tầng Linh Cung.” Lưu Tuấn vẫn thao thao bất tuyệt nói: “Tiên tử đúng là vô cùng xinh đẹp, lại dịu dàng hào phóng, còn là người thừa kế tông chủ nữa, đợi chút nữa thôi, ngài gặp sẽ biết.”

“…”

Thẩm Nghi yên lặng lắng nghe, coi như đã có chút hiểu biết đại khái về Bảo Hoa tông bên kia rồi.

Thật hiển nhiên, bọn họ cũng là đại tông môn có tu sĩ Hợp Đạo tọa trấn, chỉ có điều nội tình môn phái lại kém hơn Nam Hồng Thất Tử không chỉ một bậc, ngay cả khi lấy một người ra để so sánh cũng có thể cảm nhận được điều này.

Ví dụ như, đều là người thừa kế tông chủ, nhưng Đạo Cung của vị Bảo Hoa Tiên Tử này lại hoàn toàn không cùng một cấp bậc với Huyền Khánh tiền bối, ngay cả tầng một Thiên Cung cũng không có.

Hiện giờ hắn chỉ có duy nhất một nghi vấn, đó là nếu vị Bảo Hoa tiên tử này chỉ có tu vi như vậy thì có vẻ như đối phương vốn không phải là nhân vật của mười vạn năm về trước?

Chẳng lẽ lại là bằng hữu mà Huyền Khánh tiền bối kết bạn về sau này?

Bảo Hoa tông.

Khác với những tiên tông nội môn khác, dường như tu sĩ của nơi này không thích ở bên trong động phủ, mà ngược lại, bọn họ xây dựng rất nhiều tòa tiểu lâu xinh đẹp, đan xen chằng chịt nhưng tinh tế vô cùng, lại cộng thêm trong bầu không khí luôn tràn ngập hương hoa nhàn nhạt và non xanh nước biếc…

Hết thảy đều mang đến cho người ta một loại cảm giác nhân gian tiên cảnh.

Tại tòa lầu nhỏ cổ xưa nhất trong này, vị lão phụ tóc bạc đang ngồi trước gương, kinh ngạc nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của mình, chỉ có đôi mắt sáng ngời kia và vẫn có thể mơ hồ nhìn ra dung mạo phong hoa tuyệt đại khi trước.

Ở sau lưng bà ấy có một vị nữ tử cao gầy mặc váy trắng với vạt áo màu hồng phấn, trên đầu đội một chiếc vòng hoa nhìn như sản phẩm do những sợi dây leo đan bện mà thành, hai chân nàng để trần, trong tay cầm một cây lược ngà voi, đang nghiêm túc sửa sang lại mái tóc có màu hoa râm dài tới thắt lưng thay vị lão phu nhân kia.

Với phong cách ăn mặc này, thân phận của nàng là gì không cần nói cũng biết.

“Sư phụ.” Bảo Hoa tiên tử nhẹ giọng nói: “Đã chải xong rồi.”

Ngay cả khi đưa mắt nhìn toàn bộ vùng Hồng Trạch này, hẳn là sẽ không tìm ra một vị cự phách Hợp Đạo cảnh thứ hai vẫn còn để ý tới cái túi da bên ngoài như bà ấy. Vị tiên tử này cũng không thể hiểu được vì sao, nhưng nếu sư phụ đã thích thì nàng sẽ ở ngay bên cạnh trợ giúp đối phương.

“Được.” Lão phụ nhân kia cũng không đứng dậy, trong mắt chợt hiện lên một mảnh hồi ức: “Đi đi, vi sư muốn ngồi riêng một lát.”

Dứt lời, dường như bà ấy đã hóa thành một khúc gỗ, cả người đều rơi vào trong trầm tư.

“Đệ tử tuân mệnh.” Bảo Hoa tiên tử cúi người hành lễ rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Đợi cho đến khi bước chân kia chậm rãi đi từ trên ngọn núi xanh nọ xuống, nàng vẫn không cố gắng đi điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt mình, nhưng chỉ cần ánh mắt phát sinh một chút biến hóa, là khí chất của nàng đã thay đổi từ một đứa đồ nhi ngoan ngoãn của sư phụ, đã bỗng nhiên biến thành một vị sư tỷ tự nhiên hào phóng dịu dàng của đám đệ tử tông môn.

Nhóm đệ tử xung quanh đều dừng bước hành lễ với nàng.

Dù hai bên vốn cùng ở bên trong nội môn, thường xuyên có thể gặp mặt, nhưng có thể dừng lại nhìn trộm tiên tư của nàng một chút, cũng mang đến trợ giúp khiến đạo tâm của bọn họ vui vẻ, nhẹ nhàng hơn.

Hồi lâu sau, rốt cục Bảo Hoa tiên tử cũng trở về tòa lầu nhỏ của mình. Còn chưa đi vào, đã thấy mấy đứa tỳ nữ đứng chờ ở ngoài cửa. Bọn họ vội vàng bước lên nghênh đón: “Tiên tử đã trở về, có tu sĩ ngoài tông muốn gặp mặt ngài.”

“Là ai?” Bảo Hoa tiên tử cố gắng duy trì vẻ đoan trang.

“Là một tu sĩ trẻ tuổi, bộ dáng coi như tuấn tú, nhưng tương đối lạ lẫm, tu vi khoảng chừng Phản Hư tầng hai.” Tỳ nữ kia vội vàng trả lời.

“Hả?” Bảo Hoa tiên tử nghiêng mắt nhìn lại.

Dựa theo tình huống bình thường, một tin tức như vậy vốn không thể truyền đến chỗ nàng, dù sao mỗi ngày tu sĩ đến Bảo Hoa tông muốn gặp nàng cũng nhiều đến không đếm hết, mà gần như 99% đều là nam tử trẻ tuổi.

“Là thế này, hắn nói mình được Huyền Khánh tiền bối chỉ điểm đến đây.” Sắc mặt tỳ nữ kia khẽ biến, nàng ta vội vàng giải thích: “Tỳ nữ lo lắng vị Huyền Khánh tiền bối kia chính là cố nhân của ngài, nên mới chạy đến hồi bẩm.”

“Huyền Khánh ư?” Bảo Hoa tiên tử hơi nhíu mày, chừng mấy hơi thở sau, nàng dứt khoát lắc đầu nói: “Không biết, không gặp.”

“…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right