Chương 211: Bột xương 3

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 3,566 lượt đọc

Chương 211: Bột xương 3

Bột xương có phương pháp sử dụng rất đơn giản, dùng nước tan ra hoặc là rải vào bên cạnh linh thực, sau đó sẽ tưới nước trồng trọt cũng được.

Rất nhanh thí nghiệm lại bắt đầu.

Nhưng kết quả sau cùng lại không thể nào đúng ý người.

Bởi vì thời gian thu hoạch của linh dược hắn trồng trọt cũng không gia tăng nhanh thời gian thu hoạch vì bột xương, xem ra bột xương không có ảnh hưởng quá lớn đối với thanh tiến trình.

Sau khi Vương Thăng biết được điểm này thì cũng không phải quá đỗi thất vọng.

Sự tồn tại của bột xương đối với hắn thì chỉ là thêm gấm thêm hoa, cho nên cho dù không có ích lợi gì thì thật ra cũng không có vấn đề lớn, cũng chính là thêm gấm thêm hoa nhưng “hoa”không có mà thôi.

Vì vậy hắn bèn đi tìm Lý Văn Quang.

Bản thân hắn không thể sử dụng, nhưng vẫn muốn quan sát hiệu quả một chút.

“Lý thúc, mang cái này đi bón cho một ít hạt giống hoa cúc, phương pháp sử dụng là… Đến lúc đó nếu như có hiệu quả gì thì làm ơn nói hết cho ta.”

Vương Thăng đưa bột xương không có sử dụng còn lại cho Lý Văn Quang, để cho ông ta mang đi nuôi trồng hoa cúc thử một lần, còn mình thì vừa tu luyện vừa chờ đợi, thỉnh thoảng xem Cơ Quan Thuật một chút.

Không quá mười ngày, Lý Văn Quang tìm đến hắn lần nữa, trên mặt mang nét mặt hưng phấn.

“Vận Thăng à, thứ ngươi cho ta là gì, hiệu quả lại tốt như vậy, ngươi biết không? Ta dùng đồ lấy được đi nuôi trồng hạt giống hoa cúc, kết quả chỉ mười ngày thôi những mầm kia đã nảy mầm, nhưng lần trước còn tốn chừng một tháng trời…”

Lý Văn Quang vô cùng hiểu rõ giá trị của bột xương Vương Thăng cho.

Loại đồ có thể tăng tốc nuôi trồng này, cũng không phải là đồ bình thường có thể sánh được.

Đặc biệt là sau khi hắn biết bên trong trại đang trồng trọt đồ.

“Lý thúc, đừng vội, tìm thôn trưởng tới rồi hãy nói!”

Đối với mình, vật này không có chỗ dùng gì quá lớn, Vương Thăng cũng không có ý định giữ lại, nhưng mà hầm bột xương thì đúng là có hơi phiền toái, hay là để cho người trong trại tự mình đi chế biến đi!

Từ trước đến giờ thôn trưởng Chu Chính Văn rất coi trọng chuyện của Vương Thăng.

Không bao lâu, thôn trưởng đã đi đến nhà của ông ấy, còn có võ giả và người trẻ khỏe mạnh trong thôn cùng đi theo.

“Vận Thăng, ngươi bảo ta kêu người tới có chuyện gì phải làm sao?”

“Lý thúc, thúc giúp ta giải thích một lượt đi!”

Lý Văn Quang giải thích đơn giản về hiệu quả của bột xương một chút.

Thôn trưởng hưng phấn trong nháy mắt.

Đây có thể là đồ tốt đấy!

“Văn Quang, ngươi nói có thật không?”

Dĩ nhiên Lý Văn Quang gật đầu nói phải, hắn cũng tự mình thí nghiệm rồi, thật đến mức không thể thật hơn.

Vương Thăng cũng nói: “Thôn trưởng, vải nhờ ngươi mang theo có không?”

“Mang theo!”Thôn trưởng gật đầu.

“Vậy thì trải vải ra chỗ này đi, sau đó nhìn ta là được.”

Người do thôn trưởng mang tới trải vải ra, sau đó Vương Thăng nhấc lên nhẹ nhàng, lập tức ném long cốt lên trên vải, tấm vải này được may từ các loại vải, cho nên rất lớn, trên thực tế có thể bọc gọn long cốt.

Sau khi ném long cốt lên, Vương Thăng đặt tay lên, sau đó bao bọc long cốt này bằng khí huyết chi lực.

Bùm!

Trong chớp mắt, toàn bộ long cốt biến thành một đống bột.

Đây chính là xương của ác giao cấp bậc tông sư, trong thôn trừ hắn và Nguyệt, không có ai có thể xử lý long cốt gọn gàng như vậy, thậm chí cũng rất khó có thể đập bể được, cho nên cũng chỉ có thể để Vương Thăng làm dùm.

“Thôn trưởng, đây là phương pháp chế tạo, ngươi tìm người vận chuyển những thứ bột xương này trở về xử lý đi, đến lúc đó có thể dùng để trồng trọt những linh dược kia, hiệu quả cũng không tệ, đúng rồi, cũng có thể dùng những thứ xương cốt của sói năm ngoái kia, nhưng mà những thứ kia thì phải để tự ngươi tìm người xử lý.”

Xương sói cũng là xương của một vài chó sói thực lực không mạnh, võ giả trong thôn có thể xử lý hoàn toàn.

“Tốt! tốt!”

Tất nhiên thôn trưởng sẽ không cự tuyệt, hắn rất rõ nhiều bột xương như vậy có tác dụng nhiều như thế nào.

Rất nhanh, thôn trưởng đã tìm được càng nhiều người hơn, dọn bột xương đi, cuối cùng cũng cùng nhau cầm vải đi, hiển nhiên, cho dù là vải rơi rớt lại thì ông ấy cũng không bằng lòng bỏ đi, chắc là định lấy về nấu.

Xử lý chuyện về bột xương xong xuôi, Vương Thăng lại cắm đầu tu luyện, nghỉ ngơi lần nữa, đồng thời quá trình chế tạo cơ quan đạo cụ, dưới loại quy luật làm việc và nghỉ ngơi này, xe bắn tên đã được chế tạo ra rất nhanh…

Vương Thăng làm ra vật như xe bắn tên này cũng chỉ bởi vì hứng thú .

Trước kia hắn cũng từng chỉ nghe một cái tên, cũng chưa từng xem một bức vẽ nào, khi phát hiện trên Cơ Quan Yếu Thuật có vật này, tất nhiên hắn muốn làm ra vật này.

Mỗi ngày làm một chút, tốn không ít thời gian mới tạo ra xe bắn tên.

Xe bắn tên, được gọi là “xe”, thì chắc chắn có kích thước không nhỏ, nếu là người bình thường thì còn cần có hai người đẩy cùng nhau thì mới đi được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right