Chương 586: “Cái lồng” 2
Vỏ ngoài của Hương Hỏa Châu, dưới góc nhìn từ thần niệm của Vương Thăng, giống như là một cái lồng cơ giới, cái lồng có cấu tạo tinh vi, tạo thành từ các loại quy luật thần kỳ.
Chuyện Vương Thăng muốn làm chính là phân tích loại quy luật này từng bước một, hóa giải thành mấy khối.
Sau đó đi thử nghiệm cấu tạo đã được mô phỏng, phân rã ra, cuối cùng lại dùng kết cấu của mô hình được mô phỏng của mình để xây dựng một “cái lồng” mới tinh.
Dĩ nhiên, nói là nói như vậy, nhưng cho dù phân tích hay là phân rã thì cũng không phải cứ nói đại là được, mỗi một bước đều cần tiêu phí tinh lực rất lớn.
Không chỉ có như vậy, hắn còn cần loại bỏ tất cả kết cấu không thể hiểu đi hết, bởi vì hắn không tài nào mô phỏng những thứ kết cấu này, thì sau đó cũng chẳng dùng được.
Với tình hình như vậy, sẽ phát sinh thêm những vấn đề mới.
Kết cấu bị ít đi một bộ phận, như vậy thì sẽ lập tức không thể nào biến về “cái lồng” như cũ dựa theo kết cấu vốn có, chỉ có thể dựa theo biện pháp mới hoàn toàn.
Tóm lại chính là nói thì rất đơn giản, nhưng mà tới khi làm, thì cần phải hao phí khí lực không nhỏ.
Thời gian từ từ trôi qua, tới cuối năm của năm 545 lịch Đại Chu, lại đến một năm mới.
“May mà đã hỏi Chu Hiểu về phương pháp sử dụng và khẩu quyết của Hương Hỏa Châu, nếu không, cũng có chút phiền toái…”
Gần như có thể nói trong khoảng thời gian này, Vương Thăng đã Giải Tích tất cả mọi thứ có thể Giải Tích từ vỏ ngoài của Hương Hỏa Châu ra hết.
Trong thời gian đó cũng gặp không ít vấn đề, cũng gặp phải bình cảnh.
Nhưng mà cuối cùng hắn đã tìm được biện pháp phá vỡ từ trong phương pháp sử dụng và khẩu quyết Hương Hỏa Châu.
Bản thân Hương Hỏa Châu và biện pháp sử dụng chính là một thể, hai thứ này có liên hệ rất sâu sắc.
Nhờ sử dụng phương pháp đi lùi, hắn mới có thể thuận lợi phân tích được tất cả thứ có thể phân tích, hơn nữa sử dụng phương pháp của mình để tạo ra kết cấu không khác biệt lắm.
“Tiếp theo chính là bước cuối cùng… lắp ráp một lần nữa!”
Lắp ráp một lần nữa, tạo ra một hạt châu có thể phong ấn sức mạnh của Hương Hỏa Tín Ngưỡng, mới là mục đích cuối cùng của hắn, mà bây giờ đã tới bước cuối cùng.
“Có một số kết cấu ta không tạo ra được, cho nên lúc lắp ráp cần tạo ra một số kết cấu không xung đột, có thể coi như thứ liên kết mối nối…”
Một năm này, Vương Thăng không tham gia cuộc họp hàng năm.
Trên thực tế toàn bộ tinh lực của hắn đều được dùng để xây dựng hạt châu, trong đó cũng thất bại không ít lần, chỉ có thể xây dựng kết cấu lần nữa, nhưng càng nhiều lần thất bại, thì càng quen tay hay việc, trên thực tế thì cũng không có vấn đề gì quá lớn.
Cuối cùng vào năm 546 lịch Đại Chu, cuối tháng một.
Vương Thăng đã kiến tạo ra một hạt châu rực rỡ sắc màu.
“Dường như đã thành công rồi!”
“Nhưng mà rốt cuộc có thành công hay không, còn phải thử trước một chút.”
Hắn không do dự, lập tức phóng thích sức mạnh Hương Hỏa Tín Ngưỡng bị trấn áp ra, đồng thời kích hoạt hạt châu, ngay sau đó dùng thần niệm hung hãn để dẫn dắt một phần Hương Hỏa Tín Ngưỡng này về hướng bên trong hạt châu đã được kích hoạt.
Khi đến gần hạt châu, không bao lâu một phần sức mạnh của Hương Hỏa Tín Ngưỡng hóa thành một luồng khói xanh, bị hấp thụ vào bên trong hạt châu.
Điều này có nghĩa cái gì, Vương Thăng biết rõ đến mức không thể rõ hơn.
Có một thì có hai, qua khoảng nửa giờ, khi một luồng sức mạnh Hương Hỏa Tín Ngưỡng cuối cùng tiến vào bên trong hạt châu, Vương Thăng chỉ cảm thấy thần niệm của mình thoải mái cả ra.
Phong ấn sức mạnh của Hương Hỏa Tín Ngưỡng, thành công!
Nhìn Hương Hỏa Châu tương tự hạt châu trước mặt, Vương Thăng không nhịn được lộ ra một nụ cười.
Cuối cùng, một luồng sức mạnh Hương Hỏa Tín Ngưỡng đến từ mấy năm trước đã bị hắn phong ấn.
Vương Thăng cũng không thích sức mạnh của Hương Hỏa Tín Ngưỡng ở điểm nào, đặc biệt là sau khi nhìn thấy loại sức mạnh Hương Hỏa Tín Ngưỡng mang theo sự oán hận trong Hương Hỏa Châu, hắn càng tránh sức mạnh này như tránh tà, dù “Hương Hỏa Tín Ngưỡng” bị hắn trấn áp có vẻ tinh khiết hơn.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất là,khi phong ấn sức mạnh này, thần niệm của hắn được giải phóng hoàn toàn.
Dù cũng chỉ dùng một phần nhỏ thần niệm để trấn áp “Hương Hỏa Tín Ngưỡng”, nhưng sau khi giải phóng thì cũng khiến cho hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.
Thần niệm là thứ giúp duy trì tinh thần cho mình, bất kỳ một chút phiền toái nào cũng sẽ vô cùng khó chịu.
Bây giờ mới là trạng thái tự nhiên nhất.
Vương Thăng cảm thấy nếu lúc này mình tu luyện Nội Đan Thuật, có lẽ sẽ càng thuận lợi hơn.
Hắn lấy hạt châu mới vừa phong ấn đến trước mặt mình.
“Cũng gọi ngươi là Hương Hỏa Châu đi!”