Chương 514: Vô tình bị phá hỏng kế hoạch
Ngay khoảnh khắc hắn ta bị Phi Kiếm chém xuống kia, thế giới trong mắt hắn ta dường như trở nên chậm lại, phản chiếu lại cả cuộc đời mình…
Nhưng còn chưa kịp nhớ tới cái gì, Phi Kiếm đã giáng xuống.
Xoẹt!
Lục Lãng rơi xuống đất làm bụi bặm xung quanh bốc lên…
Đại Tông Sư Lục Lãng trong mười hai đại tặc, tàn sát vô số người.
Sau khi đi tới Thục Châu, ngoài mặt hắn ta ra thông điệp với một tòa thành có mấy vạn người sinh sống, nói rằng muốn giết sạch người trong tòa thành này, phách lối đến mức không coi ai ra gì.
Dĩ nhiên, hắn ta dám phách lối như vậy là bởi vì có thực lực cường đại.
Thực lực Đại Tông Sư, trên cơ bản có thể nói là đứng trên đỉnh của Đại Chu, chỉ có rất ít người có thể đối phó với hắn ta.
Nhưng một người như vậy, ở dưới kiếm quang lại rơi thẳng xuống mặt đất, không còn nhúc nhích nữa.
Nếu như ở gần, người có cảm ứng mạnh mẽ, có thể cảm giác được Lục Lãng đã mất đi hơi thở sinh mạng.
Không bao lâu, bụi mù tản đi.
Người trên tường thành, người bên ngoài tường thành đều thấy được Lục Lãng nằm trên mặt đất, có vẻ như hoàn toàn nguyên vẹn.
“Chết rồi?” Đây là phán đoán của người trên tường thành.
“Đại ca bị đánh hạ rồi sao?”
Đây là phán đoán của những người khác trong mười hai đại tặc bên ngoài tường thành, bọn họ cảm thấy đại ca của mình không thể bị đánh chết một cách dễ dàng như vậy, cùng lắm chỉ là gặp một chút đả kích mà thôi.
“Xem ra người của huyện Điệt Thủy cũng không tệ lắm, có thể khiến cho đại ca bị thua thiệt.”
Nhưng bọn họ lập tức phát hiện chỗ bất thường.
Đại ca bị thua thiệt thì cũng thôi đi, làm sao lại nằm trên đất không nhúc nhích, điều này hoàn toàn không phù hợp tính cách của hắn ta.
Có thể bị thua thiệt, nhưng sau khi thua thiệt, chắc chắn phải tìm cách gỡ gạc lại.
“Không đúng, mau đi qua giúp đại ca xem sao, trong huyện Điệt Thủy có thể có cường giả.”
Có thể nói mười hai đại tặc vẫn có chút nghĩa khí cơ bản, khi còn chưa phát hiện ra chân tướng của sự việc, bọn chúng vẫn còn muốn đi tới trợ giúp Lục Lãng.
Nhưng sau khi một người trong số đó vọt tới phạm vi cách đại ca của mình mấy chục thước, hắn ta không do dự chút nào, lập tức xoay người bỏ chạy.
Mỗi một người tu luyện tới tông sư, đều có chỗ đặc thù của riêng mình, mà điểm đặc thù của người đang trốn chạy chính là cảm giác nhạy bén, đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn ta gần như không chuyện ác nào không làm, nhưng vẫn có thể làm đến tận hôm nay.
Hắn ta cảm giác được, đại ca mình đã chết, mất đi hơi thở sinh mạng.
Chắn chắn bên trong tòa thành này có nhân vật cực kỳ đáng sợ, kiếm quang mới vừa rồi do người đó ra tay, hoàn toàn cũng không phải là thứ để phô trương thanh thế gì.
Nhưng hắn ta còn chưa chạy được mấy bước, một tia sáng màu bạc lập tức xuất hiện ở sau lưng, sau đó xuyên thẳng qua thân thể hắn ta.
Rầm!
Thân thể của hắn ta ngã xuống đất, trượt đi trên mặt đất một khoảng, sau đó cũng mất đi hơi thở.
Nếu đã ra tay, thì tất nhiên Lý Vĩnh Phong sẽ không bỏ qua bất kỳ một ai trong mười hai đại tặc.
Diệt cỏ tận gốc, đây là đạo lý đơn giản nhất.
Những người khác trong mười hai đại tặc nhìn thấy chuyện này, không có bất kỳ do dự nào, lập tức chạy trốn theo hướng ngược lại.
Tuy bọn chúng còn chưa kịp làm rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều này không trở ngại tới việc cảm nhận được nguy hiểm đang giáng xuống, đại ca như vậy, sau đó lại có thêm một người cũng bị như vậy.
Kiếm quang thành bùa đòi mạng bọn chúng!
Rốt cuộc ánh sáng màu bạc kia là như thế nào? Rõ ràng không nhìn thấy bất kỳ ai điều khiển, nhưng lại dễ dàng giết chết đại ca của bọn chúng.
Tiếp theo chính là bản thân bọn chúng!
Trốn! Trốn không chút do dự!
Trước khi tới, bọn chúng đã xem huyện Điệt Thủy như sân săn bắn của mình, nhưng bây giờ bọn chúng mới thật sự là con mồi.
Nhưng làm sao bọn chúng có thể có tốc độ nhanh hơn Phi Kiếm được?
Nhờ vào ý niệm của Lý Vĩnh Phong, Phi Kiếm như lóe lên trên không trung, lập tức giết chết tất cả mười hai đại tặc trong chớp mắt, chỉ để lại mấy thi thể.
“Như vậy là kết thúc rồi à?” Huyện lệnh của Vĩnh Phong - Dịch An có hơi khó tin.
Hắn ta biết thanh Phi Kiếm kia cực kỳ đáng sợ, nhưng có nghĩ thế nào cũng không ngờ Phi Kiếm có thể đối phó với Đại Tông Sư đơn giản như vậy.
Ở trong mắt bọn họ, Phi Kiếm chỉ ung dung hành động hai lượt, mà đã lập tức giết chết mười hai đại tặc ngông cuồng tự cao tự đại, dáng vẻ ung dung chẳng khác nào không động đậy.
“Kết thúc rồi, những kẻ đó đã chết đến mức không thể chết thêm!”
Tông sư của Triệu gia trả lời câu của Dịch An, nội tâm của hắn ta cũng không khá hơn Dịch An bao nhiêu, là người đầu tiên tiếp xúc với Phi Kiếm, hắn ta cảm thấy lúc đầu mình không tín nhiệm thanh kiếm này chính là một sự sỉ nhục đối với nó.
Làm gì có chỗ cho bọn họ nói xằng về thanh kiếm giết Đại Tông Sư như giết chó chứ?