Chương 480: Ép khô
Tông sư của thế lục cấp bá chủ ngụy trang thành thủ lĩnh của quân khởi nghĩa đã biết số mệnh của những đội quân khởi nghĩa khác từ lâu rồi.
Sau khi trợ giúp lật đổ hoàng triều Đại Chu, lại trở thành chiến công của thế lực cấp bá chủ.
Tranh đoạt đi, phải tranh đoạt thật dữ dội vào.
Dù sao số mệnh cuối cùng sẽ không thay đổi.
Thậm chí biểu hiện của những người này còn “tốt” hơn bọn họ tưởng tượng, vượt ngoài mong đợi, có thể nói một câu hoàn cảnh ác liệt, vô số người hận quân khởi nghĩa thấu xương.
Mà quân đội của bọn họ muốn chậm một chút, đương nhiên bọn họ sẽ không làm vậy, mà tiến hành trấn an, thu được sự ủng hộ.
Đối với thế lực cấp bá chủ mà nói, tất cả mọi người đều có giá trị, thứ bọn họ muốn làm chính là ép khô hết những thứ giá trị này.
Bây giờ, chuyện thế này cũng rất tốt.
Về phần vị thủ lĩnh ban đầu nổi giận vì không thể tiến công được cũng không phải chuyện quan trọng gì, quân khởi nghĩa có nhiều binh lính như vậy, cho dù lấp bằng mạng đi chăng nữa, sớm muộn gì cũng sẽ công phá được hoàng thành.
Đặc biệt là thuộc hạ của bọn họ, có không ít “nghĩa sĩ” chân chính bằng lòng trả giá, những người đó đánh trận, cũng giống như quân canh giữ hoàng thành, bằng lòng lấy mạng đổi mạng.
Công phá đế đô, chẳng qua là vấn đề thời gian.
Nhìn đám thủ lĩnh đang cãi vã, bọn họ đều núp trong bóng tối, chứng kiến sự việc phát triển, thỉnh thoảng châm lửa, khích bác.
Cuối cùng một số thủ lĩnh quả thực đã bị khiêu khích.
“Tiện dân đáng chết, chờ công phá đế đô, cho bọn chúng biết tay!”
Đây chính là hiệu quả mà thế lực cấp bá chủ muốn.
Bọn họ càng làm chuyện khiến cho trời nổi giận, người oán than, cuối cùng tiêu diệt bọn họ, thứ thu hoạch được càng lớn.
Thời thế đã thay đổi, sau khi tiêu diệt Đại Chu triệt để, loại thế lực này đều là “bảo bối”.
Mười mấy đội quân khởi nghĩa cũng không thể thương lượng ra được một phương pháp nào tốt.
Quả thật đế đô bây giờ khó công phá, trừ khi có Đại Tông Sư đến.
Võ giả có thể đạt tới Đại Tông Sư thì lại không một ai đơn giản, cho dù biết không bị lực lượng sót lại của Đại Chu đánh trả, cũng sẽ không lộ mặt.
Cuối cùng, kết quả của cuộc thương nghị rất đơn giản, tiến công bằng sức mạnh!
Vô số người tấn công về phía đế đô.
Có người cổ vũ trước trận chiến, không che giấu chút nào.
“Giết, thủ lĩnh có lệnh, công phá đế đô, có thể tùy ý hành động trong ba ngày!”
“Ồ!”
Có thể tùy ý hành động trong ba ngày, là sự cám dỗ khó kháng cự trong lòng nhiều người.
Đây chính là đế đô từng cao không thể với tới đó!
Đại đa số quân khởi nghĩa ban đầu đều nghĩ như thế, nhưng khá nhiều binh lính của quân khởi nghĩa đến sau, sau khi biết được chuyện này đều nhíu mày.
“Bọn họ có còn là quân khởi nghĩa không, chẳng khác nào thổ phỉ!”
“Nhiều ngày như vậy rồi mà ngươi còn chưa rõ sao, bọn họ có tốc độ hành quân nhanh hơn chúng ta, thảm cảnh ở những thành trì kia, chắc chắn là công lao của bọn họ.”
“Tại sao còn hợp tác với bọn họ? !” Có người không hiểu lắm.
“Thủ lĩnh nói là hoàng thất rất mạnh, nếu như không hợp tác, không tài nào công phá được, cho nên phải hợp tác.” Đây là lời giải thích của một võ giả với mọi người.
Các quân sĩ khác cũng biết người này thạo tin tức, cho nên mới hỏi hắn ta.
“Hợp tác với những người đó thật đáng ghét, thật muốn giết đám súc sinh kia.”
“Ăn nói cẩn thận!” Võ giả dùng tay làm động tác im miệng: “Không thể tùy tiện nói ra mấy lời như thế.”
Nhưng sau khi nói xong câu này, hắn ta bảo tất cả mọi người tụ tập lại, sau đó nói thật khẽ: “Tin tức tiếp theo tuyệt đối không được nói ra.”
Những người khác thấy hắn ta nghiêm túc như vậy, cũng gật đầu một cái.
Võ giả thấy thế mới lên tiếng: “Lúc trước giao đồ cho thủ lĩnh, trong lúc vô tình ta đã nghe thấy thủ lĩnh nói sớm muộn cũng ra tay với đám súc sinh kia, tất cả cứ an tâm đi, danh dự của quân khởi nghĩa cũng sẽ không bị những kẻ đó làm ô nhục.”
“Có thật không?” Có người từng nhìn thấy sự tàn bạo của các đội quân khởi nghĩa khác, nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ.
“Suỵt, nói nhỏ một chút, chắc chắn sẽ không sai, tóm lại là đừng để lộ ra ngoài, nhỡ đâu nói ra sẽ gặp phiền phức!”
“Dĩ nhiên, chúng ta là ai chứ!”
Cuối cùng những người này đều rời đi, võ giả nhìn người rời khỏi, nụ cười biến mất, khôi phục vẻ lạnh lùng.
“Không hổ là tiện dân, lời nói đầy lỗ hổng như vậy mà cũng tin.”
Nói là giữ bí mật, nhưng tin tức này vẫn bị lan truyền ra ngoài rất nhanh.
“Đại ca, công phá đế đô xong, chúng ta hẳn là có thể về nhà sống tốt rồi phải không!”
Người bên cạnh vỗ đầu hắn ta một cái: “Tiểu Nhị, đệ ngu à, công phá đế đô, còn phải làm lại từ đầu, lúc đó mới có thể sống những ngày tháng yên ổn, chỉ là không biết thủ lĩnh của chúng ta có thể làm hoàng đến hay không”
“Ha ha, đệ đây vẫn không biết nhiều bằng đại ca!”
“Biết vậy thì học một chút, đi theo đại ca, sau này cơm no áo ấm không thành vấn đề.”