Chương 627: Đại Ma Vương 2
Không chỉ được sử dụng để nghiên cứu chi tiết mà còn có thể sử dụng như một phương tiện trung gian, không có cái gì hữu dụng hơn thứ này.
Nghĩ đến đây, Vương Thăng bất giác mỉm cười.
Dù sao cũng vừa mới đột phá, vừa vặn có thể dùng để nghiên cứu một vài thứ, coi như là một cách để thư giãn.
Đương nhiên, bản thân Thiên Phụ là một sự tồn tại vô cùng thần bí, cấu tạo cùng những bí mật mà nó chứa đựng, cho dù là với thần niệm hiện tại của Vương Thăng cũng không dễ dàng nhìn thấu.
Đương nhiên, dùng làm đối tượng nghiên cứu để thay đổi tâm trạng cũng không tệ.
Kiến thức đến từ nghiên cứu!
Tuy nhiên, còn chưa nghiên cứu được bao lâu, hắn đã bị một phong thư phá vỡ bầu không khí yên bình.
Phong thư này là từ một thế lực lớn, Thịnh Thế quân.
Hiện tại còn lại năm thế lực lớn, ba vương triều Minh, Thương và Ngô, Thái Bình giáo và Thịnh Thế quân.
Trong đó thực lực Minh vương triều thường được công nhận là mạnh nhất.
Mặc dù lần trước Thái Bình giáo phát động đại quân năm mươi vạn võ giả, nhưng sau lần đó Thái Bình giáo cũng không mở rộng quy mô, cho nên thường cho rằng Thái Bình giáo vô địch trong phòng thủ, nhưng tấn công lại không đủ lực.
Mà dưới Minh vương triều, đó chính là Thịnh Thế quân.
Lần này chính Mạc Dương đích thân đưa thư, Thịnh Thế quân muốn lập quốc, hy vọng Vương Thăng sẽ tham dự buổi lễ.
Còn chưa đợi hắn đưa ra quyết định, Nguyệt đã tìm đến hắn.
“Vương Thăng đại nhân, ta nhận được phong thư, mời ta đến chứng kiến khai quốc.”
Hai lá thư thực ra có mục đích giống nhau, nhưng người gửi khác nhau.
Vương Thăng được Mạc Dương tìm đến cũng không có gì ngạc nhiên, dù sao người khác cũng không biết thần hộ mệnh của ba quận, chẳng lẽ Mạc Dương còn không biết sao?
Ngoài ra, Vương Thăng cũng không che giấu, bị phát hiện là điều bình thường.
Nguyệt thì được Võ Nguyên Thành tìm đến, bởi Tinh đã yêu cầu Võ Nguyên Thành thay mặt gửi thư tới.
Cuối cùng, Vương Thăng đưa ra quyết định.
“Đi thôi, đi xem náo nhiệt một chút!”
Coi như đột phá xong thư giãn một chút…
Mạc Dương lập quốc, sau khi biết hắn ta và Tinh cùng nhau phát triển thế lực, Vương Thăng đã đoán được sẽ có một ngày như vậy.
Mặc dù hắn cảm thấy hiện tại lập quốc không phải là một lựa chọn tốt khi có sự tồn tại của Thiên Phụ, nhưng hắn sẽ không ngăn cản.
Hắn cũng biết một ít lý tưởng của Mạc Dương, nếu như triều đại khác vì vị trí Khí Vận Đại Tông Sư mà thành lập, thì hắn ta là vì thiên hạ.
Bất luận tương lai sẽ phát triển như thế nào, ít nhất Mạc Dương hiện tại nghĩ như vậy, cũng làm như vậy.
Quân tử luận việc làm không luận tâm.
Vương Thăng vẫn rất bội phục những người hành động vì lý tưởng của chính mình.
Trên thực tế, lý tưởng của Mạc Dương và Hoàng Thiên giống nhau, điểm khác biệt duy nhất là họ đi hai con đường khác nhau.
Vương Thăng không so sánh, tất nhiên, nếu phải đánh giá một chút, Hoàng Thiên là người hắn dạy, trong tâm khó tránh thiên vị.
Nhưng bất luận thiên vị như thế nào, nếu Mạc Dương đã gửi thư, lần này hắn đương nhiên sẽ đi.
Suy nghĩ của Nguyệt cũng vậy, quan niệm của hắn ta và Tinh bất đồng, lúc trước cãi vã khó nhìn mặt nhau, nhưng dù sao cũng cùng nhau lớn lên, chuyện này hắn ta không thể mặc kệ.
Thế là hai người cùng nhau xuất phát.
Vương Thăng còn mang theo Đại Bạch và Vân Tiêu, sau khi tiến hóa thành công, hai con vật hoạt bát hơn nhiều, cũng thích những nơi náo nhiệt.
Trừ chúng ra, còn có hai đồng tử.
Hai đồng tử đương nhiên chính là Ngũ Tàng Thần – Long Yên, chúng có thể coi là hóa thân của Vương Thăng, cũng có thể gọi là cá thể độc lập, bình thường xử lý một vài việc rất tiện.
Cho nên Vương Thăng thường triệu hồi chúng ra, chỉ cần không dùng tới thần thông, có thể duy trì thời gian dài.
Một nam đồng trong đó ôm một thanh Phi Kiếm.
Đây là thanh thứ hai của Vương Thăng, để Long Yên uẩn dưỡng, trở thành Phi Kiếm mộc hành.
“Vương Thăng đại nhân, hai hài đồng này là?”
Đương nhiên là Nguyệt rất tò mò về hai đồng tử đột nhiên xuất hiện này, nhưng hắn ta không biết gì về chúng.
“Đồng tử!” Vương Thăng lời ít ý nhiều.
“Dẫn theo chúng không sợ nguy hiểm sao?” Mạc Dương lập quốc, ba vương triều khác chắc chắn sẽ không để Mạc Dương được thuận lợi, đến lúc đó có khả năng xảy ra bạo loạn.
Hai đồng tử nhỏ như vậy, có thể chiến đấu được sao?
“Đừng xem thường chúng, thực lực của chúng không yếu hơn ngươi đâu.”
Thực lực của Long Yên, một Đại Tông Sư như Nguyệt không thể so sánh, cho dù hóa thành hai đồng tử, chỉ cần một đứa cũng có thể dễ dàng đánh bại Nguyệt.
Hắn cho Long Yên bày ra chút khí thế.
Nguyệt lập tức bị trấn áp.
“…”
Quả nhiên hắn ta không nên xem thường bất cứ người hay vật gì bên người Vương Thăng đại nhân, thực lực của hắn ta không bằng cả một đồng tử.
Cuối cùng Nguyệt không nói gì nữa, hai người cứ thế xuất phát.
Về phần trại Thanh Sơn cũng không cần quá lo lắng.
Không nói trại Thanh Sơn vốn có võ giả, hồ sen trong sân nhà Vương Thăng cũng sẽ không ngồi chơi không.