"Con no rồi." Nguyên Ngải vừa nói vừa ho khẽ một tiếng, đánh thức chủ nhiệm Thu khỏi cơn bàng hoàng.
Đây là kiểu cảm giác tam quan vỡ nát không tài nào hình dung nổi! Trong đầu chủ nhiệm Thu bất chợt hiện lên lần đầu tiên gặp cô giáo nhân loại, nhớ đến tình cảnh khó xử trong văn phòng hiệu trưởng, nhớ đến những chuyện đã xảy ra ở sở giáo dục...
Rồi ông như choàng tỉnh, chẳng trách, chẳng trách cô ta không hề sợ hãi bất cứ thứ gì.
Nhìn thái độ lúc ban nãy của cặp vợ chồng đại gia, có lẽ bọn họ vẫn chưa biết gì... Thà rằng bọn họ ghét cay ghét dắng chuyện con mình trở thành giáo viên thì còn đỡ, đằng này, hai người họ lại rất tự hào về con mình, thậm chí còn cho rằng con mình là cô giáo giỏi nhất trần đời.
Sắc mặt chủ nhiệm Thu hoàn toàn thay đổi, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy: "Cô... cô..."
Chủ tịch Nguyên cười nói: "Ôi trời chắc là tôi hồ đồ, với tính tình của con gái tôi, chắc con bé chưa kể gì cho mọi người biết đâu nhỉ. Con bé xưa giờ không thích dựa dẫm vào gia thế, bảo rằng sống như vậy thì thật vô nghĩa, không có cảm giác như đang sống."
"Vậy... vậy ạ..." Nếu cô mà kể thì lần đầu tiên bọn họ gặp nhau đã là một cảnh tượng khác.
Cũng may, cũng may cô giáo nhân loại sống theo tư tưởng như vậy, chủ nhiệm Thu lau mồ hôi trên trán, may mà cô không dùng tới quyền thế của gia đình.
Cô Hồ lặng lẽ theo dõi màn diễn, nhìn chủ nhiệm Thu hốt hoảng tới nỗi trán đẫm mồ hôi, tay chân cứ động đậy không yên.
Quả là cảnh tượng thú vị nhất cô từng thấy trong suốt cuộc đời.
Phu nhân Nguyên nói: "Con gái bọn tôi chính là người như vậy đó, thực ra dùng một chút thế lực của cha mẹ cũng tốt mà."
"Đúng vậy." Chủ tịch Nguyên cười lớn: "Tôi phấn đấu bao nhiêu năm còn chẳng phải để con mình không bao giờ chịu thiệt hay sao?"
Nguyên Ngải im lặng làm nền ở một bên, cô có cảm giác cha mình sắp tung một đòn trời giáng.
"Anh còn dám nói! Chuyện lần đó đâu có to tát, em đã dặn anh trả đũa một chút là được. Cũng tại anh ra tay nặng quá nên Ngải Ngải không bao giờ dám than thở mấy chuyện ấm ức với chúng ta nữa" Phu nhân mắng yêu.
"Lúc đó đúng là anh có hơi mất lý trí, anh đã xin lỗi rồi mà." Chủ tịch cười đáp.
Hai vợ chồng người tung kẻ hứng ,chỉ có chủ nhiệm Thu như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, tay chân run lẩy bẩy, tim đập thình thịch. Ra tay nặng? Quả nhiên, thiên hạ đồn không sai, mấy nhà tư bản cực kỳ tàn nhẫn, không coi luật pháp ra gì!
Nhìn đi, ra tay nặng xong rồi xin lỗi một câu là cảm thấy mình đã rất tốt bụng! Đặc biệt là miệng vẫn đang cười hòa ái như vậy, thật là thâm độc!
Gần đây chủ nhiệm Thu vừa thắng một vụ kiện, đối với những chuyện thế này ông chẳng lạ lẫm gì.
Nguyên Ngải khẽ nhíu mày, thầm nghĩ, lúc trước cô đã nói rõ ràng với cha mẹ, còn ngăn không cho bọn họ nhúng tay vào. Cô đã nghiêm túc thành thật rằng mình rất khó chịu, nhưng không tới mức ngã khuỵu, cô sẽ tự mình đứng dậy, tự mình quay về Nhất Trung.
Ý nghĩa của việc hóa kén thành bướm không nằm ở đôi cánh rực rỡ mà ở khoảnh khắc chú sâu nhỏ xé rách chiếc kén bao bọc mình.
Kết quả, giữa chừng cô lại tiến vào trường học yêu quái.
Giờ phút này cha mẹ cô nói như thật, thế mà chủ nhiệm Thu lại tin, hồn vía bị dọa cho lên mây.
