Chương 607: Ngũ Tạng Thần – Thường Tại
Khi không có Hóa Hỏa Châu, Vương Thăng chỉ có thể chờ đợi Ngũ Tạng Thần tiến bộ, sau đó hắn có thể nắm được sức mạnh của ngũ hành ở trong tay.
Lúc này, Ngũ Tạng Uẩn Thần đã đột phá. Vương Thăng chỉ cảm giác được một luồng hơi thở nặng nề truyền từ trong lá lách ra. Lá lách ở đây đã được tăng cường, có thể ẩn chứa càng nhiều sức mạnh… Bất kể là khí huyết hay là thần niệm.
“Sức mạnh vô biên, phòng ngự của cơ thể được tăng cường. Lớp phòng hộ càng thêm mạnh mẽ, lại còn là lá lách, cho nên nói Thường Tại hẳn là lá lách chi thần!”
Thường Tại đại diện cho trung tâm thổ chỉ khí, cũng đại biểu cho bốn mùa thường tại chi khí, vậy nên mới gọi là Thường Tại.
Đồng thời thổ chi khí cũng là thuộc tính ổn định nhất, cũng nặng nề nhất. Vậy nên nó được coi là thuộc tính trung tâm, vững chắc tứ phương.
Vương Thằng cũng không quá bất ngờ với lần thức tỉnh đầu tiên, nhưng vấn đề duy nhất cũng nằm ở lần thức tỉnh này.
Bởi vì thổ chi khí trong cơ thể hắn sau khi tăng cường cơ thể hắn xong thì chậm rãi lui tán, co lại trong lá lách. Theo lý mà nói thì hẳn là thuộc tính tiếp theo sắp xuất hiện.
Nhưng sự thật là không có lực lượng tiếp theo nào xuất hiện cả.
Hơn nữa, thanh tiến trình mới đã xuất hiện.
“Ngũ Tạng Uẩn Thần – Thức tỉnh lần một: 1%”.
Nhìn thấy thanh tiến trình rồi cảm nhận tình trạng cơ thể của mình, đại khái Vương Thương cũng hiểu ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Giai đoạn này thì Ngũ Tạng Thần sẽ không cùng nhau thức tỉnh mà là thức tỉnh từng thứ một?”
Vương Thăng cảm thấy mình vừa dạo một lần ở Quỷ Môn Quan.
Tuy Ngũ hành chi lực không nhất thiết phải cân bằng tuyệt đối nhưng cũng không thể có mục nào đó nổi bật quá mức được.
Cho dù là người bình thường nếu mất cân bằng ngũ hành, nhẹ thì người yếu nhiều bệnh, nặng thì nhiều tai nhiều khó.
Đó là người bình thường, có nếu là người tu hành… Tuy vẫn chưa thật sự trở thành người tu hành nhưng Vương Thăng có thể chắc chắn, tuyệt đối sẽ không phải là kết cục gì tốt.
Bản thân chuyện mất cân bằng ngũ hành trong một thế giới có ngũ hành đã là một chuyện đáng sợ rồi.
Mà người tu hành còn sẽ phóng đại hậu quả của chuyện này lên vô số lần.
Dù Vương Thăng không có kinh nghiệm nhưng hắn đã từng nghe nói tới chuyện Ngũ Khí Triều Nguyên. Thứ hắn tu hành là nội đan thuật, cực kỳ kiêng kỵ chuyện này.
“May là còn có thanh tiến trình.”
Vương Thăng biết, bây giờ ngũ hành trong cơ thể hắn có thể nói là mất cân bằng rất nghiêm trọng. Ngũ Tạng Thần cũng đâu chỉ đơn giản như vậy.
Chúng cũng là ngũ hành chi thần, bản thân chúng đã đại diện cho một loại giới hạn.
Không chỉ vậy, nếu lá lách có ý định trở nên mạnh mẽ thì nó có thể tăng cường trí nhớ và trí thông minh của hắn. Tư duy của hắn sẽ càng nhanh nhẹn hơn.
Nghe thì có vẻ hay nhưng đó chính là tăng cường đơn độc.
Nếu lá lách quá mạnh mẽ sẽ áp chế tứ tạng khác, mà Ngũ Tạng Thần đang thai nghén trong tứ tạng khác chính là đại diện cho thần, phách.
Nếu chúng cùng nhau xuất hiện thì đương nhiên là chuyện tốt với Vương Thăng. Phân chia ý chí tinh thần ra có thể thống nhất được lực lượng phức tạp của hắn tốt hơn. Bây giờ lực lượng của hắn tận dụng sự thuận lợi này ngoại trừ thanh tiến trình ra thì Ngũ Tạng Thần tuyệt đối có công lao rất lớn.
Nhưng nếu như có một phương diện nào đó quá mạnh mẽ, nảy sinh áp chế thì…
Vương Thăng bỗng cảm thấy có lẽ mình vẫn còn xem thường quá. Chuyện này e là khủng bố hơn những gì hắn tưởng tượng nhiều.
“Nói cách khác, ngũ tạng của mình mất cân bằng, không chỉ có thể phá huỷ thân thể và khí huyết mà còn có thể phá hỏng tinh thần…”
“Có lẽ vẫn còn cách khác có thể giải quyết tình huống này, nhưng mình lại không biết. May là vẫn có thanh tiến trình hỗ trợ. Ở trong tiến độ sẽ không bị phá huỷ… Tuy nhiên, nếu không có thanh tiến trình thì có lẽ mình cũng sẽ không làm vậy.”
Vương Thăng lại cảm thấy may mắn, chỉ có thể nói là mọi sự đã do ông trời sắp xếp từ lâu. Có một số việc quả thật trùng hợp như vậy đấy.
Thổ chi khí của lá lách – Thường Tại thức tỉnh, khiến ngũ hành mất cân bằng. Ban đầu nếu như không có biện pháp ứng phó thì sẽ xảy ra đại sự. Nhưng Ngũ Tạng Thần lại xuất hiện, có liên quan đến thanh tiến trình nên cuối cùng lại nhờ thanh tiến trình giữ vững an toàn.
Biến chuyện này thành chuyện tốt.
Hoà hoãn lại một hồi lâu, Vương Thăng mới thoát ra khỏi cảm xúc sợ hãi.
Mọi chuyện đã xảy ra rồi, hắn ngược lại không cần phải tiếp tục rối rắm nữa.
Điều quan trọng nhất bây giờ là nhìn xem sau khi Ngũ Tạng Thần – Thường Tại thức tỉnh thì rốt cuộc có loại thần thông gì.
Vương Thăng thử đánh thức sự tồn tại của “Thường Tại”.
Thần niệm của hắn khẽ động, một thân ảnh linh động xuất hiện bên cạnh hắn. Nó không có hình thể, dường như chỉ là một khoảng không khí, lại dường như không tồn tại.