Chương 789: Đừng Sợ, Ta Tới Cứu Các Ngươi Đây!
“Thẩm tiền bối cũng vừa mới tới đây, không bằng cứ để tiểu tu dẫn đường đi.” Mặc dù Trương gia cảm thấy cô nương này cực kỳ không đáng tin cậy, nhưng chính vì thế, lão mới lo lắng đối phương sẽ đưa Thẩm tiền bối vào bẫy.
Trong khi lão vừa mới được tiền bối cứu một mạng, theo sau nhắc nhở hai câu vẫn là chuyện nên làm.
“Đã làm phiền rồi.” Lúc này, Bảo Hoa tiên tử mới thở phào một hơi, lại ra vẻ thuần thục chắp tay nói: “Hóa ra đạo hữu họ Thẩm à? Ngươi cứ gọi ta một tiếng Bích Thúy là được.”
Dứt lời, nàng lại nói tiếp: “Yên tâm, ta sẽ không hại các ngươi đâu, chuyện này không khó, chỉ cần ngươi thật sự có được thực lực Phản Hư tầng hai thì khẳng định là không có vấn đề.”
Trong lúc nói chuyện, Bảo Hoa tiên tử lại lấy ra mấy thanh bội kiếm đã chuẩn bị sẵn, tùy ý đưa cho hai người: “Đeo thứ này bên hông đi, làm như vậy nhìn sẽ hiệp khí hơn.”
Nghe vậy, Trương gia ngoan ngoãn đưa tay nhận lấy thanh bội kiếm kia, nhưng Thẩm Nghi chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào vị cô nương thanh tú trước mắt, mãi cho đến lúc khi nàng có chút lúng túng hỏi: “Ngươi muốn làm gì vậy? Chẳng lẽ bội kiếm này không đẹp sao? Đều là thứ được ta tỉ mỉ chọn lựa đó.”
“Ta không thích mấy trò đóng giả kiểu này.” Thẩm Nghi lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Tốt nhất là đạo hữu có thể lấy ra được Bảo Hoa Đan thật.”
Hắn nói câu này tuyệt đối là lời ít mà ý nhiều, nhưng không có ý tứ uy hiếp, chỉ đơn thuần muốn nhắc nhở đối phương về chuyện ước định trước đó mà thôi. Nhưng Trương gia nghe xong lại vô thức rùng mình một cái, bản năng tích lũy đã nhiều năm của lão vừa để lão ngửi được một tia nguy hiểm trong lời nói của đối phương.
“Thật vô vị.” Bảo Hoa tiên tử mím môi, khẽ thu hồi nụ cười rồi lầm bầm nói: “Tùy ngươi thôi, chơi đùa một chút thì có sao đâu? Cứ lạnh nhạt như vậy để làm gì?”
Những tu sĩ này, cả ngày chỉ biết có tu luyện, tu luyện, một chút tâm tư hành hiệp trượng nghĩa cũng không có.
“…”
Thẩm Nghi thu hồi ánh mắt, lại đi theo đằng sau Trương gia, nhanh chóng lao về phía trước. Thật ra hắn cũng không cảm thấy thanh kiếm trang sức này có vấn đề gì, chỉ đơn thuần là không thích dùng tâm tính dạo chơi ngoại thành để đối đãi với tình cảnh cực khổ của người khác thôi.
“Thật là kỳ quái.” Bảo Hoa tiên tử khẽ nhún nhún vai, sau đó cũng đi theo.
Tiểu tu sĩ này, thực lực không cao, nhưng lòng tự trọng lại rất lớn. Phải biết rằng, loại đan độc trên người đối phương, ngoại trừ nàng, đúng là trong Bảo Hoa tông cũng chẳng có mấy người đủ khả năng cứu được hắn.
Dưới tình huống nguy cấp như vậy, hắn còn dám dùng loại thái độ này để đối đãi với nàng?
May mà nàng cũng không để ý đến chuyện đó, chỉ cần có thể chơi vui vẻ là tốt rồi.
Ý niệm tới đây, nàng lại đưa ánh mắt tò mò nhìn xung quanh, tất cả sự vật bên ngoài đều là thứ mới mẻ tới cực điểm đối với nàng.
…
Tiêu gia bảo chỉ là một cái danh xưng, bởi trên thực tế diện tích của nơi này cực lớn, với không ít thành lũy bằng đất xếp sát gần nhau.