Ông ta lau mồ hôi, cười làm lành: "Phải, phải, ai thấy con mình bị ấm ức cũng khó mà giữ được bình tĩnh."
"Nhất là cô giáo tốt như cô Nguyên đây, ai mà gây chuyện với cô ấy, nhất định phải xử lý thật nặng tay!"
Chủ nhiệm Thu vừa nói, vừa liếc mắt ra hiệu cho cô Nguyên.
Sợ rằng cô bất chợt nói ra điều không nên nói.
Đúng lúc, điện thoại của chủ tịch Nguyên đổ chuông.
Chủ tịch vừa nghe máy vừa bước ra ngoài, phu nhân cũng đi theo, hỏi: "Là chuyện công ty à?"
Trên bàn ăn giờ chỉ còn lại mấy người bọn họ.
Sau khoảng im lặng lạ kỳ, chủ nhiệm Thu tiến lại gần Nguyên Ngải, vẻ vui mừng kênh kiệu giờ đây đã hóa thành căng thẳng, van nài: "Cô Nguyên... chuyện trước đây, tôi xin lỗi, tôi đã bị hiệu trưởng Nhất Trung dẫn dắt sai lối."
Nguyên Ngải nhàn nhạt nói: "Không cần phải như vậy, cha mẹ tôi sẽ không làm gì ông đâu, bọn họ là những công dân tuân thủ pháp luật."
Tuân thủ pháp luật? Thời gian trước chủ nhiệm Thu cũng làm một việc "tuân thủ pháp luật" đấy thôi, trong mắt ông, luật pháp dành cho người giàu và người nghèo vốn chẳng giống nhau. Lắm lúc, người nghèo thậm chí còn không thể phân biệt nổi luật nào bảo vệ mình, luật nào ràng buộc mình.
Ông quá hiểu kiểu người như ở đứng địa vị cao như Nguyên Mẫn, người như vậy có làm ra chuyện gì, chỉ cần xin lỗi một câu sau khi xong chuyện là đã nghĩ mình là người tử tế.
Kiểu người như vậy là đáng sợ nhất.
Chủ nhiệm Thu nhỏ giọng nhận lỗi: "Cô Nguyên, nếu muốn quay lại Nhất Trung, cô có thể quay lại..."
"À không phải, cô muốn đến trường nào đều được hết."
"Tôi thích trường hiện tại, tôi sẽ ở lại đây."
Nguyên Ngải đứng dậy, đi kiểm tra xem học sinh đã ăn xong chưa, nếu xong rồi, có thể bắt đầu thu dọn chuẩn bị rời đi.
Cô Hồ ở một bên đột nhiên nhận ra một chuyện.
Nhờ nghe được cuộc trò chuyện giữa chủ nhiệm Khổng và chủ nhiệm Thu hôm trước, cô sực hiểu ra, khi mấy lão cáo cụ già đời nói chuyện, điều quan trọng không nằm ở những gì bọn họ nói, mà nằm ở những gì họ không nói.
Cha cô Nguyên nói nhiều thứ như vậy, giọng ôn hòa thân thiện từ đầu chí cuối, nhưng thực chất ý ông chỉ có một--
"Người nào khiến con gái tôi chịu thiệt, sẽ không có kết cục tốt."
Chủ nhiệm Thu không những nghe hiểu mà còn tự tưởng tượng thêm, thế nên giờ này ông ta hoàn toàn chết lặng.
Cô Hồ thử nghĩ, nếu là cô, cô sẽ làm gì?
Có lẽ cô sẽ nói thẳng "con gái tôi đấy", rồi chất vấn chuyện ở Nhất Trung luôn.
Nhưng vị tài phiệt kia không làm vậy. Ông gieo cho người ta hy vọng, khiến người khác tưởng rằng ông vẫn chưa biết gì, nhưng đồng thời cũng có thể biết bất cứ lúc nào, giống như một thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu chủ nhiệm Thu.
Càng nghĩ, cô Hồ càng cảm thấy có quá nhiều ẩn ý ở đây. Nếu thẳng thắn ngay từ đầu, dù có mất chức vụ, người như chủ nhiệm Thu rất có thể sẽ trở nên bí quá hóa liều.
Nhưng hiện giờ thì chủ nhiệm Thu sẽ không làm vậy. Bởi vì ông ta không chỉ chưa nghĩ mình là "cái lọ vỡ", mà còn cho rằng mình có thể trở thành lọ khảm vàng.
Cô Hồ thấy chủ nhiệm Thu nơm nớp lo sợ, dè dặt nói chuyện với cha cô Nguyên, thỉnh thoảng còn lau mồ hôi trán.
