Chương 510: Dùng thanh kiếm của ta, chém chết hắn! 3
Cùng lúc đó, vào ngày thứ hai kể từ khi huyện Điệt Thuỷ mất liên lạc với người ở bên ngoài, tất cả huyện thành xung quanh đều biết rõ có chuyện xảy ra, hoàn toàn không cần thăm dò.
Bởi vì Đại Tông Sư của mười hai đại tặc đã trực tiếp lan truyền tin tức này, nói cho tất cả mọi người một cách quang minh chính đại rằng mục tiêu kế tiếp của bọn hắn chính là huyện Điệt Thuỷ.
Bọn hắn muốn để tất cả mọi người ở xung quanh đều e ngại mình, đồng thời cũng ngạo mạn lên tiếng rằng, nếu có gan tới cứu, vậy cứ tới cứu đi!
Năm ngày, chính là dành riêng cho những người muốn tới cứu.
Tất nhiên những người thuộc ba gia tộc lớn ở bên ngoài cũng đã biết tin tức này.
Người sốt ruột nhất cũng là bọn họ.
Họ đều có người thân trong gia tộc ở huyện Điệt Thuỷ, có vài người đã khá mất phương hướng.
Cuối cùng, tông sư của Triệu gia ở bên ngoài đứng lên làm chủ tình hình chung.
“Không cần sốt ruột, đây không phải là chuyện chúng ta có thể giải quyết, đi đến địa điểm luận võ trước, sau đó tìm cách để thông báo cho vị đại nhân kia, mời vị đại nhân đó tới hỗ trợ!”
Gừng càng già càng cay, tông sư của Triệu gia cũng đã nghĩ đến biện pháp này, biết đây là biện pháp duy nhất để có thể cứu được huyện Điệt Thuỷ trong thời gian ngắn.
Tông sư của Triệu gia tự mình dẫn người đi đến địa điểm luận võ như bình thường.
“Thật có lỗi, lần này mấy nhà chúng ta xảy ra một vài vấn đề, người tham dự luận võ không thể tới được!”
Việc đầu tiên mà tông sư Triệu gia làm chính là xin lỗi.
Người dẫn đội - Lý Vĩnh Phong có hơi tò mò, hắn ta lập tức hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Lúc này tông sư của Triệu gia mới kể rõ mọi chuyện trong một lần.
Lý Vĩnh Phong trở nên nghiêm túc, hắn ta biết chuyện mười hai đại tặc thảm sát huyện thành, nhưng không ngờ lại uy hiếp đến huyện Điệt Thuỷ.
“Chúng ta muốn cầu xin vị đại nhân kia hỗ trợ, có phải trả cái giá lớn đến đâu cũng có thể chấp nhận!”
“Xin chờ một chút, ta sẽ đi thông báo lại chuyện này.”
Lý Vĩnh Phong trấn an đơn giản một câu, sau đó nhanh chóng về tới trại Thanh Sơn, nói chuyện này cho Vương Thăng.
“Mười hai đại tặc gây uy hiếp cho huyện Điệt Thuỷ ư?”
Vương Thăng nhíu mày, hắn không ngờ rằng những người gọi là mười hai đại tặc này lại ra tay với huyện Điệt Thuỷ, đồng thời rõ ràng còn khiêu khích hắn.
Nhưng gần đây nghiên cứu của hắn về Hóa Kiếm chi thuật đã đến thời khắc mấu chốt, sắp phải bế quan nên khó mà thoát thân, nhưng lại không thể mặc kệ chuyện này được.
Người ta đã khiêu khích tới cửa rồi còn gì!
Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Vĩnh Phong ca, huynh cầm lấy thanh kiếm của ta, đi chém chết hắn ta đi!”
Nói rồi, hắn triệu hồi một thanh Phi Kiếm ra.
Bây giờ, tên Đại Tông Sư của cái gọi là mười hai đại tặc kia vẫn chưa hiện thân, Vương Thăng cũng không có thời gian tìm kiếm.
“Hóa Kiếm chi thuật” là một bí thuật rất quan trọng, ban đầu hắn định bế quan, nào ngờ lại đụng phải chuyện này.
May mắn chỉ là một Đại Tông Sư, sẽ không tốn quá nhiều công phu để giải quyết, dù sao hắn không cần đi cũng có thể giết chết dễ dàng, dùng Phi Kiếm là được.
Phi Kiếm được hắn Tế Luyện đã lâu, nên đã sản sinh ra linh tính nhất định.
Loại linh tính này khác trí khôn rất nhiều, nhưng làm một số chuyện đơn giản thì vẫn đủ, trong tình huống có người sử dụng, thì có thể giết chết Đại Tông Sư một cách rất dễ dàng, để đối kháng với Đại Tông Sư đứng đầu cũng không có bất kỳ vấn đề.
Hơn nữa bây giờ hắn có hai thanh Phi Kiếm, một thanh dùng để nghiên cứu Hóa Kiếm chi thuật, một thanh mang đi chém chết vị Đại Tông Sư kia thì không thể nào thích hợp hơn.
“Vận Thăng, thanh kiếm này…”
Mặc dù Lý Vĩnh Phong không đi theo Vương Thăng đến đế đô, nhưng cũng đã có sự tiến triển lớn ở trong trại Thanh Sơn, sắp đến võ giả cấp sáu, hơn nữa hắn ta cũng dẫn dắt người giao lưu với người của ba đại gia tộc nhiều lần, nên kiến thức vẫn rất phong phú.
Nhưng hắn ta cũng chưa từng thấy loại kiếm này bao giờ cả, điều này vượt qua tưởng tượng của hắn ta.
“Chờ khi kẻ địch xuất hiện, huynh cầm theo Phi Kiếm, suy nghĩ muốn nó công kích ai là có thể làm được ngay, Đại Tông Sư không đủ khiến người ta sợ hãi!”
Vương Thăng rất hiểu về thực lực của mình.
Cuối cùng, Lý Vĩnh Phong cầm Phi Kiếm đi, không thể không nói, hắn ta luôn luôn tín nhiệm Vương Thăng, nên cũng hoàn toàn không nghi ngờ tính chân thực của Phi Kiếm.
Trước khi đi Vương Thăng suy nghĩ một chút, còn cho hắn ta thêm một tấm “Cường Hóa Phù” để bảo đảm an toàn.
Tông sư của Triệu gia đang chờ ngay tại chỗ thường dùng để tỷ võ, mặc dù có nét mặt bình tĩnh, nhưng nội tâm vẫn còn rất lo lắng, dẫu sao chín mươi phần trăm tộc nhân của mình đều ở đây - bên trong huyện Điệt Thủy.