Chương 508: Dùng thanh kiếm của ta, chém chết hắn!
Hơn nữa dường như Đại Tông Sư của mười hai đại tặc đã ở gần huyện Điệt Thủy, đang nhìn chằm chằm vào mỗi một người ở trong huyện.
Bên trong huyện Điệt Thủy, mọi người đều cảm thấy bất an, không ít người cũng có hơi sụp đổ, đương nhiên cũng có người tự cứu lấy chính mình.
Có người muốn lợi dụng đường thủy để chạy trốn, nhưng chưa được bao lâu, trên mặt nước đã xuất hiện một vài thi thể, tràn ngập màu đỏ tươi. Hiển nhiên, đường thủy cũng bị theo dõi chằm chằm.
Có người thì lại chia thành nhiều nhóm, mỗi người đều chạy theo các hướng khác nhau, dùng phương pháp khác nhau để chạy trốn, với hy vọng có thể lợi dụng thời gian chênh lệch mà rời đi, nhưng cuối cùng vẫn nhận được kết quả như cũ là thi thể bị ném tới cửa thành của cổng Điệt Thủy.
Huyện Điệt Thủy hiện tại gần như trực tiếp bị phong tỏa.
“Làm sao bây giờ, chẳng lẽ chúng ta đều phải chờ chết ở chỗ này ư? Chẳng lẽ không có một biện pháp nào sao!”
“Trốn không thoát đâu, đã nói không thể trốn thoát từ sớm rồi, sao các ngươi lại không tin chứ?” Bằng hữu của người này chính là người đã có kế hoạch chạy trốn theo nhiều phương hướng trước đó, kết quả là hiện tại, toàn bộ người trong số đó đều đã chết, hắn ta thực sự sắp sụp đổ rồi.
“Dù sao cũng sẽ phải chết, không bằng cứ thỏa thích tận hưởng đi, muốn làm gì thì làm nấy!”
Tất cả mọi người đều thực sự sắp sụp đổ rồi, bên trong huyện Điệt Thủy, an ninh trật tự đã trở nên hỗn loạn chỉ trong phút chốc.
Mà lúc này, có một người khóc không ra nước mắt.
Đó chính là Dịch An - huyện lệnh của huyện Vĩnh Phong.
Bởi vì hắn ta làm việc cho vị đại nhân kia, cho nên cũng rất thân cận với người của ba gia tộc lớn, dù cho những người của ba gia tộc lớn đều có võ giả cấp tông sư, bọn họ cũng đối xử với hắn ta rất nhã nhặn, giống như lần này cũng mời hắn ta đến huyện Điệt Thủy, tham dự việc xây dựng kế hoạch một chút.
Kết quả là, hắn ta tuyệt đối không ngờ rằng, vừa tới thị trấn huyện Điệt Thủy ở được một ngày, đã gặp chuyện Đại Tông Sư của mười hai đại tặc gửi thư thông báo đến.
Đúng là một sự xui xẻo không bình thường.
“Các vị gia chủ, tiếp theo phải làm sao bây giờ, với tình huống như hiện tại này, xem như huyện Điệt Thủy đã trở thành tử thành trên danh nghĩa rồi!” Dịch An vẫn rất hiểu biết về tình hình của bọn họ.
“Hiện tại là trên danh nghĩa, năm ngày sau nếu không tìm ra biện pháp giải quyết, đến lúc đó nói không chừng sẽ biến thành một tử thành chân chính.”
Gia chủ của ba gia tộc lớn cũng biết tình hình bây giờ rất nguy cấp, chỉ cần xử lý không tốt một cái, gia tộc của bọn họ sẽ bị diệt vong.
“Đầu tiên cần xác định một chút, chúng ta không phải đối thủ của người nọ, nhất định không thể lấy cứng chống lại cứng được.”
“Điều này thì ai cũng biết, mời kẻ mạnh đến giải quyết người kia mới là biện pháp tốt nhất, nhưng mời cường giả ở đâu đây?” Dịch An cũng biết rõ điều này, nhưng bây giờ điều quan trọng nhất chính là biện pháp giải quyết. “Nếu như có thể liên hệ được với vị đại nhân kia thì tốt rồi, nói không chừng vị đại nhân kia có thể giải quyết, đáng tiếc lại không liên lạc được, thậm chí hiện tại muốn ra khỏi thành cũng khó khăn!”
“Chưa hẳn là như thế!” Lúc này gia chủ của Giang gia lên tiếng: “Chưa hẳn là không thể liên hệ với vị đại nhân kia, các ngươi quên ngày mai là lúc nào rồi sao?”
Gia chủ của Triệu gia và Trịnh gia cũng đột nhiên nhớ ra.
Gia chủ của Triệu gia có hơi kích động nói: “Ngày mai sẽ là giữa tháng, lại đến thời gian ước hẹn, nếu người trong tộc của chúng ta ở bên ngoài biết chuyện này thì nhất định sẽ thông báo cho vị đại nhân kia, chưa hẳn chúng ta đã không còn hy vọng.”
Lúc đầu gia chủ của Trịnh gia cũng có vẻ mặt như vậy, nhưng ông ta đã nhanh chóng nghĩ tới một vấn đề.
“Nhưng bây giờ chúng ta gần như đã cắt đứt liên lạc với bên ngoài rồi, người ở ngoài kia có biết tình hình của chúng ta không?”
Ông ta vừa nói ra lời này, hai vị gia chủ khác lại lần nữa rơi vào trầm mặc.
Quả thực, đây là một vấn đề rất mấu chốt.
Chỉ có Dịch An tỏ vẻ bối rối, nói: “Các ngươi đều đang nói gì vậy, gì mà giữa tháng hay không phải giữa tháng, còn có chuyện gì xảy ra liên quan đến vị đại nhân kia?”
Hắn ta hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này gia chủ của ba gia tộc lớn mới nhớ ra, ở nơi này còn có một người không biết được việc đó, gia chủ của Giang gia mở miệng nói:
“Là như vậy, vào ngày giữa tháng của mỗi tháng thì gia tộc của ba người chúng ta đều sẽ… Mà bây giờ đã sắp đến giữa tháng, chỉ cần những người ở bên ngoài biết được tình trạng của chúng ta, nhất định bọn họ sẽ tìm đến vị đại nhân kia để cầu xin sự giúp đỡ. Nhưng vấn đề bây giờ là, chưa hẳn những người ở bên ngoài đã biết được tình trạng của chúng ta!”
Sau khi Dịch An nghe vậy, hắn ta chợt tỉnh ngộ, sau đó lộ ra biểu cảm mừng rỡ.