Chương 590: Người điều khiển chân chính 2
Sau khi giải quyết vấn đề Hương Hỏa Tín Ngưỡng, hắn còn chưa từng tu luyện nghiêm túc bao giờ, trận pháp đã được làm ra rồi, còn bổ sung thêm một kỹ năng Chế Phù nữa, coi như đã giải quyết được một vấn đề khốn khó rất lâu.
Hơn nữa mặc dù sức mạnh đạt tới Luyện Khí Hóa Thần, nhưng mà bởi vì phát hiện một số bí mật, trong lòng hắn có một chút cảm giác gấp rút, vì vậy cần phải tiếp tục bế quan tu luyện.
Đối với Vương Thăng của bây giờ, hễ bế quan, thì lần nào cũng có thời gian rất dài.
Đến khi xuất quan một lần nữa, đã tới cuối năm của năm 546 lịch Đại Chu, trại Thanh Sơn sắp tổ chức họp hàng năm lần nữa.
Ngoại trừ mấy lần thật sự bận quá không có thời gian, trên thực tế mỗi một lần họp hàng năm Vương Thăng đều tham gia.
Năm nay cũng giống như vậy.
Dĩ nhiên, lần xuất hiện này, còn do nguyên nhân khác, Đại Bạch và Vân Tiêu sắp tiến hóa, sau khi tiến hóa cũng có thể đủ tầm tương đương với võ giả cấp bậc tông sư.
Đến lúc đó lại dùng thêm “Ngự Thú” đã phá giới hạn ba lần, không biết chừng có thể khiến cho hai linh thú được thể nghiệm sức mạnh của đại tông sư một chút.
Bình thường hai linh thú toàn được ăn đồ tốt, Bạch Liên nhất tộc biết bọn họ sắp tiến hóa, lại tặng cho một ít ngó sen, lập tức gia tăng nội tình.
Hơn nữa có sự chăm sóc của hắn, dĩ nhiên sẽ tiến hóa rất thuận lợi, không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Trước một ngày diễn ra họp hàng năm, hai linh thú đã tiến hóa hoàn thành.
“Grào!”
“Chíp chíp chíp ~ “
“Ắt hẳn bọn chúng sẽ thức tỉnh một vài thiên phú, để xem coi là cái gì!” Mặc dù Bạch Liên nhất tộc gặp đại nạn, nhưng truyền thừa vẫn còn rất hoàn chỉnh, biết con đường linh thú tiến hóa.
Trên thực tế linh thú và yêu thú, đều không hiểu biết về võ thuật của loài người, sẽ không biết vận dụng sàng lọc khí huyết chi lực, nhưng mà sau khi đạt tới cấp tông sư, cho dù là linh thú hay là yêu thú, cũng sẽ thức tỉnh thiên phú của mình.
Ác giao đã bị Vương Thăng đánh chết cũng là có, nhưng mà con ác giao kia bị đánh một đòn bất ngờ không kịp đề phòng, còn chưa kịp phản ứng mà đã bị đánh chết, cho nên không có sử dụng được gì cả.
Rất nhanh, Đại Bạch và Vân Tiêu đều phô bày thiên phú của mình xong xuôi.
Đại Bạch lại có thiên phú rất đơn giản, thật ra thì chính là cái loại thủ đoạn tiến hóa gây khiếp sợ trước kia, cho nên gần như bây giờ có thể thực chất hóa triệu hoán một hư ảnh của bạch hổ, giống như lớp bảo vệ, không chỉ có khả năng gây khiếp sợ, còn có sức tàn phá tầm xa nhất định, nhìn có vẻ đơn giản, nhưng dựa theo giải thích của Bạch Liên, cái thiên phú này rất mạnh.
Vân Tiêu thì có thiên phú về âm thanh, âm thanh đã từng mang ý giễu cợt, lại có một chút ý Bách Điểu Triêu Phượng ở bên trong, có thể khống chế một số loài chim hoang dã.
“Xem như không tệ, nhưng hình như quá muộn.”
Năng lực của Vân Tiêu, rất thích hợp làm giám sát, đáng tiếc bây giờ Vương Thăng có thần niệm rồi, nên hắn cũng chỉ thấy cái thiên phú này cũng bình thường, chỉ có thể nói là khá thú vị.
“Chíp chíp chíp ~ “
Bản thân Vân Tiêu thì lại lấy làm hài lòng lắm, có thể làm lão đại, rồi tự mình ra ngoài lăn lộn.
Vương Thăng cũng không có để ý, trên thực tế mấy năm này chỉ toàn bế quan, hắn cũng định nghỉ ngơi một chút.
Rất nhanh đã đến họp hàng năm của năm 546, trại Thanh Sơn vẫn náo nhiệt.
Mà thôn trưởng Chu Chính Văn thì lại là người vui mừng nhất, bởi vì Lưu Kiến An cưới tức phụ về.
Có thể nói Lưu Kiến An là người không có kết hôn trong các tiểu bối, tuổi tác thì lớn nhất, nên thôn trưởng buồn mấy năm, đi ra ngoài du lịch một khoảng thời gian, lại mang về một tức phụ, khiến thôn trưởng vui mừng chết đi được.
Nghe nói người đó là người của một gia tộc võ giả, đi ra du lịch, không đánh nhau thì không quen biết với Lưu Kiến An.
Mới vừa ngồi xuống không bao lâu, Lưu Kiến An đã tới rồi, bên cạnh còn có một vị nữ tử, giới thiệu với hắn.
“Vương thúc, đây là Thời Vân Thanh, tức phụ của ta.” Sau khi giới thiệu thì có nhìn về phía nữ tử: “Đây là Vương thúc, cũng là một người được tôn kính nhất trong thôn chúng ta.”
“Vương thúc!” Thời Vân Thanh không mất bình tĩnh, lập tức gọi một tiếng, có vẻ như có cảm tình rất tốt với Lưu Kiến An.
Vương Thăng cũng nghe nói, năm sau người của bên Thời Vân Thanh sẽ tới, thương lượng chuyện thành hôn.
Đó là một gia tộc tông sư, rất coi trọng tương lai của Lưu Kiến An.
Thời Vân Thanh nhìn Vương Thăng với vẻ hơi hiếu kỳ, nàng ta cũng từng nghe nói về vị Vương thúc này từ trong miệng của Lưu Kiến An, chỉ biết là rất mạnh, nàng ta luôn cho rằng đó là một người trung niên, không nghĩ tới lại là một người trẻ tuổi như vậy.
Còn nữa, thôn này cũng nằm ngoài dự liệu của nàng ta.
Ban đầu còn cho rằng người mình nhận không có gì căn cơ, bây giờ xem ra, sẽ không kém hơn gia tộc của mình, thậm chí mạnh hơn.
Dĩ nhiên, đây cũng là một chuyện tốt.