Chương 122: Liên hệ được đám cá

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 3,911 lượt đọc

Trong số các thầy cô tới thực tập, Nguyên Ngải chỉ quen mỗi Nhiếp Bá Thiên.
Nhiếp Bá Thiên thay vào vị trí của thầy Nhiếp. Hồi còn đi học, Nhiếp Bá Thiên vốn đã quen biết với chủ nhiệm Khổng.
Có lẽ chủ nhiệm Khổng đã chứng kiến đủ kiểu chạy trốn của Nhiếp Bá Thiên.
"Cô Nguyên, lỡ như cậu ta trốn khỏi trường thì sao? Trường mình ít bảo vệ lắm."
Nguyên Ngải nhìn về phía Nhiếp Bá Thiên, y đang ngồi ở bàn làm việc của thầy Nhiếp. Y lục lọi khắp bàn làm việc của em trai, thậm chí còn lấy cả bộ kim đan đang đan dở một chiếc mũ len ra.
Nguyên Ngải lắc đầu: "Không đâu."
Sở dĩ cô chắc nịch như vậy là vì nhóm giáo viên thực tập mới đều do cô phụ trách hướng dẫn. Kiến thức khối 12 không thay đổi gì nhiều, các giáo viên thực tập chủ yếu chỉ cần hướng dẫn học sinh làm đề thi, chấm sửa theo đáp án sẵn có.
Thế nên nhiệm vụ hướng dẫn giáo viên mới của cô cũng đơn giản.
Trong lúc hướng dẫn, Nguyên Ngải đặc biệt chú ý đến Nhiếp Bá Thiên, không phải vì thiên vị, mà vì biểu hiện của y lúc ở vườn thú quá khó quên.
Không ngờ, khi ngồi ở bàn làm việc của em trai mình, Nhiếp Bá Thiên lại không hề gây rối mà rất nghiêm túc xem xét giáo án và các ghi chú giảng dạy. Y còn tỉ mỉ chỉnh sửa lại, hoàn toàn khác hẳn với hình tượng một gã phóng khoáng, bất cần đời, chỉ quan tâm đến sự tự do thường ngày.
"Chậc chậc chậc—" Vừa xem y vừa lắc đầu ra vẻ ghét bỏ.
Nhiếp Bá Thiên tuy rằng luôn chiến đấu vì tự do. nhưng trong lòng luôn hi vọng có thể tự do cùng em trai mình.
Trong xã hội hiện đại đi đâu cũng phải có giấy tờ tùy thân, thế nên y đã đặt mua hai cái thẻ căn cước, cả hai đều để ở chỗ em trai.
Hiện giờ em trai nghỉ phép dịp xuân, chỉ cần nhìn thái độ nghiêm túc xem giáo án bài giảng của Nhiếp Bá Thiên, Nguyên Ngải biết y đã sẵn sàng đứng lớp thay em mình trong suốt kỳ nghỉ.
Còn sau khi thầy Nhiếp quay lại thì chưa chắc.
Giải quyết xong chuyện thiếu giáo viên, Nguyên Ngải quay lại với lịch dạy hai tiết một ngày. Hôm nay đã hết tiết, cô về ký túc xá để ở chăm sóc người yêu đang trong "thời kỳ đặc biệt".
Vừa về đến phòng, điện thoại cô đổ chuông.
Là cá voi sát thủ gọi đến.
"Cá voi sát thủ? Giờ các em đang ở đâu?"
Cá voi sát thủ đứng trên bãi biển, bên cạnh là một nhóm cá và một nhân loại đang kêu ca đói khát.
Ở dưới biển không thể dùng điện thoại, trước đó cậu đã gói điện thoại trong túi ni lông kín và chôn trên hòn đảo này.
Bọn họ không tìm được cách để đưa nhân loại này về, chỉ đành liên lạc với cô giáo Nguyên.
"Cậu ấy đã biến thành kẻ ngốc à?"
"Đừng lo quá, cô sẽ gọi người đến đón, sẽ có nhân viên y tế nữa."
