Chương 804: Trao Đổi!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 2,765 lượt đọc

Chương 804: Trao Đổi!

Thẩm Nghi đã sớm đoán được chuyện này, dù sao thì không phải Minh tông nào cũng thân thiện như Thanh Nguyệt tông. Hắn lập tức lấy Đạo Bài ra, bắt đầu liên hệ với Liễu Thiến Vân.

“Được, không thành vấn đề.” Liễu Thiến Vân nghe trên ngọc giản liên tiếp truyền đến tên của những loại thiên tài địa bảo, cũng âm thầm có chút líu lưỡi.

Thật hiển nhiên, những thứ này vốn không phải một nơi lạnh lẽo tẻ ngắt như Nam Dương Bảo Địa kia có thể mọc ra được. Nếu cộng lại, thì giá trị của toàn bộ số thiên tài địa bảo kia đã vượt quá số tài sản của một ít trưởng lão ngoại môn rồi.

Thẩm tông chủ này ba tháng không lộ diện, chẳng lẽ hắn lại đi ra ngoài xét nhà diệt môn?

“Chuyện gì vậy?” Trịnh Thiên nghe thấy giọng nói quen thuộc kia, nhưng lần trước chính miệng nàng đã từng nói, về sau chuyện có Thẩm Nghi thì nàng không tham dự nữa, vì vậy cũng chỉ có thể giả vờ tò mò để che giấu sự xấu hổ trong lòng.

“Nhìn bộ dáng ngươi xem, đúng là thứ miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo.” Liễu Thiến Vân khẽ liếc nàng một cái, nhưng đúng là chuyện này không thể thiếu được Trịnh Thiên.

Muốn đổi lấy tinh huyết của một con Xích Nhãn Huyền Phượng đã đạt đến tu vi Phản Hư tầng mười hai, thì thấp nhất cũng phải là một vị chấp sự mới có tư cách mở miệng.

Gần đây, Liễu đại trưởng lão có chút quan tâm tới chuyện của Nam Dương tông, loại tin tức này đã bị người bên ngoài đồn đại đến ồn ào lên rồi, nàng vốn là nữ nhi của ông ấy, kiểu gì cũng bị người ta chú ý đến.

Nếu nàng trực tiếp ra mặt đi trao đổi, sẽ dễ làm người ta liên tưởng vật này đến thứ mà Nam Dương tông bên kia đang cần, đến lúc đó, chỉ khiến mọi chuyện càng thêm phiền toái mà thôi. Không bằng để Trịnh Thiên ra mặt còn hơn.

“Đi, đi lấy đồ với ta.” Liễu Thiến Vân gọi bảo thuyền tới, dẫn theo Trịnh Thiên với gương mặt tràn ngập xấu hổ rời khỏi tông môn, lao về phía Nam Dương tông.

… truyện yy …

Cùng lúc đó, bên trong Chấp Sự Đường nội môn Thiên Kiếm Bảo Địa, một nam tử trẻ tuổi mặc kiếm bào lười biếng dựa vào ghế, có phần kinh ngạc nhìn nữ nhân đang bận rộn trước mắt mình.

Đợi cho đến khi nữ nhân kia xử lý xong toàn bộ chuyện của đám đệ tử, lúc này mới quay đầu, nặn ra một nụ cười miễn cưỡng hỏi: “Thôi chấp sự, ta làm vậy có được không?”

“Không tệ, tốt hơn nhiều so với lúc vừa tới.” Thôi Hạo gật gật đầu, sau đó chậm rãi đứng dậy, dự định rời khỏi nơi đây.

“Cái kia…” Ai ngờ nữ nhân trước mặt lại vội vàng lên tiếng gọi gã, có chút ngượng ngùng nói: “Diệp mỗ muốn hỏi một chút, ta còn phải đợi bao lâu nữa mới có thể lấy được ngọc giản chấp sự… Đây là lời hứa của trưởng lão lúc ấy mà?”

“Hử?” Thôi Hạo nhíu mày, thản nhiên nói: “Trưởng lão hứa hẹn với ngươi thì ngươi đi mà hỏi trưởng lão ấy, hỏi ta làm gì?”

“Ngài cứ nói đùa, ta thì làm sao có tư cách gặp mặt trưởng lão?” Nụ cười trên khóe môi Diệp Văn Huyên càng thêm cứng ngắc, nàng ta lại tiếp tục giải thích: “Tiểu tu xuất thân từ Tiềm Uyên chi địa, thọ nguyên thật sự không nhiều lắm, Thôi chấp sự có thể giúp ta hỏi một chút hay không, ít nhất là cho ta một phần lương tháng trước tiên, ngay cả của đệ tử cũng được.”

