Chương 535: Thế giới tinh thần 2
Ban đầu hắn không sử dụng cái biện pháp này, chủ yếu là bởi vì thân thể không có ở đây, không tài nào phát huy ra toàn bộ sức mạnh của thương pháp, nhưng nếu có thể sử dụng “Thế”, dù không có sức mạnh của khí huyết chi lực, Vương Thăng cũng có thể lợi dụng thương pháp của hắn được bảy tám phần.
Cho nên ngay khi trường mâu sấm sét giáng xuống, hắn lập tức sử dụng thương thế.
Thương thế có sức mạnh đánh xuyên và tàn phá vô cùng mạnh mẽ, thương thế vừa xuất hiện, biển sấm hoàn toàn không ngăn cản được nó, bị dễ dàng xuyên qua.
“Rốt cuộc có thể cận chiến rồi!”
Mặc dù thứ hắn tu chính là tiên pháp, nhưng thời điểm bắt đầu là dùng khí huyết chi lực để làm nền tảng, thương pháp và quyền pháp cũng là sức mạnh thuở ban đầu, cho nên hiện giờ hắn vẫn am hiểu nhất là đánh cận chiến.
Nếu chỉ có Phi Kiếm, sức mạnh đạt đến bốn thành đã là cực hạn rồi,
Nhưng mà bây giờ không giống như vậy, thương thế vừa xuất hiện, sức mạnh của Vương Thăng đã tương đương với bảy tám thành ban đầu, lúc trước hoàn toàn không thể so sánh.
Mặc dù Thiên Phụ không biết nói chuyện, nhưng có trí khôn nhất định, nó thấy đòn công kích của mình không phát huy tác dụng, rõ ràng đã nổi giận.
Một khi tức giận, thân hình của Thiên Phụ lập tức phát sinh thay đổi.
Có thể vốn khá thánh khiết, bắt đầu từ từ thối rữa, Vương Thăng có thể cảm nhận được rõ ràng, oán khí nó tản ra vô tận, muốn chiếm đoạt hết mọi thứ.
Thân thể thối rữa dần dần biến thành màu đen, xuất hiện từng cái bướu thịt, trên bướu thịt xuất hiện vô số con mắt, vô cùng buồn nôn.
“Đây mới là dáng vẻ vốn có của ngươi phải không ?”
Vương Thăng đã từng nhìn thấy thân hình như thế này khi đối đầu với Kiều Niệm, cho nên không có gì bất ngờ.
Không do dự, hắn trực tiếp xông tới.
Thiên Phụ đã biến thành màu đen lập tức biến hóa ra rất nhiều xúc tu, những thứ xúc tu này còn ghê tởm hơn những xúc tu trước đó, sức mạnh cũng lớn hơn rất nhiều.
Mà Vương Thăng không để ý đến những xúc tu này, Phi Kiếm hành động theo ý niệm của hắn, phòng ngự trước chúng, để chúng không thể đến gần người hắn.
Còn Vương Thăng thì dùng trường thương hóa thành từ thần niệm, lập tức xông về phía bản thể của Thiên Phụ.
“Mặc dù không có khí huyết chi lực bảo hộ, nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên ta đối mặt với sức mạnh của ngươi, ngươi hẳn là còn nhớ đến chiêu này chứ?”
Kinh Thế Long Thương!
Tất cả sức mạnh đều truyền vào trong trường thương, thương thế như sắp được thực chất hóa, hiển hiện ra sức mạnh vô cùng cường đại, dường như muốn hủy diệt thế giới.
Trong những đôi mắt trên bướu thịt của Thiên Phụ lộ ra sự kinh hoàng vô cùng nhân tính hóa.
Hiển nhiên, nó cũng không nhớ chuyện lần trước bị Vương Thăng đánh bại bằng chiêu này.
Vương Thăng luôn luôn chú ý đến Thiên Phụ nên tất nhiên sẽ lưu ý đến điểm này.
“Có vẻ như lần trước khiến ngươi chịu khổ không ít đâu nhỉ!”
Thiên Phụ thấy chiêu này, trên người lập tức xuất hiện vô số khí tức màu đen, loại khí tức này đan xen với các xúc tu, sau đó hình thành một lá chắn, muốn ngăn cản trường thương của Vương Thăng.
Lần trước, tổn thương Kinh Thế Long Thương tạo thành còn đáng sợ hơn tưởng tượng của chính Vương Thăng, thật ra thì sức mạnh đó đã ảnh hưởng đến bản thể của Thiên Phụ, gần như lưu lại tổn thương không thể xóa nhòa.
Cho nên khi Thiên Phụ đối mặt với sức mạnh này, nó cảm thấy cực kỳ sợ hãi, bản thân hoàn toàn không muốn đối mặt một lần nữa.
Đây là sợ hãi!
Ban đầu nó kéo Vương Thăng xuống nơi này, ngoại trừ muốn tác chiến trên địa bàn ra, cũng có nguyên nhân là muốn hạn chế chiêu thức này của hắn.
Đáng tiếc, bây giờ có vẻ như cách thức này không có tác dụng gì quá lớn, Vương Thăng vẫn có thể dùng thương pháp của mình.
Nhưng phòng ngự có hữu dụng không?
Chỗ mạnh nhất của thương thế chính là đánh xuyên qua và phá hủy!
Hai thanh Phi Kiếm chặn lại kiếm pháp, mà Vương Thăng lại không bị ảnh hưởng bởi những thứ khác, dùng trường thương đánh thẳng vào lá chắn do Thiên Phụ tạo thành.
Tấm lá chắn kia đứng trước thương thế yếu ớt hệt như thủy tinh, trong chớp mắt tiếp xúc với trường thương, nó xuất hiện vết rạn như hoa tuyết, sau đó lập tức vỡ tan tành.
Mà trường thương cũng hóa thành một ảo ảnh khổng lồ, thật thật giả giả, ảo ảnh dường như cũng mang theo thương thế mạnh mẽ, trực tiếp khiến Thiên Phụ nhớ lại cảnh tượng hôm đó.
Uỳnh!
Trường thương xuyên qua Thiên Phụ một lần nữa, để lại một cái lỗ hỗng rất lớn trên người của nó.
“Grào!”
Thiên Phụ phát ra âm thanh thống khổ, dường như muốn dùng sức mạnh của mình làm vết thương này khép lại, nhưng sức mạnh của thương thế ngoại trừ đánh xuyên qua, còn có khả năng phá hủy, khiến cho vết thương khó khép được miệng.
“Bởi vì thế giới này, cho nên không biến mất sao?”
Vương Thăng nghĩ tới lần trước cũng đâm xuyên qua thân thể của Thiên Phụ, sau khi Thiên Phụ lộ ra bản thể, lập tức biến mất ngay, Vương Thăng cũng biết có thể đó chỉ là một ảo ảnh phân thân.