Chương 174: Chuẩn bị trước năm mới 3

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1,369 lượt đọc

Chương 174: Chuẩn bị trước năm mới 3

Lý Bằng sững sờ một chút, sau đó gật đầu nói: “Cũng đúng!”

Tất cả mọi người vây quanh, mấy người Lý Vĩnh Phong đang dồn tất cả những con heo rừng lại với nhau.

“Chúng ta mỗi người mang được nhiều nhất hai con, mấy con còn lại thì sao?”

Trọng lượng xếp thứ hai, quan trọng hơn nữa là, kích cỡ những con heo rừng này không nhỏ, một người khiêng hai con đã là quá mức chịu đựng rồi, còn nhiều hơn thì sẽ không nổi nữa.

“Đơn giản như này!” Vương Thăng cũng vừa tới: “Đại Bạch!”

“Grừ!”

Lần này Đại Bạch cũng vào núi, chính là vì để kiếm một bữa ăn ngon.

Vừa nãy thì nó đã quay trở lại rồi, nhưng vì để tránh không làm heo rừng hoảng sợ, nó đã không tiến lại gần.

Vì vậy khi hắn hô lên thì Đại Bạch đã từ bên trong rừng nhảy ra, đến trước mặt Vương Thăng.

“Tới đây, mang mấy con heo rừng này quay về đi.”

Xe chở hàng tên Đại Bạch, rất dễ sử dụng.

Bản thân Đại Bạch cũng đã quen với việc vận chuyển những thứ này, nên cũng không có gì kỳ lạ cả.

Mấy người Lý Vĩnh Phong cùng nhau buộc cố định vài con heo rừng.

“Đi thôi, quay về đi!”

Mấy người Lý Vĩnh Phong mỗi người vác một con heo rừng quay trở lại doanh trại.

Ở bên trong doanh trại thì đã chuẩn bị xong từ sớm rồi, nước nóng đã được đun sôi từ trước, chuẩn bị làm thịt heo.

Đợi khi nhìn thấy bọn người Vương Thăng quay về, thì lập tức đi tới vây xung quanh.

Tất cả mọi người đặt heo rừng xuống và chuẩn bị làm thịt heo, bất kể là ở đâu trong vùng nông thôn thì việc làm thịt heo là một việc cực kỳ quan trọng, vì vậy mà bất cứ ai trong doanh trại có thể giúp đỡ thì đều đã đến.

Rất nhanh tất cả mọi người đều bận rộn tất bật.

Ban đầu, Vương Thăng định rời đi vào lúc này, bởi vì những vấn đề như này thì bình thường sẽ không cần tới sự giúp đỡ của hắn.

Nhưng hắn không rời đi mà tìm thấy Lý Vĩnh Phong đang xử lý con heo rừng.

“Lý Vĩnh Phong, cái đó…”

Lý Vĩnh Phong liếc nhìn Vương Thăng một cái, nhỏ giọng nói: “Ta hiểu rồi, đợi một chút ta sẽ mang phần ruột già sang, lần này ta sẽ tặng cho đệ nhiều hơn một chút…”

“…”

Hắn rõ ràng còn chưa nói gì cả!

Nhưng mà…

“Xin đa tạ, Vĩnh Phong ca!”

Không có cách nào cả, hắn thật sự thích điều này, kiếp trước cũng vậy, hơn nữa hắn vừa mới nhớ lại, phát hiện nguyên thân của mình cũng như thế.

Cho nên Lý Vĩnh Phong mới nói điều như vậy.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, cũng không cần bận tâm nữa.

Sau khi nói xong thì Vương Thăng rời đi.

“Ruột già của heo rừng, không biết là mùi vị như thế nào!”

Chẳng cần phải nói, hắn ta đã luôn mong chờ cái này.

Đến buổi tối, Lý Vĩnh Phong mang hai phần ruột già đến, đã làm chúng rất sạch sẽ, nói: “Ta nhớ là đệ thích tự mình nấu, nên ta chỉ mới làm sạch nó rồi sau đó mang nó qua đây cho đệ.”

Vương Thăng chỉ có thể nói, hắn xuyên vào nguyên thân không phải là không có nguyên nhân.

Còn nữa, Lý Vĩnh Phong thực sự rất hiểu hắn!

“Làm phiền huynh rồi!”

“Không sao, thịt thì chưa được mang tới, sau khi làm xong rồi sẽ mang qua cho đệ, ta đi trước đây.”

Sau khi đợi Lý Vĩnh Phong rời khỏi, Vương Thăng lấy một ít nước, cũng không ngại mà rửa sạch ruột già lại lần nữa.

Cho dù thứ như ruột già nhìn có vẻ sạch sẽ, thì hắn cũng phải tự mình rửa mới có thể yên tâm được.

Sau khi rửa sạch xong, hắn cho gói hương liệu đã chuẩn bị trước đó cùng một số nguyên liệu phụ và ruột già vào cùng nhau rồi hầm.

Ruột hầm, đây là món mà hắn thích nhất, đương nhiên món chiên cũng không tệ.

“Đáng tiếc là thiếu một chút ớt…”

Vương Thăng đột nhiên cảm thấy rằng sau khi hắn tu luyện thành công thì nhất định phải tìm cho được quả ớt.

Còn như nói sau khi tu luyện có thể nhịn mà không cần ăn thứ gì…

Nếu như không thể hưởng thụ thì hắn tu luyện là vì cái gì chứ?

Hương thơm rất nhanh chóng đã tỏa ra làm bao tử của Vương Thăng đói rồi …

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt mà đã đến trước giao thừa.

Đây là lần thứ hai tất cả mọi người cùng đón năm mới sau khi vào trại Thanh Sơn.

Nhưng nay đã khác trước, không khí năm nay tốt hơn năm ngoái không biết bao nhiêu lần.

Theo thông lệ cũ, khi đến tết thì các gia đình đều tự đóng cửa tự ăn, nhưng năm nay trưởng thôn lại triệu tập mọi người lại với nhau.

Thế nhưng cũng không ai phản đối, dù sao hơn chục con lợn rừng một hai trăm cân mà các võ giả mang về cơ bản đã được dùng hết, thịt không phải nói, cứ ăn thỏa thích, chỉ nhìn thôi cũng thấy đã rồi.

Vương Thăng đương nhiên cũng tham gia, hắn và một nhóm võ giả ngồi riêng một bàn, trên bàn ngoài đồ ăn thông thường còn có không ít thịt yêu thú.

Lúc đầu Vương Thăng tưởng là thịt ác giao và thịt sói hoang, nhưng khi ăn trúng một miếng thịt gà thì thấy hình như đây cũng không phải thịt thông thường, hơn nữa còn rất ngon.

Lý Vĩnh Phong thấy vậy bèn nói: “Vận Thăng thấy sao, mùi vị không tệ chứ?”

Vương Thăng gật gật đầu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right