“Được.” Thôi Hạo lắc đầu: “Ngươi cứ chờ đi.”

Nói xong, gã lập tức xoay người, vẻ mỉa mai trong đáy mắt càng thêm đậm. Một tu sĩ Phản Hư tầng một sắp hao hết tuổi thọ, không có sở trường, sao có thể không biết xấu hổ mà nhắc tới chuyện chấp sự chứ? Cũng không biết tiểu một bãi mà soi cái bản mặt mình ư?

Lúc trước trưởng lão đồng ý việc này chỉ vì hấp dẫn đám thổ dân Nam Dương kia thôi. Nhưng ai ngờ, ngoại trừ cô nàng kia, những người khác vốn không có động tĩnh gì. Nếu không phải lời trưởng lão nói ra vốn là miệng vàng lệnh ngọc, không thể tuỳ tiện sửa đổi thì bọn họ đã sớm đuổi cô nàng này ra khỏi nội môn từ lâu rồi.

Muốn làm chấp sự, lại không chịu tự giác đi Nam Dương Bảo Địa làm thuyết khách, trên đời này nào có chuyện dễ dàng như vậy?

“…”

Diệp Văn Huyên nhắm mắt lại, chậm rãi siết chặt năm ngón tay. Nàng chính là tu sĩ đã sống nhiều năm, bàn về kiến thức, đương nhiên không bằng tu sĩ bên ngoài, nhưng ít ra mấy thứ này vẫn có thể nhìn rõ được.

Dù vậy, đến cuối cùng thì nỗi khát vọng đối với trường sinh đã giúp nàng ta kiềm chế lại cơn phẫn nộ dưới đáy lòng, cũng khiến nàng ta cưỡng ép đè nén nỗi xúc động muốn trực tiếp phất tay áo bỏ đi.

Nhiều năm như vậy, toàn bộ suy nghĩ trong lòng Diệp Văn Huyên vẫn chỉ quẩn quanh có hai chữ, đó là “Sống sót”.

“Tiểu tu biết rồi, đa tạ Thôi chấp sự.”

“Không cần khách khí.”

Thôi Hạo ngoài cười nhưng trong không cười, khẽ gật gật đầu, gã đang chuẩn bị cất bước đi ra ngoài, lại bị một bóng người đột nhiên xông vào đẩy trở về.

“Lại muốn lười biếng đúng không? Mau ngồi trở lại chỗ cho ta, ta còn có chuyện phải làm.” Trịnh Thiên bày ra bộ dáng của cải nhiều khí thế lớn, nghênh ngang bước vào.

“…” Thôi Hạo tức giận trừng mắt nhìn nàng một cái, nhưng đối phương vốn là chấp sự của Minh tông, không xử lý được như Diệp Văn Huyên bên kia. Gã đành phải vỗ vỗ bộ y phục trên người, trầm giọng nói: “Tôn trọng một chút cho ta, Thôi mỗ đã đột phá Phản Hư tầng năm rồi đấy.”

“A, ta sợ quá trời.” Trịnh Thiên trợn trắng mắt, lập tức vỗ túi trữ vật lên bàn nói: “Có tiền mới là gia, ngươi có hiểu hay không? Thứ nghèo kiết xác.”

Diệp Văn Huyên trầm mặc nhìn hai người bọn họ cãi nhau, bỗng nhiên trên mặt lại nhiều thêm một tia tự giễu. Đây mới là tư thái tiếp xúc nên có giữa những chấp sự với nhau, so sánh với đối phương, hoàn toàn có thể nhìn ra, giá trị của nàng ta ở trong mắt Thôi Hạo kia rẻ mạt tới cỡ nào.

“Tinh huyết của Xích Nhãn Huyền Phượng, ba phần, nhanh lên, lò luyện đan của ta sắp nổ rồi.” Trịnh Thiên khoát tay nói.

“Xùy, đây là được vị thiên kiêu thân truyền nào coi trọng rồi? Tinh huyết của Xích Nhãn Huyền Phượng hả? Thứ này lại được nói ra từ trong miệng của ngươi, nghe chẳng ăn khớp tí nào, giống như đang muốn vui đùa ấy.” Thôi Hạo nói tới nói lui, lẩm bà lẩm bẩm nhưng vẫn cầm lấy túi trữ vật, bắt đầu cẩn thận kiểm tra.

Vừa tra xét, gã vừa thuận miệng châm chọc một câu: “Gần đây ta nghe nói hảo tỷ muội của ngươi có phần quan tâm tới đám thổ dân Nam Dương kia, nàng đúng là người lương thiện à nha.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right