Chương 552: Quyết chiến 3
Cho nên, dù nhìn từ phương diện nào, Hoàng Thiên và Thái Bình giáo lúc này dường như đều sẽ chịu tổn thất nghiêm trọng.
Hơn nữa, lần này…
Vương Thăng nhìn về một phương hướng, phương hướng kia có bốn khí tức cực kỳ mạnh.
Hiển nhiên, trận chiến này, bốn Đại Tông Sư đứng đầu vẫn xuất hiện.
Dùng thế áp đảo người vĩnh viễn là mưu lược tốt nhất, người của tứ đại vương triều đều rất rõ ràng.
“Có đi hỗ trợ không?”
Một tháng này, Chu Hiểu tu luyện bí tịch Vương Thăng đưa, có thu hoạch nhất định về tinh thần lực, cảm giác càng thêm nhạy bén, đương nhiên cũng phát hiện ra tứ vương.
Nàng biết Vương Thăng coi trọng Hoàng Thiên cỡ nào, cho nên mới hỏi muốn ra tay hay không.
“Không cần, xem trước đi, mưu kế rõ ràng như vậy, Hoàng Thiên nhất định sẽ không tùy tiện trúng kế.”
Quân đội của Đông vương triều không ngừng kéo đến, biết quân đội của tứ đại vương triều khác đã đến, hình thành vòng vây chặt chẽ.
Hoàng Thiên nhìn tin tình báo, lẩm bẩm: “Tiếp theo chính là trận chiến đấu thật sự!”
Năm 543 Đại Chu, tháng 5, Hoàng Thiên dẫn năm mươi vạn Thái Bình quân giao đấu với quân đội gần hai trăm vạn quân của tứ đại vương triều
Ban đầu, đương nhiên là Thái Bình quân liên tiếp bại lui.
Số lượng chênh lệch thật sự quá mức rõ ràng.
Nhưng trong Thái Bình quân lại không hoảng loạn quá nhiều.
“Chuẩn bị xong hết chưa?”
“Giáo chủ, đều chuẩn bị tốt rồi!”
Hoàng Thiên gật đầu, sau đó, một vùng địa phương ở chiến trường xuất hiện sấm sét giữa ban ngày.
Vương Thăng lập tức nhìn ra, đây là thần thông “Thiên lôi”.
“Đây là muốn làm gì?”
Vương Thăng nhìn chằm chằm vào trung tâm chiến trường, hắn cảm nhận được nơi nào đó có khí thế cực kỳ cường đại đang dâng lên.
Ngay sau đó, Hoàng Thiên bay lên không trung, ra tay trực tiếp với quân đội của tứ vương.
Đại Tông Sư chính là sự tồn tại có thể thay đổi chiến cuộc, huống chi là Đại Tông Sư đứng đầu.
Hoàng Thiên ra tay, khiến Thái Bình quân áp chế được quân đội của tứ vương trong khoảng thời gian ngắn.
“Quả nhiên, không dễ dàng đối phó!”
Tứ vương, hay nói chính xác hơn là tam vương và thần nữ Trịnh Tuyết Nguyệt cũng đều ra tay!
Tuy Thương Vương không phải Trịnh Tuyết Nguyệt, nhưng tất cả mọi người đều biết, chúa tể của Thương vương triều là ai.
Rất nhanh, bốn người đã chạm mặt Hoàng Thiên ở trên không trung.
“Lại gặp mặt rồi, Hoàng Thiên!”
“Các ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định sao, để đối phó với ta mà liên hợp vài lần, rõ ràng đều là kẻ địch sống còn!”
Hoàng Thiên rất khó hiểu, những người này đều vì tranh đoạt vị trí kia, nhất định là ở trong cục diện ngươi chết ta sống, nhưng vì sao lại có thể liên hợp với nhau chứ?
“Bởi vì ngươi không hiểu chân tướng của vùng thổ địa này, người có thể làm chủ, chung quy chỉ có chúng ta, ngươi là biến số, biến số cần phải tiêu diệt!”
Bốn người đều không nhiều lời.
Từ lúc bắt đầu, bọn họ đã ngầm thừa nhận một nguyên tắc: vùng đất này không thể dung nạp nhiều người hơn!
Nếu không có cách nào tiêu diệt thế lực sáu nhà khác, vậy tuyệt đối không thể nhiều ra nhà thứ tám.
“Xem ra không có gì để nói, vậy đánh đi, chỉ cần các ngươi không sợ bị ta mang đi một người!”
“Không cần dùng loại thủ đoạn này, sức mạnh của ngươi hẳn là đến từ Thái Bình quân, chỉ cần ngươi bị chúng ta ngăn cản, Thái Bình quân có thể chống cự được quân đội hai trăm vạn người tập kích sao?”
Tứ đại vương triều cũng không phải kẻ ngốc, thời gian ba tháng cũng đủ để bọn họ điều tra ra một số chuyện.
Chỉ cần Thái Bình quân biến mất, Hoàng Thiên cũng không phải là sự uy hiếp gì nữa.
Hoàng Thiên nhìn thoáng qua bốn người, hắn ta đã sớm biết tứ đại vương triều không phải đèn cạn dầu.
May mắn lần này hắn ta có chuẩn bị đầy đủ.
“Giải quyết Thái Bình quân sao? Vậy phải nhìn xem các ngươi có thực lực này hay không đã!”
“Các ngươi quả thật rất lợi hại, điều tra ra một số thứ, nhưng các ngươi có biết cái gì gọi là ý chí của bá tính hay không!”
Uỳnh!
Trong không trung xuất hiện đại thế hoảng sợ!
Không gian đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, dường như có một đoàn quân đang giáng xuống!
Thiên binh thiên tướng đếm không hết, lá cờ đón gió, tiếng gào thét rung trời, dường như muốn đạp nát chân trời!
Vương Thăng thấy thế thì nhướng mày, Hoàng Thiên cho hắn rất nhiều bất ngờ.
“Đây là gì?”
Đây là lần đầu Chu Hiểu nhìn thấy thứ này, trận chiến đấu lần trước cũng không thấy.
“Vật Tinh Thần Quan Tưởng!”
Vương Thăng cho nàng một câu trả lời.
“Vật Tinh Thần Quan Tưởng là biện pháp tu hành trong “Thiên Niệm Kin” đúng không? Hoàng Thiên đang Quan Tưởng ra một đại quân sao?” Chu Hiểu cũng từng xem qua “Thiên Niệm Kinh”.
“Đúng là đại quân, chính xác là hắn đang Quan Tưởng ra Thái Bình quân!”
“Thái Bình quân?” Chu Hiểu nhìn kỹ về phía không trung, trong đoàn quân vô tận, dường như trên những lá cờ đó viết hai chữ “Thái Bình”.
Không chút nghi ngờ, đây là hình chiếu Quan Tưởng của Thái Bình quân!
“Vật Tinh Thần Quan Tưởng còn có thể làm ra loại vật này sao?”
“Theo lý thì bất cứ thứ gì cũng có thể, chẳng qua…”
Vương Thăng không tiếp tục nói, bởi vì hắn cũng có hơi không hiểu “Thái Bình quân” mà Hoàng Thiên dùng Vật Tinh Thần Quan Tưởng tạo ra, hắn cứ cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy!