Chương 512: Chém! 2
Mạc Dương ở huyện An Thủy cũng chú ý đến điều này.
“Tinh tiên sinh, chẳng lẽ trơ mắt nhìn người của huyện Điệt Thủy bị tàn sát sao?”
“Nếu không thì sao, Huyền Dương Công ngài có biện pháp giải cứu bọn họ sao? Cường giả có sức mạnh Đại Tông Sư, e rằng có khi tất cả chúng ta cùng tiến lên cũng không tài nào đánh thắng được, Đại Chu có vô số tông sư, nhưng cường giả có cấp bậc Đại Tông Sư thì có bao nhiêu?”
Thật ra Tinh cũng không biết làm sao, chuyện có Đại Tông Sư tham dự thì làm gì có cửa cho bọn họ nhúng tay vào.
Đương nhiên Mạc Dương biết rõ điểm này, hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực như bây giờ.
Lần này không giống với lần ác giao kia, lần đó còn có hy vọng.
Đối mặt với việc một Đại Tông Sư đồ sát toàn thành, hắn ta chỉ có thể trơ mắt nhìn, cho dù tới đó cũng chỉ là tìm chết.
“Đó là mấy vạn người!”
Ban đầu huyện Điệt Thủy chỉ là một tòa thành vắng vẻ, nhưng từ khi danh tiếng của ba huyện truyền ra, thì càng ngày càng có nhiều người hơn, có khi người thường trú trong thành cũng lên đến con số vạn người.
Nếu thật sự để cho mười hai đại tặc được như ý, đến lúc đó nói máu chảy thành sông là còn nhẹ.
“Không phải Huyền Dương Công nói vị thần hộ vệ kia thật sự tồn tại sao, chỉ có thể hy vọng người đó ra tay!”
Tinh có thể mang lòng dạ ác độc vì đại sự, nhưng hắn cũng không thể coi thường tính mạng mấy vạn người, có điều thật sự lần này không có cách nào.
Nếu như cốc chủ còn sống, có thể đến cầu xin cốc chủ, nhưng bây giờ cốc chủ…
Tinh và Mạc Dương cũng rơi vào im lặng, đối mặt với chuyện này, bọn họ cũng chỉ có thể quan sát.
Người giống như bọn họ cũng còn có rất nhiều.
Đối mặt với cường giả cấp bậc Đại Tông Sư, chỉ khi người cùng cấp bậc ra tay, hoặc nên nói là quân đội đứng đầu đến đây giằng co.
Nhưng bây giờ chỉ còn lại bốn ngày, cho dù quân đội có ở gần đây thì cũng không thể đến kịp.
Đối mặt với chuyện này, không nói người bên trong huyện Điệt Thủy, cho dù người bên ngoài chỉ cần biết tin tức cũng bắt đầu hoảng loạn, mười hai đại tặc lớn lối như vậy, sau khi đồ sát toàn bộ huyện Điệt Thủy, chắc chắn sẽ không dừng tay lại.
Ai cũng không muốn trở thành người kế tiếp.
…
Cùng lúc đó, cũng có vô số ánh mắt âm thầm chú ý chuyện này.
Bọn họ không lộ diện, không công khai nói gì, chỉ âm thầm trao đổi trong bóng tối.
“Tình hình như thế nào?”
“Tiến hành dựa theo kế hoạch, bọn họ có biểu hiện rất tốt, đến lúc đó chắc chắn sẽ có hiệu quả rất tốt.”
“Đến lúc thu hoạch chưa?”
“Vẫn chưa, có khi còn chưa đạt đến cực hạn.”
“Vậy thì chờ đi, đến lúc thu hoạch thì ra tay!”
Hai người trong bóng tối rơi vào im lặng, tiếp tục quan sát bên ngoài.
…
Mà trong lúc ở rất nhiều người bắt đầu tuyệt vọng, cho rằng huyện Điệt Thủy không thể cứu nổi nữa, thì tông sư của Triệu gia và Lý Vĩnh Phong cùng hành động.
Hai người trở lại huyện Vĩnh An nơi gần huyện Điệt Thủy, chuẩn bị một số việc đơn giản.
“Lát nữa ta và Lý tiểu huynh đệ sẽ thử tiến vào huyện Điệt Thủy, các ngươi cứ đợi ở chỗ này đi!”
Tông sư của Triệu gia ra quyết định, chuyện này dù có nhiều người cũng không có ích lợi gì.
Họ đã từng phân tích, rất có thể mười hai đại tặc không chỉ đi tới mỗi Thục Châu, ngoại trừ tên Đại Tông Sư ra, có lẽ còn tông sư khác.
Nhiều người, nhưng nếu thực lực không đạt tiêu chuẩn, có lẽ còn gặp phải vấn đề, chẳng bằng chỉ để hai người đi vào.
Đến lúc đó Phi Kiếm đối địch với tên Đại Tông Sư kia, hắn ta còn có thể bảo vệ Lý Vĩnh Phong, nhiều người hắn ta không chắc chắn có thể bảo vệ được.
Những người khác trong ba đại gia tộc chưa từng cảm thụ được khí tức của Phi Kiếm, tông sư của Triệu gia cũng không nói nhiều, cho nên bọn họ không hiểu, tại sao tông sư muốn bất chấp nguy hiểm tiến vào huyện Điệt Thủy?
Nhưng nếu tông sư đã quyết định thì bọn họ cũng không có cách nào ngăn cản.
Sau khi lên kế hoạch đơn giản, tông sư của Triệu gia và Lý Vĩnh Phong lập tức đi về hướng huyện Điệt Thủy.
Hai người đều là võ giả, nên tốc độ rất nhanh, không bao lâu đã lập tức đến gần huyện, hai người cũng bắt đầu căng thẳng, Lý Vĩnh Phong nắm Phi Kiếm và Cường Hóa Phù thật chặt.
Tông sư của Triệu gia cũng cầm vũ khí của mình, vô cùng lo lắng, sợ bị tập kích.
Nhưng khi bọn họ đến huyện Điệt Thủy cũng không có bất cứ ai xuất hiện ngăn cản.
Bây giờ người canh giữ cửa thành là người của ba đại gia tộc, tất nhiên cũng nhận ra tông sư của Triệu gia, không bao lâu, bọn họ lập tức thuận lợi tiến vào huyện.
Sau khi có được tin tức này, tông sư của hai nhà còn lại cũng dẫn theo gia chủ các nhà và Dịch An tới.
Tông sư của Trịnh gia vốn dĩ đang ở huyện Vĩnh An, nào ngờ lần này trở về làm việc thì lại bị chặn lại, xui xẻo y như Dịch An.