Chương 530: Nguy cơ đến từ việc thành lập tứ đại vương triều 2
Nào ngờ bây giờ Mạc Dương lại nghi ngờ mình?
Hắn ta lập tức hỏi: “Tạo sao Huyền Dương Công lại nói ra lời này?”
“Khi mới bắt đầu ta chỉ là một du hiệp du lịch khắp nơi, cứu dân chúng vài lần, sau đó bởi vì muốn cứu được nhiều dân chúng hơn, cho nên tới huyện An Thủy, lúc đó có hiệu quả rất tốt, huyện An Thủy rất sầm uất, dân chúng cũng sống rất tốt, nhưng bây giờ thì sao?”
“Tứ vương tung hoành ngang trời, bọn họ cũng phát triển thế lực của mình rất lớn mạnh, hơn nữa cũng đối xử tử tế với dân chúng, thật ra dân chúng cũng sống rất tốt, dường như không khác gì với lý tưởng ban đầu của ta, bây giờ ta còn đi tranh đoạt có cần thiết không, tranh đoạt có nghĩa là phá vỡ thế cân bằng, đến lúc đó sẽ tăng thêm thương vong!”
Đây là suy nghĩ thật sự của Mạc Dương.
Bây giờ phạm vi thế lực của tứ vương đều rất ổn định, cũng có thể nói dân chúng không sống quá tệ, điều hắn muốn cũng chính là như thế này.
Đã như vậy, hắn còn tranh đoạt cái gì?
Tinh không nghĩ rằng Mạc Dương sẽ nghĩ như vậy, nhưng nội tâm hắn ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vấn đề này vẫn rất dễ giải quyết.
Mạc Dương cho là như vậy, chỉ bởi vì rất lâu rồi không đi ra ngoài du lịch, có một số việc không thể chỉ đánh giá ở vẻ ngoài.
“Huyền Dương Công, có thể đi một chuyến cùng ta hay không?”
Tất nhiên là Mạc Dương gật đầu.
Lần này, Mạc Dương ra ngoài trong một tuần.
Sau khi trở lại, hắn ta một lần nữa lấy lại động lực vốn có
Quả nhiên, vẫn phải tranh đoạt vị trí kia!
Kiên định với tín niệm của mình, tốc độ tu luyện của Mạc Dương một lần nữa phát uy kinh khủng.
Lúc ở đế đô hắn ta đã sắp đạt tới tiêu chuẩn của tông sư đứng đầu, lúc này mới qua một năm, Mạc Dương đã đột phá tiêu chuẩn mà đa số người mất cả đời cũng không đạt được, đó chính là cảnh giới Đại Tông Sư, trở thành một người trong số nhóm người đứng trên đỉnh của thế giới.
Mạc Dương cũng đã bước đầu nắm giữ thực lực khiến bản thân có thể đứng vững trên võ đài.
Nhưng chỉ có Tinh mới biết về lần đột phá này, hắn ta cũng không cho Mạc Dương truyền tin tức này ra, bởi vì hắn ta biết rất rõ, mặc dù sức mạnh của Đại Tông Sư bình thường cũng mạnh, nhưng nếu muốn tranh đoạt cái vị trí kia, vậy thì nhiêu đây còn lâu mới đủ.
Trước khi đạt đến đỉnh cao nhất, không nên để lộ ra một số chuyện thì tốt hơn.
Vì vậy, cho dù Mạc Dương đã đột phá cũng vẫn như bình thường, không có quá nhiều thay đổi, tiếp tục ẩn náu.
Ẩn náu chính là lựa chọn tốt nhất cho hắn ta, sau khi đủ sức mạnh mới là lúc thật sự kinh động lòng người.
Hoàng Thiên phát triển vững bước, Mạc Dương ẩn náu, nhưng thế lực của tứ vương thì không như vậy.
Thế lực của bọn họ vốn đã đạt đến đỉnh cao nhất định, mà bây giờ, đúng như Vương Thăng suy đoán, bọn họ cần tiến thêm một bước nữa.
Chỉ xưng vương từ lâu đã không thỏa mãn nhu cầu của bọn họ.
Năm 541 lịch Đại Chu, tứ vương gặp mặt.
Tứ vương là kẻ địch, nhưng lịch sử mấy ngàn năm đã khiến cho bọn họ đã có một sự ăn ý tương đồng trong một số việc.
“Xem ra sức mạnh của chư vị tăng lên cũng rất nhiều đấy, đúng là một trời một vực với trước kia!” Đông vương Tôn Thanh có cảm nhận rất mạnh, hơn nữa tất cả mọi người đều cố ý biểu diễn sức mạnh, hắn ta dễ dàng đoán được thực lực của ba người khác.
Trịnh Tuyết Nguyệt trực tiếp nói: “Tôn Thanh, chẳng phải ngươi cũng như vậy sao? Chuyện về thực lực cũng chẳng có gì hay mà nói, mọi người đều giống nhau.”
“Trịnh Tuyết Nguyệt, e rằng ngươi là người vui mừng nhất còn gì? Bởi vì Chu Hiểu không tham dự cuộc tranh đoạt lần này, trên thực tế bây giờ sức mạnh của ngươi đã đứng trên nàng ta một bậc, chắc chắn trong lòng ngươi vui chết đi được đúng không?” Khương Đạo vẫn “ăn nói bộc trực”, giỏi châm lửa như vậy.
Nhưng mà ba người khác cũng hiểu biết về Khương Đạo, Trịnh Tuyết Nguyệt lập tức liếc Khương Đạo một cái, không có hành động gì.
Nếu Chu Hiểu không tham dự tranh đoạt, nàng ta cũng không cần thiết phải đưa đầu đi đánh làm gì, đến lúc đó nếu đắc tội quá mức, sẽ chỉ khiến cho mình khi không lại có thêm một kẻ địch cường đại hơn của thế lực của ba nhà khác mà thôi.
“Tán gẫu đến đây chấm dứt, vẫn nên mai mau đi vào chuyện chính đi, chắc hẳn chư vị đều rất bận rộn.” Ngô Thanh Phong kịp thời kéo chủ đề lại.
Ba người khác cũng trở nên nghiêm túc.
Ngô Thanh Phong là người chủ trì cuộc giao lưu lần này: “Cũng không cần nói nhiều về mục đích lần này nữa, chủ yếu xác nhận một chút về địa bàn đã phân chia, lợi ích đã phân phối… và việc lập quốc quan trọng nhất!”
“Tất nhiên!”
“Không sai!”
“Bắt đầu đi!”
Bốn người nhanh chóng đi vào cuộc thảo luận, thật ra rất nhiều thứ đã phân phối từ lâu, nên ai nấy đều không cần cãi vã làm gì, chẳng mấy chốc đã phân chia xong địa bàn, lợi ích, tiến vào giai đoạn cuối cùng.