"Cảnh sát đã điều tra ra rồi, là một nhân loại khác đẩy cậu ấy xuống biển, xem như mấy đứa đã cứu mạng người ta đấy."
"Bây giờ các em vẫn ở ngoài biển ư? Nhớ cho cậu ấy uống nước ngọt và ăn chút gì, cô sẽ sắp xếp người đến ngay. Em chuyển điện thoại sang chế độ tiết kiệm pin đi để tiện liên lạc."
Cá voi sát thủ lập tức bình tĩnh lại, cảm giác như tìm được chỗ dựa, đó là tại sao cậu luôn muốn ở chung team với cô Nguyên.
Cá voi sát thủ cúp máy, quay sang chỉ huy các anh em: "Đi tìm nước và đồ ăn cho cậu ta đi."
"Ok! Giao cho bọn này!" Cá mập trắng đáp rất hăng hái.
Cậu ấm nhìn một nhóm thanh niên trai tráng bận rộn tìm đồ ăn cho mình, không thể nói trong lòng có tia vui thích.
Lần đầu tiên trong đời không cần bỏ tiền ra mà vẫn có từng ấy người ... à không, là từng ấy cá tranh nhau phục vụ cậu.
Hóa ra đây làm niềm vui của các thú cưng.
Quả nhiên cá voi sát thủ là thủ lĩnh của đám cá này, ngồi một mình trên tảng đá, ánh mắt phức tạp nhìn ra biển xa.
Thân làm đại ca, chắc là cô đơn lắm.
Bảo sao lại cần pet yêu bầu bạn...
Cậu ấm nghĩ thầm, nếu đã là thú cưng, mình cũng nên làm gì đó mới phải, không thể chỉ nằm yên chờ đợi thế này được. Cậu ấm vội vàng đi tới chỗ tảng đá.
Khung cảnh hòn đảo thật thanh bình, ánh nắng mùa đông dịu dàng dễ chịu. Cậu ấm nằm trên tảng đá, không điện thoại, không máy tính, không người đẹp, không rượu ngon.
Ngước nhìn bầu trời, cảm nhận thế giới xung quanh, lần đầu tiên trong đời cậu thấy thế giới này không đến tệ đến thế.
Ngoại trừ cái bụng vẫn đang réo ầm ầm và cái miệng khô khốc, cổ họng thì như bốc khói.
Dẫu vậy, cậu ấm vẫn nhất quyết không tự mình đi tìm đồ ăn. Thiếu gia nhà giàu như mình xứng đáng được các loài cá phục vụ!
"Đây đây! Có đồ uống và đồ ăn rồi!"
Cậu ấm quay đầu lại, nhìn nhóm cá đang bơi tới, chuẩn bị nở một nụ cười nũng nịu coi như đáp lễ.
Ai bảo bây giờ cậu chính là nhân loại yêu thích của cá voi sát thủ? Nhưng vừa quay đầu lại, cậu ấm không cười nổi nữa.
Hai con cá chết phơi bụng trắng phếu đang nhìn cậu chằm chằm.
"Thôi cho tôi nước đi."
"Nước đây!"
Một cột nước biển phụt thẳng vào mặt cậu, cậu ấm ướt lạnh từ đầu xuống chân.
Vốn định ăn bám đám cá này, cậu ấm giờ đây nhận ra, chỉ có tự thân vận động thì may ra mới sống nổi.
Cậu miễn cưỡng nhảy xuống khỏi tảng đá, nhưng vì quá đói nên vừa nhảy xuống đã hoa mắt chóng mặt, suýt nữa đập đầu qua đời.
Phía sau bỗng xuất hiện một đôi tay rắn chắc, nhanh nhẹn đỡ lấy cậu, y như túm một chú heo sữa.
Cậu ấm đứng vững lại, quay đầu nhìn cá voi sát thủ, bỗng cảm thấy đại ca này đúng là rất có tình cảm với loài người.
Nếu đã như vậy, hà tất gì mình phải tự thân vận động, chỉ cần dùng tài hùng biện là được.
"Tôi không uống nước biển được, tôi cần nước ngọt." Cậu ấm bắt đầu yêu cầu: "Mấy người leo lên cây dừa kia, hái dừa xuống."
