Chương 519: Bại lộ?

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 3,501 lượt đọc

Chương 519: Bại lộ?

Sau khi hắn rời khỏi tĩnh thất bế quan, đúng lúc trông thấy Lý Vĩnh Phong đang tới tặng đồ.

Đây là một trong số ít lần hắn quên ăn quên ngủ để nghiên cứu những thứ của mình, nhưng có vẻ như mỗi ngày người bên trong trại vẫn đưa cơm đến, hơn nữa còn do Lý Vĩnh Phong tới đưa.

Thấy Vương Thăng đi ra, Lý Vĩnh Phong cũng rất bất ngờ.

“Vận Thăng, đệ kết thúc bế quan rồi à, lần này hình như mất khoảng nửa tháng!” Trong giọng nói của Lý Vĩnh Phong mang chút bận lòng, dẫu sao lần bế quan này của Vương Thăng hoàn toàn khác với những lần trước kia, ngay cả cơm cũng không ăn.

“Nửa tháng?”

Vương Thăng không ngờ mình lại tốn khoảng chừng mười ngày để xây dựng một thanh Phi Kiếm, tốc độ này còn chậm hơn tưởng tượng của hắn một ít.

“Đúng vậy, nói chính xác là mười sáu ngày!”

“Lần bế quan này khá quan trọng, đã khiến huynh lo lắng rồi!” Tất nhiên Vương Thăng sẽ không coi thường ý tốt của người khác.

“Ha ha, muốn ăn cơm không?” Lý Vĩnh Phong không có nói gì nhiều, bưng thức ăn mình mang đến ra.

Bên trong trại có người chuyên nấu nướng các loại cỗ, mặc dù những năm qua không đi ra ngoài làm việc, nhưng vào ngày lễ ngày tết, thức ăn bên trong trại toàn do hắn ta nấu nướng, nên tay nghề không bị mai một, thức ăn của Vương Thăng cũng được người đó làm.

Xét về tổng thể, chưa nói là có ngon tuyệt thế hay không, nhưng cũng có thể nói mùi vị không tệ.

Vương Thăng tu luyện nhưng không kiêng khem gì, mục đích tu luyện cuối cùng là tiêu dao tự tại, nếu như ngay cả sở thích của mình cũng không được đảm bảo, thì tu luyện cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Cho nên dù không cần ăn cơm, nhưng hắn vẫn luôn luôn duy trì cái thói quen này.

Số lượng cơm rất đầy đủ, nên hắn lập tức gọi Lý Vĩnh Phong ăn cùng nhau.

Vừa ăn, Vương Thăng vừa hỏi tình hình bên ngoài, đặc biệt là chuyện của mười hai đại tặc.

Dù sao lúc xử lý bọn chúng còn dùng tới Phi Kiếm của hắn.

“Mười hai đại tặc bị Phi Kiếm của Vận Thăng đệ chém chết bảy tên, còn có năm tên không tiến vào Thục Châu, chạy trốn tán loạn ở chỗ khác. Cũng không biết tại sao, người trong mười hai đại tặc kẻ nào cũng phách lối, đi đâu cũng như vậy. Có ba tên chạy tới vùng lân cận của Xích Châu, cuối cùng bị Đại Tông Sư của khách điếm Duyệt Lai ra tay giết chết, còn có hai tên chia ra bị người của Thần Nữ Phong và Lâm Hải Thành đánh chết, toàn bộ đều chết sạch rồi.”

Lý Vĩnh Phong cũng hơi xúc động, ban đầu còn tưởng mười hai đại tặc sẽ gây nên sóng gió rất lớn, ai ngờ còn chưa được nửa tháng, đã bị giết sạch sẽ.

Chỉ có thể nói ở thế đạo này, tuyệt đối không thể quá phách lối, nếu thò đầu ra, có khi chết thế nào cũng không biết. Giống như Đại Tông Sư của mười hai đại tặc - Lục Lãng, đến chết cũng không biết mình bị ai đánh chết.

“Bốn thế lực cấp bá chủ thì sao, có động tĩnh gì không?”

Kể từ sau khi biết bí mật của các thế lực cấp bá chủ, Vương Thăng vẫn luôn luôn chú ý.

Sự tranh đoạt giữa thế lực cấp bá chủ, rất có thể có liên quan đến “Thiên Phụ”, chỉ có điều ngay cả bản thân họ có lẽ cũng không rõ chuyện này.

Cho nên Vương Thăng cũng chưa từng nghĩ đến chuyện động thủ.

Thả Hoàng Thiên ra ngoài để câu cá, nếu như Hoàng Thiên thất bại, như vậy cuối cùng thế lực cấp bá chủ đạt được thắng lợi cũng có thể trở thành mồi câu.

Nếu như hắn đoán không sai, lúc Khí Vận Đại Tông Sư xuất hiện, có lẽ thứ từng chiến đấu với Quan Tinh Cốc chủ kia sẽ lộ mặt.

Vương Thăng cũng không có hứng thú với thủ đoạn để trở nên mạnh mẽ của Khí Vận Đại Tông Sư, kể cả là Khí Vận Đại Tông Sư thì cũng chỉ có thể sống tới năm trăm năm, đây là tuổi thọ cực hạn, bây giờ tuổi thọ của hắn cũng đã một ngàn năm, hoàn toàn không cần thiết đi tranh đoạt nữa.

Thứ đứng đằng sau có thể bắt được thông qua Khí Vận Đại Tông Sư mới là thứ hắn cảm thấy rất hứng thú.

Cho nên mức độ quan tâm về những thế lực cấp bá chủ này cùng mức độ quan tâm về Hoàng Thiên của hắn là như nhau, người của ba đại gia tộc cũng chú ý đến chuyện này.

Lý Vĩnh Phong cũng coi như là con đường trung gian truyền tin tức.

“Những thế lực cấp bá chủ kia không có động tác nào quá lớn, vẫn còn đang tranh đoạt địa bàn, Trên thực tế Thần Nữ Phong khống chế bốn châu ở biên giới phía Bắc, Lâm Hải Thành khống chế sáu châu phía Đông, Thiên Đao Thành khống chế bốn châu phía Tây, Linh Kiếm cốc khống chế năm châu phía Nam, địa bàn có lớn có nhỏ, nhưng chênh lệch không lớn.”

“Sau đó chính là sáu châu Trung bộ, dường như đang kiềm chế lẫn nhau, nên bây giờ vẫn chưa có thế lực cấp bá chủ khống chế, là nơi hỗn loạn nhất…”

Lý Vĩnh Phong nói một lượt về thế cục chung quanh.

Xét về tổng thể mà nói, trên thực tế bốn thế lực cấp bá ch đã chia cắt hai mươi lăm châu của Đại Chu rồi.

Đây là động thái duy nhất của thế lực cấp bá chủ.

“Nói cách khác, trên thực tế địa bàn của thế lực cấp bá chủ đều vững chắc phải không!”

“Cũng có thể nói là như vậy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right