Trương gia cũng từng chạy qua nơi này rồi, chỉ có điều về sau, lão nghe nói ở nơi này đã xảy ra chuyện, mới tránh ra xa.
Bảo chủ Tiêu gia chính là cường giả Phản Hư Cảnh, nghe nói người này có mối quan hệ mật thiết với Bảo Hoa Tông, từng cưới một vị đệ tử nội môn trong tông.
Sự cố kia, ngay cả người này cũng không giải quyết được, thì đối với đám dã tu nhàn tản Trương gia, đó là tuyệt đối là chuyện lớn đòi mạng.
Nhưng mãi cho đến khi tận mắt chứng kiến một màn trước mặt, khóe mắt Trương gia vẫn không nhịn được, khẽ co giật hai cái.
Chỉ thấy mười mấy con yêu ma đang nghênh ngang đi từ bên trong thành đất ra, trên tay đều bưng theo một cái mâm, trên mâm có bày từng viên Đạo Anh óng ánh, ngũ tạng bên trong còn chưa ảm đạm, hiển nhiên là còn tươi mới.
Bọn chúng vừa cười đùa nói chuyện với nhau vừa đi ra, hoàn toàn không trông thấy dấu vết từng ra tay động thủ. Vào thời điểm này, có một đống người đang chen chúc ngoài cửa, vẻ mặt ngây dại nhìn chúng nó đi xa, nhưng không có một ai đủ can đảm xông lên ngăn cản.
“Phù.” Trương gia yên lặng lui về phía sau hai bước, thấp giọng nhắc nhở một câu: “Tiền bối, không thích hợp. Chuyện này hoàn toàn không đơn giản như những gì Bích Thúy cô nương vừa nói.”
Tư thái của đám yêu ma này quá mức phách lối rồi, không phù hợp với thực lực Hóa Thần cảnh của bọn chúng. Với tình hình trước mắt này, thậm chí Trương gia còn có chút hoài nghi, phải chăng người bên trong Tiêu gia bảo đã chết hết rồi?
“Có cái gì không đúng?” Lúc trước đi đường, Bảo Hoa tiên tử còn giống như một đứa nhóc hiếu kỳ, cái gì cũng muốn tìm Trương gia hỏi thăm, thắc mắc, thì giờ phút này nàng lại đang gắt gao nhìn chằm chằm vào đám yêu ma kia, trong tay vô thức bấm pháp quyết, ngay cả giọng nói cũng trở nên dồn dập hơn mấy phần.
Đúng là quá mức hoang đường! Ở ngay dưới mí mắt Bảo Hoa Tông, lại có loại chuyện này phát sinh, đám đệ tử kia mỗi ngày đều có thời gian đi tới thỉnh an nàng, chẳng lẽ không thể rút ra một chút thời gian đi quản sao?
Cả ngày đều ca múa mừng cảnh thái bình, nàng cứ tưởng bên ngoài sẽ hài hòa vui vẻ lắm!
Bảo Hoa tiên tử trực tiếp tiến lên một bước, bấm pháp quyết, đang chuẩn bị gọi mấy con yêu ma kia lại hỏi, thì đúng vào lúc này, khóe mắt khẽ liếc qua, tầm mắt đột nhiên bị một màu vàng tím chiếm cứ. Chỉ trong nháy mắt, đã thấy sóng lửa mãnh liệt bao phủ bên ngoài thổ thành, khí tức nóng rực làm nhiệt độ xung quanh tăng lên nhanh chóng.
Khoảng mười mấy hơi thở sau, sóng lửa cuốn ngược đến, trực tiếp chui vào giữa ngón tay Thẩm Nghi. Hắn chậm rãi buông bàn tay xuống, lại bình tĩnh đưa mắt nhìn ngoài thành không có lấy một bóng người, dường như mười mấy con yêu ma lúc nãy chưa từng xuất hiện.
“Chậc, dứt khoát như vậy.” Bảo Hoa tiên tử thoáng sửng sốt một chút, khỏi phải nói, tên tay đấm nàng tìm được này còn khá là ra dáng à nha. Nói ra tay là ra tay, không thèm nói nhảm nửa câu, rốt cục những con yêu ma làm lòng người sinh ra bực bội kia đã biến mất không thấy gì nữa. Tâm trạng của nàng cũng dịu đi rất nhiều.
Rất nhanh, nàng đã sửa sang lại thanh bội kiếm bên hông, nhanh chóng vẫy tay về phía cửa thành, hưng phấn nói: “Đừng sợ, ta tới cứu các ngươi đây!”