Cá mập trắng nhìn cây dừa, rồi quay sang cậu bằng ánh mắt kiểu "bạn bị thiểu nẳng hả", nói: "Bọn tôi là cá, không phải quái vật đất liền, leo cây thế nào được?"
Cậu ấm: "Mấy người to xác thế, chẳng lẽ chỉ để trưng?"
"Vậy cậu thấy cá leo cây bao giờ chưa?"
Ừ thì chưa, nhưng cũng đã thấy cá biến thành người bao giờ đâu.
Cậu ấm khát khô cả họng, chẳng còn sức mà cãi vã. Đám cá này nói thích mình vậy mà chẳng ai thèm trèo cây vì mình.
Ngay cả cá voi sát thủ cũng quay đầu bỏ đi hướng khác.
Cậu ấm tức lắm, giả bộ làm thú nuôi cả nửa buổi rồi chẳng lẽ cuối cùng vẫn phải tự làm tự ăn?
Cậu ấm nằm lỳ thêm một lúc, vẫn chẳng ai thèm ngó ngàng.
Bị người anh em tốt xuống tay cũng không chết, gặp cá mập cũng không chết, trôi dạt một ngày đêm trên biển cũng không chết.
Cuối cùng lại chết đói chết khát trên hòn đảo này, chỉ cần nghĩ thôi cậu ấm đã thấy xấu hổ tới nỗi không có mặt mũi cho người tới nhận xác.
Thế nên cậu ấm đành ngồi dậy, tự mình leo cây.
Đám cá nhìn thấy nhân loại ỉu xìu nãy giờ đột nhiên trèo vùn vụt lên cây dừa.
Trời, chẳng lẽ đây là thiên phú ở chủng loài?
Hay cậu đầu bếp trước kia nhà có trồng dừa?
Cậu công tử leo được đến ngọn cây, chân quặp chặt vào thân dừa, một tay ôm cây, tay kia cố duỗi ra hái dừa.
Nhưng trái dừa không mảy may động đậy.
Xấu hổ quá.
Cậu cứ tưởng hái dừa dễ như trong phim hoạt hình, với tay là có, ai mà ngờ cứng như đá thế này...
Phía dưới, một đám cá chăm chú nhìn.
Cậu ấm dùng hết sức lực, cuối cùng cũng hái được một trái, nhưng vì dùng lực quá mạnh nên chân bị chuột rút.
"Cá voi xanh!" Giọng nói của cá voi sát thủ vang lên.
"Ái, ối, đau quá..." Cậu ấm rơi thẳng xuống.
Lần này chắc là chết thật rồi!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cậu rơi vào một vật gì đó mềm mềm, đậm đặc mùi tanh biển cả.
Cá voi xanh khổng lồ đã kịp biến về nguyên hình, đẩy hết các đồng bạn cá dạt sang một bên, nhưng vừa lúc đỡ được nhân loại.
Cậu ấm ngớ người, quay đầu lại, nhìn thấy cá voi sát thủ đang cầm một thân cây to trở lại.
Cậu trượt xuống từ lưng cá voi xanh, nhìn đầu não của nhóm cá đang dùng thân cây vừa vác về để đập mấy quả dừa trên cây.
Thì ra ban nãy cá voi sát thủ đi vào rừng là để tìm cách hái dừa giúp cậu.
Được.
Thông minh phết.
"Mà anh nhổ được nguyên cái cây thì sao không nhổ luôn cây dừa đi?" Cậu ấm thắc mắc.
Cá voi sát thủ chỉ mới xem được video nhân loại hái dừa bằng cách này: "..."
Cá voi sát thủ trầm mặc thả cây xuống, đi đến bên cây dừa, nhổ bật cả gốc cây.
Cậu ấm nhìn cái cây bị nhổ, sức mạnh ghê gớm thật.
Hẳn là có thể tận dụng để làm gì đấy, nhưng đầu óc cậu ấm hoàn toàn trống rỗng, chẳng nghĩ ra được rốt cuộc là tận dụng vào việc gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right