Chương 117: Hóa ra là thế

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 1,019 lượt đọc

Bây giờ Nguyên Ngải đã hiểu được đại khái về kỳ nghỉ xuân, thầy Nhiếp đã nghỉ hơn một tuần lễ.
Sáng sớm đến trường, cô nhìn lên bảng đen trong văn phòng có ghi thông báo của chủ nhiệm Khổng, rằng giáo viên lớp a4 và lớp a5 đã nghỉ xuân, cô Ngũ cũng nghỉ nốt.
Văn phòng của các thầy cô dạy lớp 12 giảm đi ba người, vốn dĩ số giáo viên đã chẳng nhiều nhặng gì, giờ đây mỗi thầy cô phải đảm nhận thêm mấy ca dạy.
Trường của bọn họ thực sự rất thiếu giáo viên, những yêu quái thi đậu đại học không muốn về giảng dạy. Giáo viên trong trường đa số là những yêu quái không đủ điểm đại học nhưng đạt điểm tuyệt đối trong bài đánh giá tư tưởng.
Chính vì vậy mới dẫn đến tình trạng thiếu thầy cô nghiêm trọng.
Trong một khắc thiếu đi ba giáo viên, cộng thêm thầy Nhiếp đã nghĩ trước đó, tổng cộng nghỉ bốn người, mỗi ngày Nguyên Ngải phải dạy thêm hai ca.
Cứ như vậy, cô chẳng còn thời gian để dỗ dành bạn trai mình, chỉ có thể cho anh một chút thời gian vào buổi tối. Cô phát hiện cảm xúc của thầy Phó đã không giống mọi khi kể từ lúc trưa.
Bạn trai cô là sinh vật sống đơn độc, cho anh một chút thời gian, chắc hẳn anh sẽ nghĩ thông suốt thôi.
"Cô Nguyên, cô không yêu thầy Phó hả, thầy Phó giận dỗi như vậy mà cô không có cảm giác gì hết sao?" Thầy Hùng kinh ngạc nói, trước kia cô Nguyên quan tâm thầy Phó lắm mà, thầy ấy gặp chuyện gì cô cũng đau xót.
"Đâu, tôi có cảm giác chứ." Cô Nguyên nói: "Tôi thấy thầy ấy rất đáng yêu."
Chàng hổ to xác lạnh lùng ngày nào giờ đã học được cách giận dỗi, chính là kiểu giận thì giận mà vẫn ngẩng đầu nhìn cô, nhìn xong lại quay mặt đi dỗi tiếp.
Có khác gì một chú mèo đâu? "Cô Nguyên, cô hay thật."
Cũng không phải Nguyên Ngải bỏ mặc anh hoàn toàn, cô chưa nói cho anh biết chuyện này, không phải vì cô sợ anh không tin, mà vì chuyện ấy đâu có to tát gì, dù cha cô có là ai đi nữa thì cũng chỉ là một nhân loại.
So với trường học yêu quái và và cả thầy Phó hổ, rõ ràng gia thế của cô không phải chuyện gì lớn.
Hơn nữa, chuyện tình cảm của bọn họ, về nhà nói sẽ tốt hơn.
Cả ngày ở trường, đại lão hổ trông như lúc nào cũng đang xù lông bực bội.
Kết thúc tiết tự học buổi tối, chú hổ "xù lông" ngoan ngoãn đi theo sau lưng cô về nhà.
Nguyên Ngải đi trước, chàng hổ lớn theo sau, bây giờ cả hai đều ở lại trường, mà thời điểm này trường học khá an tĩnh.
Về đến nhà, chàng hổ ôm chăn bước qua phòng khác.
Nguyên Ngải có hơi ngạc nhiên, anh đã giận tới nỗi muốn chia phòng ngủ sao?
Chẳng lẽ cô nghĩ sai rồi?
Nguyên Ngải vốn nghĩ anh chỉ giận cô một xíu xiu thôi, vì rõ ràng đối phương vẫn luôn để ý cô từng phút từng giây.
Nhưng ngủ riêng thì có vẻ nghiêm trọng thật rồi.
"Thầy Phó? Anh muốn ngủ một mình sao?"
Bên trong truyền ra một tiếng "ừ" trầm thấp.
Nguyên Ngải lại càng thấy lạ.
Ở bên kia, chủ nhiệm Khổng đầu đau như búa bổ, hôm qua mới có ba thầy cô bắt đầu nghỉ xuân, hôm nay lại có thêm hai người nữa nghỉ.
Năm nào cũng như năm nào!
Mọi năm, bắt đầu từ Phó Trăn, các mãnh thú lần lượt báo nghỉ.
Khoan đã!
Sao năm nay thầy Phó vẫn chưa nghỉ xuân?
Nguyên Ngải bị tiếng tin nhắn gửi đến làm tỉnh giấc, cô nhìn điện thoại, là từ chủ nhiệm Khổng --
"Cô Nguyên, tôi không liên lạc được với Phó Trăn nên nhắn cho cô, đáng ra cậu ấy phải nghỉ xuân từ mấy ngày trước rồi, tôi bận quá nên quên mất."
Thông thường các thầy cô sẽ tự thông báo ngày bắt đầu nghỉ xuân, tới mùa này ai cũng khó chịu, chủ nhiệm Khổng chỉ việc đối chiếu ngày nghỉ cho phù hợp là được.
Nguyên Ngải bừng tỉnh!
