Chương 802: Thiên Cung Tầng Hai!
Tử Vân hùng hậu nhanh chóng lướt đến, sau đó rơi vào trong tòa đại điện tầng thứ ba, lại bị bóng người màu đỏ tươi đang ngồi trên tấm bồ đoàn kia dùng phất trần đón xuống.
Vốn dĩ đây là chuyện vui khắp chốn ăn mừng, nhưng khi Thiên Cung vừa mới vững chắc, chỉ trong nháy mắt sau đó, nó đã bị người ta thu về rồi.
Một cơn gió nhẹ mang theo mùi tanh của nước mơ màng bay qua, thổi tan những sợi tơ vàng mang theo sương mù màu đen trên đảo nhỏ. Trận pháp biến mất, trên đảo đã không còn một bóng người.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên mặt nước chung quanh đảo nhỏ sôi lên cuồn cuộn, bên dưới còn trực tiếp phát ra thanh âm keng keng. Ngay sau đó, từng thanh binh khí đã trồi lên khỏi mặt nước, hàng loạt bộ Ngư Lân Giáp chỉnh tề lóe lên quang mang màu trắng bạc chói mắt. Đám binh lính của Thủy tộc kia thản nhiên đạp lên từng con sóng, bao vây chặt chẽ hòn đảo nhỏ này.
Nhìn sơ qua ít nhất cũng có đến ba trăm con. Con có tu vi thấp nhất trong nhóm này, trên người cũng tràn đầy khí tức Phản Hư Cảnh.
Đợi cho đến khi đám binh tướng Long Cung này xếp thành hàng ngũ, thì một con Hắc Bối Giao ở chính giữa, đột nhiên nhảy lên cao trăm trượng, trong miệng ngậm một miếng sắt đen kịt y như cái hàm thiếc đặt trong miệng con ngựa, còn sợi dây cương đính kèm với miếng sắt kia lại bị một bóng người đang tùy ý ngồi sau lưng nó nắm chặt trong tay.
Phải biết rằng, Hắc Bối Giao thường đảm đương vị trí tướng lĩnh trong Long Cung, sau khi trưởng thành ít nhất cũng có tu vi Phản Hư tầng sáu trở lên. Nhưng thật hiển nhiên con Hắc Giao có cảnh giới không tầm thường này, lại chỉ có thể đảm đương vai trò thú cưỡi cho một nhân vật nào đó.
Người đang ngồi trên lưng nó có phần trẻ tuổi, toàn thân mặc một bộ giáp trụ màu trắng bạc, khoác áo choàng dài, khuôn mặt không khác Nhân tộc là mấy, lại có khí độ bất phàm, chỉ khác là trên trán người này lại có thêm hai cái sừng rồng hoa mỹ.
“Tây cung Long tôn, Kỳ Lão Cửu, đến đây bái thiên địa. Đệ tử tông nào ở đây đột phá, tiến lên nói chuyện, bổn tọa có thưởng.” Kỳ Lão Cửu dùng một tay nắm lấy dây cương, thuận thế chống gối bên phải, nhìn xuống phía dưới.
Sau một hồi, trên đảo vẫn không có tiếng trả lời, gã trầm mặc thật lâu, sau đó mới phát ra một tiếng cười: “Xùy, thứ chuột nhắt nhát gan.”
Lời nói vừa dứt, Kỳ Lão Cửu đã trực tiếp giật dây cương, nói: “Thu binh hồi phủ.”
Trong chốc lát sau, đám Thủy tộc đằng đằng sát khí đã trực tiếp chui xuống mặt nước, con Hắc Bối Giao kia lại nhảy lên cao, làm dấy lên một cơn sóng trăm trượng.
Đợi cho đến khi bọt nước tan hết, khung cảnh xung quanh lại trở về với bình tĩnh như thường.
…
Trong tòa lầu các sâu nhất tại Bảo Hoa tông.
Bà lão tóc dài đang nhìn chằm chằm vào chiếc gương đồng, tự mình chải tóc, nhẹ giọng nói: “Nghe nói ngươi đã đánh vỡ ngọc giản, chủ động cắt đứt liên hệ với trưởng lão, điều này có thật hay không?”
Ở sau lưng bà ấy, một cô nương có vẻ ngoài nhã nhặn đoan trang, đầu đội mũ hoa, hai chân để trần, dáng vẻ dịu dàng hiền thục, cúi đầu nói: “Là thật.”
Dứt lời, cô nương ấy trực tiếp quỳ xuống đất.
