Chương 544: Thái Bình giáo bị người ta khinh thường 3
Hoàng Thiên lấy ra thứ này, đương nhiên cũng không định giấu diếm nữa, nhân mã của tứ đại vương triều sắp ra tay với năm châu miền trung, hắn ta cũng muốn chuẩn bị kỹ lưỡng.
“Một khi đã như vậy, giáo chủ, ta thỉnh cầu lập tức phân phát loại vật này xuống, sau đó bắt đầu huấn luyện quân đội, đội quân này chính là căn cơ để chúng ta tự bảo vệ mình trong các diễn biến tiếp theo!”
“Ta đương nhiên biết như thế, chuyện ta sai ngươi làm thế nào rồi?”
“Giáo chủ, tuy lần trước không biết vì sao lại bị ngăn trở, nhưng lần này tiến hành rất thuận lợi, năng lực Hô Phong Hoán Vũ của ngài đã truyền ra ngoài, thanh danh được đề cao rất nhiều, giáo chúng của Thái Bình giáo đã sắp tới một trăm năm mươi vạn!”
“Làm tốt lắm, cứ tiếp tục, tiếp theo từ trong giáo phái chọn ra võ giả và người thích hợp trở thành võ giả, ta muốn để mọi người trở thành võ giả và mạnh mẽ hơn!”
“Rõ, giáo chủ!” Cao tầng của Thái Bình giáo cùng kêu lên ủng hộ.
Vốn dĩ cho rằng đã không còn hy vọng gì, hiện tại xem ra, kết quả cuối cùng như thế nào còn chưa biết đâu.
“Giáo chủ, cách thức này của ngài là trời cao ban cho sao?”
Có người nhớ tới rất nhiều danh hiệu của Hoàng Thiên, Thiên Sư, lão sư do trời cao phái tới.
Hoàng Thiên nghe thấy câu ấy, dường như nhớ tới cái gì, nói: “Không phải là trời cao ban cho, mà là thầy của ta, sư phụ của ta, ngài ấy đã từng dạy ta hai tháng, dạy ta rất nhiều thứ, dù là Hô Phong Hoán Vũ, hay là lá bùa này, cũng đều là do sư phụ dạy cho ta.”
“Sư phụ?”
Tất cả mọi người rất kinh ngạc, đây cũng là lần đầu bọn họ nghe nói giáo chủ có một người sư phụ như vậy.
Giáo chủ đã mạnh như vậy, vậy sư phụ của giáo chủ thì sao?
Hô Phong Hoán Vũ và lá bùa đều là do sư phụ của giáo chủ sáng tạo ra, như vậy gọi một câu tiên nhân, hẳn là cũng không có bất cứ vấn đề gì đâu nhỉ?
“Đúng vậy, là sư phụ, nếu không phải có sư phụ, có lẽ ta đã không thể sống đến hiện tại!”
Càng tu luyện, Hoàng Thiên càng hiểu rõ trạng thái lúc đó của mình rốt cuộc đáng sợ cỡ nào, nếu không phải gặp được sư phụ đưa cho công pháp, tình huống của hắn ta có lẽ đã rất thảm.
“Giáo chủ có thể mời sư phụ của ngài đến không, nếu vậy, có lẽ tất cả vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng!”
Cho dù chỉ nghe nói, bọn họ cũng biết sư phụ của giáo chủ rất mạnh, người bình thường không thể so sánh được.
“Không được, chưa nói đến chuyện ta không tìm được sư phụ hiện tại ở đâu, cho dù tìm được, thì sư phụ cũng sẽ không ra tay, lần này chỉ có thể dựa vào chính chúng ta!”
Tuy Hoàng Thiên không biết rõ mục đích của sư phụ mình là cái gì, nhưng nhất định sẽ không dễ dàng ra tay, cho nên lúc này, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Các cao tầng cũng không nói gì thêm, không được thì không được, cách thức kia của giáo chủ cho bọn họ rất nhiều tự tin.
Rất nhanh, tất cả mọi người giải tán, Thái Bình giáo cũng đã xảy ra biến động thật lớn trong một đêm, triệu tập nhân thủ, huấn luyện quân đội.
Chuyện như thế này không có cách nào giấu giếm, thế lực có chút thực lực đã nhanh chóng biết được chuyện này.
“Huấn luyện quân đội, định đối kháng với tứ đại vương triều sao, dũng khí đáng khen!”
Đây là người nói chuyện dễ nghe một chút, còn phần lớn là châm chọc mỉa mai.
“Chỉ bằng đám ô hợp đó?”
“Quân đội người bình thường sẽ bị nghiền áp trong nháy mắt, đều nói Thái Bình giáo nhân nghĩa, xem ra chưa chắc là như thế!”
“Nhiều người thì thế nào, chẳng lẽ còn muốn phản kháng tứ đại vương triều sao, đúng là không biết tự lượng sức mình!”
Dù là võ giả trong năm châu miền trung hay là võ giả nơi khác, đều coi Thái Bình giáo như trò cười, cảm thấy hành vi huấn luyện quân đội của bọn họ cực kỳ buồn cười.
Một trăm năm mươi vạn giáo chúng thì thế nào, tùy tiện một vương triều cũng có thể dễ dàng nghiền nát.
Châu chấu đá xe không nói, còn tạo thành hy sinh không cần thiết.
Còn người làm chủ tứ đại vương triều lần này càng không thèm để ý!
“Vương triều không cần giáo phái, Thái Bình giáo hoạt động ở Sơn Quan Châu, đến lúc đó thuận tay diệt là được!”
Năm châu miền trung có Tuyền Châu, Xích Châu, Sơn Quan Châu, Vũ Châu và Thạch Châu.
Đây là người chỉ huy quân đội Minh Vương Triều, lúc ban đầu, bọn họ muốn chiếm đoạt châu phủ ở Sơn Quan Châu trong năm châu miền trung, châu phủ này cách lãnh thổ vương triều gần nhất.
“Ha ha, Thái Bình giáo này cũng là một miếng thịt mỡ, nếu có thể được hơn một trăm vạn giáo chúng ủng hộ, chỉ cần bọn họ chuyển đối tượng ủng hộ qua Minh Vương, Minh Vương nhất định sẽ rất vui vẻ.”
“Đến lúc đó phái người thanh tẩy Thái Bình giáo, tặng cho Minh Vương một món quà lớn!”
Có thể lập công, đương nhiên không có ai bỏ lỡ.
Chiến tranh còn đang tiếp tục chuẩn bị, thời gian đã tới tháng tư năm 542 lịch Đại Chu, khoảng ba tháng, tứ đại vương triều đã lục tục chuẩn bị xong, lần lượt có lương thảo tiến vào phạm vi năm châu miền trung.
Tất cả mọi người đều biết, chiến tranh sắp bắt đầu rồi!