Chương 539: Tri thức cấm kỵ? 3

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 430 lượt đọc

Chương 539: Tri thức cấm kỵ? 3

Sau khi bình tĩnh lại, Vương Thăng lại tu luyện thêm một lát, rồi mới quyết định xuất quan.

“Thân thể không có bất cứ vấn đề gì, giống với lúc trước, xem ra tinh thần thể đi tới thế giới kia, hẳn không xuất hiện bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ là Thiên Phụ…”

Lần này đã có thể xác nhận, bất kể hắn đi tới thế giới kia vì nguyên nhân gì, nhưng có một số chuyện có thể xác nhận, đó chính là Thiên Phụ đã tập trung theo dõi hắn.

Lần này rất có thể nhân lúc Thục Châu bị phân chia vào các vương triều, có thay đổi gì đó, mới có thể kéo hắn vào thế giới nào đó.

Nếu có cơ hội, Vương Thăng cảm thấy thứ kia tuyệt đối sẽ không từ bỏ, nhất định sẽ lại tìm tới cửa lần nữa.

“Mối thù này đã thật sự kết thành rồi, nhưng mà cũng tốt, ta vốn cũng không định buông tha.”

Hắn vốn muốn dụ Thiên Phụ ra, không ngờ Thiên Phụ lại tìm tới cửa trước.

“Cũng do ta sơ suất, không ngờ lại bị tìm tới trước, lần sau sẽ không còn nhiều cơ hội như vậy đâu!”

Lần này hắn phạm sai lầm, không ngờ Thiên Phụ lại tìm tới mình, bởi vậy không có bất cứ sự chuẩn bị gì, nếu không cũng không đến mức chật vật như vậy.

Có một lần, thì sẽ không có lần thứ hai!

Vương Thăng nhìn về phía không trung.

“Chờ mong lần sau ngươi lại đến!”

Cho dù lại bị kéo vào thế giới kia cũng chưa chắc đã là một chuyện xấu.

Không biết lần này Thiên Phụ bị hắn đả thương, còn có lá gan kia hay không.

Nhưng mà còn có chuyện quan trọng hơn…

“Thế giới tinh thần kia hình như có liên quan tới bốn vương triều, nếu vậy, có phải ở mỗi một không gian đều có thứ giống Thiên Phụ hay không, ta đánh một tên bị thương, có tạo thành ảnh hưởng gì với vương triều không?”

Hắn xuất quan cũng để xác nhận trạng thái của các vương triều xem có thay đổi gì hay không, nếu có, thì có thể xác nhận suy đoán của mình.

Đương nhiên, hắn cũng muốn xác nhận xem đã qua bao lâu.

Sau khi xuất quan, không bao lâu đã có người tới đưa cơm, ăn xong, Vương Thăng trực tiếp đi tìm Nguyệt.

Tuy Nguyệt không quản chuyện trong thôn, nhưng hắn ta cũng sẽ không bỏ lỡ bất cứ tin tức nào.

“Vương Thăng đại nhân, lần này ngài bế quan khoảng một tuần.”

“Một tuần sao?” Vương Thăng gật đầu, thời gian cũng không dài như mình tưởng tượng, xem ra thế giới tinh thần kia không quá lớn: “Kết quả cuối cùng của Thục Châu thế nào, với cả bên ngoài có xảy ra chuyện lớn gì không?”

“Thục Châu cuối cùng bị bốn vương triều chia cắt, bị phân chia thành bốn khu vực, mỗi một khu vực thuộc về một vương triều, tuy nhiên vẫn chưa có vương triều nào phái người tiến vào, cho dù là Minh Vương Triều và Ngô Vương Triều vốn chiếm lĩnh Thục Châu cũng đều không quan tâm, ngược lại còn rút lui rồi, Thục Châu thậm chí còn hỗn loạn hơn trước.”

“Đánh tiến vào rồi lại rút khỏi, tất cả mọi người không hiểu vì sao, nhưng mà ta nghi ngờ là bọn họ đã lấy được thứ mình muốn.”

“Không ai quản thúc, đương nhiên sẽ càng thêm hỗn loạn, tuy nhiên ba huyện mà Vương Thăng đại nhân ngài che chở thì không có vấn đề gì, không có ai dám mạo phạm…”

Nguyệt nói ra toàn bộ tình huống của Thục Châu cho Vương Thăng, tuy nhiên hắn ta cũng không rõ lắm vì sao thế cục lại biến thành như vậy, những thế lực đó cực khổ đánh vào, rồi lại rút ra, hoàn toàn không rõ vì sao, thậm chí có hơi hoang mang.

Nói xong chuyện của Thục Châu, Nguyệt lại nói đến chuyện bên ngoài, hắn đã quen với việc giải thích những chuyện này.

“Trong khoảng thời gian này, vốn dĩ ngoại trừ chuyện lập quốc thì không có chuyện gì lớn, nhưng khoảng ba ngày trước, vương đô của Đông Vương Triều lại bùng nổ thiên tai. Song lần này sấm chớp mưa bão lại nằm ngoài dự đoán của Đông Vương Triều, cho nên tổn thất không nhỏ, thậm chí Đông Vương Tôn Thanh cũng bị thương ở mức nhất định.”

“Không ai biết vì sao lần thiên tai này lại xảy ra, có hơi kỳ quặc, đột nhiên xuất hiện, sau đó lại dần dần biến mất, nghe nói Đông Vương cũng bối rối, còn đang điều tra việc này…”

Nghe Nguyệt kể ra, trong lòng Vương Thăng cũng dần dần xác nhận suy nghĩ của mình.

Hắn nghe Nguyệt nói, vùng Giang Nguyên Thành ở Thục Châu chính là lãnh trổ trên danh nghĩa của Đông Vương Triều.

Thời gian mà hắn bị kéo vào thế giới tinh thần kia cũng là lúc bốn vương triều tuyên bố Thục Châu thuộc sở hữu, hơn nữa, mưa bão sấm chớp xảy ra bất ngờ, thật ra hắn đã có thể xác nhận được suy đoán.

Thiên Phụ có móc nối với vương triều.

Thậm chí hiện tại thực lực của nó yếu, nói không chừng là bởi vì còn chưa thống nhất, nếu vương triều nào đó hoàn thành việc thống nhất, có lẽ thực lực của Thiên Phụ sẽ trở nên mạnh như thứ đã giao đấu với Quan Tinh cốc chủ.

“Quả nhiên, không ra tay với tứ vương là chính xác, giai đoạn hiện tại có lẽ chỉ có bọn họ liên kết với Thiên Phụ. Xem xem có thể làm ra chút chuyện dẫn dụ Thiên Phụ xuất hiện lần nữa hay không…”

Lần này bị Thiên Phụ tính kế, Vương Thăng càng muốn tìm ra Thiên Phụ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right