Cô Hồ âm thầm nuốt nước bọt, cảm nhận sâu sắc khoảng cách giữa mình và tinh anh xã hội.
Đám cá thì chẳng hay biết gì, nhưng bữa ăn cũng không quá vui vẻ.
Cá mập trắng chọn một đĩa sashimi cá hồi, ăn hai miếng rồi lại thấy cá hầm cải chua với cá kho mới là mỹ vị nhân gian, cả cá xốt chua ngọt nữa.
Cá voi sát thủ thì ngồi yên không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô giáo Nguyên ăn mì, cậu đã nghe thấy những lời mà cha mẹ cô giáo nói.
Cô giáo nhân loại, cô giáo bé nhỏ như chú cá voi mới sinh, hóa ra lại là người rất dũng cảm. Cô muốn làm giáo viên, và cô đã thực sự trở thành giáo viên.
Cá mập trắng thấy cá voi sát thủ nhìn nhân loại, thế nên hỏi: "Bây giờ cậu còn sợ nhân loại không?"
Cá voi sát thủ quay sang nhìn bạn mình, lần đầu tiên nghiêm túc nói: "Tôi chưa từng sợ, tôi thích nhân loại."
Cá mập trắng sững lại, nhai tiếp miếng sashimi nhạt nhẽo trong miệng rồi mới đáp: "Cậu thích nhân loại thì ở lại đây đi, về biển chẳng còn nhân loại để ngắm đâu."
Phản ứng của cá mập trắng khiến cá voi sát thủ có hơi bất ngờ.
Cậu còn tưởng cá mập trắng sẽ quát lên bảo cậu đừng thích nhân loại, không ngờ cậu bạn lại cư xử trưởng thành đến vậy.
"Không cần" Cá voi sát thủ nhẹ nhõm như được cởi bỏ xiềng xích.
Có thể ở cùng nhân loại hay không, vốn chẳng phải chuyện gì to tát.
Cậu càng hi vọng đám bạn có thể chấp nhận được con người thật của mình - một kẻ khác biệt, yêu thích nhân loại, yêu thế giới loài người.
Nguyên Ngải bước tới, dẫn mọi người lên máy bay riêng, cô Ngũ đi ở bên cạnh.
Cô Ngũ là người sốc nhất hôm nay.
Ngũ Bố luôn nghĩ mình hiểu rõ cô Nguyên, ai mà ngờ sau lưng cô Nguyên lại có cha mẹ lợi hại như vậy, càng không ngờ động lực để cô Nguyên trở thành giáo viên lại truyền cảm hứng đến thế.
Cô Ngũ lại nhìn bọn học trò hải dương, bọn nhóc hùng hổ tiến về phía máy bay, đi tìm cuộc sống mà mình mong muốn.
Bỏ trốn khỏi trường, đi làm công trường hay là bay tới Tứ Á, đám trẻ cũng giống như cô Nguyên, tất cả đều đang theo đuổi mộng tưởng của mình.
Mà cô, dường như cô luôn sống theo sự sắp đặt của người khác, học cách trở thành con người như nguyện vọng của các bảo mẫu ở cô nhi viện, rồi cô thi đại học không đậu, sở giáo dục sắp xếp cho cô làm giáo viên, thế là cô trở thành giáo viên.
Cô Ngũ hoang mang đi theo sau lưng Nguyên Ngải.
Chính cô thì sao? Cô muốn điều gì? Có chuyện gì có thể khiến cô kiên trì được như cô Nguyên vẫn đang làm chăng?
Có chuyện gì có thể khiến cô dũng cảm tiến lên như đám cá, để chạm tới hạnh phúc ở đích đến?
Kỳ thực, sau này đám cá có thích nghi được với biển cả hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng là những chàng thiếu niên ấy đã từng vì điều mình muốn mà cùng nhau chiến đấu đến cùng.
Chuyến bay đến biển Tứ Á chỉ mất hai giờ đồng hồ. Hai tiếng sau, Nguyên Ngải nhìn đám học trò hóa thành những chú cá khổng lồ, quay về với đại dương.
Nguyên Ngải quay lại, nhìn thấy một con rắn.
Trước đây, khi đeo chiếc kính nhìn thấy nguyên hình của yêu quái, cô đã từng thấy con rắn này, chính là cô Ngũ.
Nguyên Ngải vẫy tay: "Cô Ngũ, về nhà thôi."
Vừa dứt lời, cô nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm Khổng --
"Cô Nguyên, cô làm sao mà hay vậy? Chủ nhiệm Thu gọi cho tôi, nói là muốn cấp cho cô phòng làm việc riêng!"
"Nghe cái giọng nịnh nọt của ông ta, ai không biết còn tưởng cô là cha ổng đó!"