Nhưng bà lão kia chỉ nhíu mày một cái, vị tiên tử thiên kiêu có tu vi Phản Hư tầng sáu này đã bị ép đứng lên: “Không cần phải quỳ xuống trước ta, ta chỉ muốn nói với ngươi rằng, làm như vậy là rất nguy hiểm, lần sau đừng làm thế nữa.”
“Đệ tử hiểu rõ.” Bảo Hoa tiên tử có chút áy náy cúi đầu.
“Ngoài ra, ta vẫn còn lo lắng về một chuyện khác nữa.” Bà lão ấy đứng lên, ngoái đầu nhìn lại: “Sở dĩ bao nhiêu lâu nay ta vẫn một mực ngăn cấm, không thả ngươi ra ngoài là vì ngươi vẫn chưa thể kiềm chế được bản tính của mình, trong khi bên ngoài kia không chỉ có yêu ma uy hiếp, còn có tồn tại mạnh mẽ, khiến vi sư cũng bất lực.”
“Ngài nói Long Cung ư?” Trong lòng Bảo Hoa tiên tử thoáng run rẩy một hồi.
“Haizz.” Bà lão nọ thở dài một hơi, lạnh nhạt nói: “Điều ta muốn nói không phải là tranh đấu hung tàn… Bởi vì trên đời này vẫn còn những chuyện càng đáng sợ hơn trực tiếp bỏ mạng. Nếu ngươi cứ chậm chạp không kiềm chế được tính tình thì sau này làm sao gánh vác được chức vị tông chủ?”
Bảo Hoa tiên tử nghe đến cả đầu đầy mơ hồ mờ mịt, lại vô thức hỏi: “Vậy ngài đã kiềm chế được rồi sao?”
Một câu nói này lại làm cho cả gian phòng chìm vào tĩnh mịch.
Bà lão lại một lần nữa nhìn chằm chằm vào bản thân trong chiếc gương đồng, một lúc lâu sau, mới mím môi nói: “Bị ép phải kiềm chế lại rồi.”
“Vậy ta cũng có thể.” Ở trước mặt sư phụ, rốt cục Bảo Hoa tiên tử cũng để lộ ra một tia giảo hoạt, sau đó nàng ho nhẹ hai tiếng, phản ứng cực nhanh, vội vàng đè xuống khóe môi đang giương lên của mình.
“Nếu sư phụ không còn chuyện gì khác, ta phải trở về bế quan đây.”
Thấy sư phụ vẫn chậm chạp không nói lời nào, Bảo Hoa tiên tử biết đối phương lại bắt đầu thần du thiên ngoại rồi, mới nhân cơ hội này để rón ra rón rén rời khỏi phòng.
Nàng thật sự không rõ, ngoại trừ Long Cung thì Hồng Trạch này còn có chuyện gì mà cự phách Hợp Đạo cảnh không giải quyết được?
Rời khỏi lầu các, Bảo Hoa tiên tử vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh nhã như trước, chỉ có đôi mắt là ánh lên một chút thất thần.
Nàng đã chuẩn bị xong Bảo Hoa Đan và thiên tài địa bảo rồi, tại sao Thẩm Nghi còn chưa tới lấy? Chắc hắn không đến mức quên đi chuyện này chứ?
Phiền chết đi được!
Bảo Hoa tiên tử cắn cắn môi, bỗng nhiên lại có cảm giác bản thân vừa trở về với đoạn thời gian nhàm chán trước kia. Hiện giờ toàn bộ những suy nghĩ hiện lên trong đầu nàng đều là bộ đồ màu đen chậm rãi bay bổng, cùng với lời hồi âm lạnh nhạt của thanh niên kia.
“Phản Hư tầng thứ tư, không cần thêm nữa.”
Nàng cố gắng giấu đi ý cười trên khóe môi, nhưng rơi vào trong mắt người ngoài, hành động này lại mang đến cho bọn họ một loại cảm giác mơ hồ mờ mịt, không hiểu vì sao hôm nay tiên tử lại kiều diễm thêm mấy phần rồi…
Nàng mang theo khuôn mặt vui vẻ như vậy, đi thẳng một đường về tới lầu các của mình. Chỉ thấy Bích Thúy đang có chút bất đắc dĩ đứng ngoài cửa, bên cạnh là thiếu niên mặt mũi tràn đầy xấu hổ - lần trước khi hai người gặp mặt, gã này từng ở bên cạnh Thẩm Nghi.