Cô vốn định để bạn trai mình bình tĩnh lại, nhưng tình hình hiện tại đã vượt ngoài dự đoán.
Nguyên Ngải lấy chìa khoá phụ, mở cửa phòng rồi lén lút bước vào.
Trong phòng vẫn còn ánh sáng, Phó Trăn nằm cuộn tròn trên giường, đang bị người ta mắng xối xả --
Cũng tại anh liên tục giải thích với mấy người trên mạng, rằng cho dù đại tiểu thư chỉ có hai bàn tay trắng thì bạn trai của cô ấy vẫn sẽ yêu thương hết mực. Anh cũng không cho phép bọn họ gọi cô là "vợ", không cho bọn họ nói mấy chuyện phấn đấu bao nhiêu năm nữa.
Đại lão hổ chỉ biết dùng vuốt đánh người, đã bao giờ chiến đấu bằng lời lẽ như bây giờ đâu, thành ra anh không thể nào cãi lại được một đám nhân loại.
Chàng hổ lần đầu tiếp xúc với internet, lại bị kỳ nghỉ xuân ảnh hưởng, còn bị một đám người trêu chọc, thầy Phó hổ tức tới nỗi muốn cho mỗi người một vuốt.
Anh xòe móng bấu chặt, trên mép giường hiện lên mấy vết cào xước.
Nguyên Ngải mở miệng gọi: "Thầy Phó ơi?"
Cô đột nhiên nhớ ra, mùa xuân không chỉ khiến cảm xúc anh bất ổn mà có lẽ còn khiến anh "ra tay thật nặng" với cô.
Phó Trăn quay đầu lại, cất điện thoại đi.
"Đừng đến đây." Thanh âm trầm thấp dằn nén cơn bực bội xen lẫn dục vọng cuồn cuộn.
Nguyên Ngải trèo lên giường, bấy giờ cô mới phát hiện cả người Phó Trăn nóng hầm hập, may mà mùa xuân trời lạnh, nhiệt độ cơ thể của anh lại khiến người ta thấy dễ chịu.
"Mấy nay em bận quá." Nguyên Ngải vừa nói vừa hôn nhẹ lên cơ thể đang căng chặt, dưới ánh trăng mờ ảo, cô có thể nhìn thấy ánh vàng kim trong mắt anh đang chuyển động.
"Anh không sao." Chàng hổ vẫn đang cố chịu đựng, Phó Trăn không muốn cô cũng phải trải qua cảm giác đau đớn này.
Nguyên Ngải cười nhẹ: "Để em xem thử, nếu anh không sao em sẽ về phòng ngay."
Vừa nói, cô vừa xoay người ngồi lên eo đối phương, dù có hơi buồn ngủ, cô vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh và hơi nóng ẩn chứa trong cơ thể bên dưới.
Phó Trăn muốn ngồi dậy, sợ làm cô đau, lại bị một bàn tay đè lên ngực: "Đừng động đậy, hôm nay anh lạ lắm, em phải kiểm tra xem anh có bệnh gì không?"
Nói xong, cô cúi sát người xuống thêm một chút.
Vầng trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ trốn sau những đám mây.
Dưới ánh trăng, trên chiếc du thuyền đang lềnh bềnh trên biển, giữa tiếng nhạc xập xình, những cô nàng nóng bỏng, các thiếu gia nhà giàu đang mở tiệc ăn mừng cảnh sắc mỹ diệu.
Có người không nhịn được cảm thán: "Đây chính là thiên đường ở trần gian!"
Một người khác lại tỏ ra lo lắng: "Ra biển đêm khuya không an toàn gì hết, chúng ta trở về thôi."
Cậu ấm không vui: "Không an toàn gì chứ, thời nay chẳng lẽ vẫn còn hải tặc?"
Mặt biển phẳng lặng bỗng chốc bị phá vỡ, đột nhiên có bốn người thanh niên trần truồng nhảy lên boong tàu.
"Hải... Hải tặc!"
Cả du thuyền đứng hình mất hai giây, rồi sau đó là tiếng thét chói tai của các mỹ nữ nóng bỏng.
Cậu ấm cùng mấy người anh em ngay lập tức ôm đầu ngồi xổm: "Đại ca, em chưa nhìn thấy mặt anh đâu! Anh muốn gì cứ lấy đi, muốn tiền em có thể chuyển liền cho anh, muốn gái đẹp thì bên kia có nguyên dàn!"
Cá mập trắng cúi xuống nhìn chính mình, lúc này mới phát hiện mình đang trần truồng, cu cậu có hơi đau đầu, bèn lấy một mảnh khăn trải bàn bên cạnh quấn quanh hông.
Tất nhiên không phải vì xấu hổ, mà vì nhìn thấy nhân hình của bản thân khiến cậu khó chịu.
Cá mập trắng hùng dũng bước tới trước mặt đám nhà giàu.
Cậu nhóc cao hơn mấy cậu ấm này ít nhất một cái đầu, cơ bắp lại rắn chắc, thành ra những nhân loại trước mặt không khác gì bọn trẻ con.
Bọn họ còn đang run bần bật.
Cá mập trắng túm tất cả lên nhìn một lượt, thấy được cậu thiếu gia "bụng bia", cu cậu quay sang gật đầu với cá nhà táng bên cạnh.
Chính là người này.
Đoạn kịch nhỏ:
Top những người cá mập trắng không ghét --
Chú đầu bếp bụng bia trong căn-tin trường, nấu món cá hầm cải chua ngon đỉnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right