Chương 311: Sự đáng sợ của thế quyền hủy diệt 2
Nửa đoạn trên của bản thể cây hòe cao hơn trăm mét đã biến mất.
Mà nửa đoạn dưới cũng rách tung toé, che kín các vết bỏng cháy, xuyên thủng. Hiển nhiên nửa dưới thân cây tuy được giữ lại nhưng cũng bị thương rất nặng.
Lúc này Vương Thăng đã đi tới gần bản thể của Huyết Hòe Vương, dẫm lên.
“Đã chết?”
Hắn không tiếp tục công kích, muốn kiểm tra chút xem.
Cũng chính là lúc này, phần dưới của Huyết Hòe Vương xuất hiện một gương mặt khủng bố, sau đó gương mặt này mở miệng.
“Ha ha ha, sao ta có thể chết được, Huyết Hòe Vương ta là mạnh nhất, chắc hẳn ngươi không thể sử dụng chiêu thức vừa rồi nữa đúng không? Chỉ cần ta tái sinh, nhất định ngươi phải chết!”
Vừa rồi Huyết Hòe Vương thật sự suýt chút nữa bị giết chết.
Khí huyết chi lực được luyện ra từ thế quyền và cả Hóa Long Huyết Khí thật sự là quá khủng bố. Huyết Hòe Vương không muốn đối mặt với cái hơi thở hủy diệt tất cả này thêm một lần nào nữa.
Bất quá hắn ta cảm thấy chiêu thức khủng bố như vậy chắc chắn không thể sử dụng lần thứ hai. Nếu không hắn đã sớm công kích lần thứ hai, cho nên không sợ gì cả.
Sau khi nghe xong, Vương Thăng không nói gì.
Tái sinh?
Vương Thăng cứ nhìn như vậy, chỉ là âm thầm ngưng tụ thế quyền.
Không thể dùng lần thứ hai?
Trên thực tế, chiêu thức này tuy rằng không phải là công kích bình thường nhưng cũng không tiêu hao nhiều lực lượng của hắn đến vậy.
Nếu còn có thể tái sinh, hắn thưởng Huyết Hòe Vương mười lần tám lần cũng chẳng sao.
Huyết Hòe Vương thấy Vương Thăng không phản bác, trong lòng càng là chắc mẩm ý nghĩ của chính mình là đúng.
Sau đó hắn ta nhanh chóng sử dụng lực lượng của chính mình bắt đầu tái sinh.
Nhưng rất nhanh, hắn ta đã phát hiện ra chỗ không đúng.
Ở chỗ mà hắn ta bị lực lượng kia đánh trúng dường như có một lực lượng như giòi trong xương bám vào, không ngừng mà phá hư, hủy diệt, ngăn cản mình tái sinh.
Mỗi lần tái sinh một chút sẽ bị lực lượng này ăn mòn.
Không chỉ có như thế, lực lượng này còn đang không ngừng ăn mòn thân cây của hắn ta. Chỉ cần có thời gian, có lẽ có thể ăn mòn hắn ta đến chết.
Huyết Hòe Vương luống cuống.
Lực lượng tái sinh mà hắn ta tự hào nhất không thể phát huy tác dụng.
Vương Thăng thấy Huyết Hòe Vương không làm gì, bật cười, nói: “Không phải ngươi có thể tái sinh sao?”
“Ta muốn…”
Huyết Hòe Vương còn chưa nói xong, nắm đấm của Vương Thăng đã bay đến.
Hắn chỉ muốn kiểm tra xem thế quyền hủy diệt của mình có thể làm được gì. Nếu bây giờ đã kiểm tra xong rồi, đương nhiên không còn cần phải nói điều gì vô nghĩa nữa.
Ầm!
Huyết Hòe Vương biết chính mình không khả năng sống nên nói với giọng nói oán hận: “Ta nhất định sẽ còn tìm thấy ngươi!”
Nói xong câu này, Huyết Hòe Vương đã hoàn toàn tan biến.
Đương nhiên Vương Thăng cũng nghe thấy “Di ngôn”.
“Tìm được ta lần nữa?”
Thật ra những lời này rất dễ đoán.
Có lẽ Huyết Hòe Vương còn chưa chết thật sự, rất có khả năng thân thể này chỉ là một phân thân.
Quả nhiên không thể khinh thường yêu thú cấp Đại Tông Sư.
Đương nhiên, khi giết Huyết Hòe Vương, Vương Thăng không hề hối hận chút nào, hắn không phải người thích ngồi chờ chết.
Hơn nữa vừa rồi hắn còn chưa sử dụng hết sức lưc, thậm chí còn không cầm vũ khí.
Cho dù bản thể của Huyết Hòe Vương có tìm tới cũng chưa chắc không phải đối thủ.
Hơn nữa Huyết Hòe Vương cũng không thể tìm thấy hắn dễ dàng như vậy vậy.
Chẳng mấy chốc, hắn đã cảm thấy thật nhẹ nhõm.
“Giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền, hiện tại là thời gian của chiến lợi phẩm!”
Trong một khe núi bí ẩn.
Bên trong khe núi tràn ngập sương mù, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ bị lạc trong đó.
Vách đá bên cạnh phát ra tiếng soàn soạt, dường như có thứ gì đó đang leo lên, làm người nghe thấy nổi da gà.
Mà dưới cảnh tượng quỷ dị này, một hàng mười người chết lặng mà đi bên trong khe núi. Bọn họ bị trói chặt, có hai người đi cạnh trông coi.
Chỉ cần người có kiến thức rộng một chút là sẽ biết thứ trói bọn họ gọi là một thứ tên là Phược Thần Thiết. Tác dụng của nó rất đơn giản, dùng để trói buộc võ giả cấp Tông Sư.
“Đó là cái gì?”
Một trong những người bị trói nhìn thấy thứ trên vách đá.
Trên vách đá, có vô số con vật nhìn như sâu lông bao trùm, nhúc nhích không ngừng, dường như có sinh lực rất dồi dào.
Vị Tông Sư này lập tức ngã ngồi xuống mặt đất, hình như là bị khung cảnh này dọa sợ.
Mà sau khi ngồi xuống mặt đất, vị Tông Sư này phát hiện mặt đất cũng bị thứ này bao trùm.
Nhưng không có người trả lời câu hỏi của hắn, trả lời hắn chỉ có một roi.
Vút!
Roi được chế tạo đặc biệt, để lại một vết máu dài trên thân thể của Tông Sư.
“Cái gì mà Tông Sư chứ, nhát như thỏ đế!”
Người trông coi bọn họ không khách sao chút nào, nhổ luôn một ngụm nước bọt lên trên vị Tông Sư này.
“Đứng lên, đi nhanh đi!”
Vị Tông Sư ngã xuống nhất không dám phản kháng, vội vàng đứng lên, tiếp tục đi. Dã tâm của hắn, lòng tự tôn Tông Sư của hắn đã bị dập nát từ lâu rồi.