Nguyên Ngải đứng trong văn phòng, không tưởng tượng ra cảnh mấy thầy cô ở đây có em bé sẽ thế nào, bình thường mọi người đều trông như con nít.
Như thầy Hùng chẳng hạn, ngày ngày đều đặn uống sữa đóng chai, lải nhải ồn ào đòi chạy xe điện, mà mỗi lần leo lên xe lại cười hí ha hí hửng.
Khó mà tưởng tượng được thầy ấy lúc làm cha sẽ là bộ dạng gì, một chú gấu trúc lớn dắt theo một bé gấu trúc con, chạy xe điện vòng vòng? "Bé con mấy tháng rồi, sắp ra đời chưa?" Nhiếp Bá Thiên vẫn đang quan tâm tới con mình, vừa hỏi vừa tiện tay đưa chai sữa của thầy Hùng cho cô Hồ.
Cô Hồ có chút bối rối, hai người họ chỉ thân mật đúng một lần hôm ấy, giờ cô đã mang thai một bé báo nhỏ, vậy mà y lại ngây ngô hỏi cô mang thai được mấy tháng.
Cô Hồ nói: "Hơn một tháng rồi."
Nhiếp Bá Thiên tính nhẩm: "Vậy chừng hơn một tháng nữa là sinh, lúc đó tôi vẫn còn dạy ở trường."
Nguyên Ngải sững người, quay sang nhìn thầy Hùng đầy thắc mắc: "Thời gian mang thai của yêu quái là bao lâu vậy?"
"Không biết nữa, chắc tầm ba tháng đến nửa năm gì đó?" Thầy Hùng thực ra cũng không nhớ rõ ràng.
Nguyên Ngải đột nhiên hiểu được vì sao cô Hồ lại lo lắng đến vậy, mới chỉ vừa biết tin mang thai mà chẳng mấy chốc đã phải đối mặt với chuyện sinh nở, không giống nhân loại có mười tháng để chuẩn bị tâm lý.
Nhiếp Bá Thiên càng nghĩ càng thấy vui: "Yên tâm, tôi sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi con tôi."
"Không cần phải vội, nếu sinh ra mà tôi thích, tôi sẽ tự nuôi."
Nhiếp Bá Thiên sững sờ một chút: "Hay mỗi người nuôi một nửa nhé?"
Cô Hồ thở phào nhẹ nhõm, vậy càng tốt, khi nào thấy phiền, cô có thể đưa bé con qua chỗ báo săn.
Từ đầu đến cuối, hai người họ đều không nhắc gì tới chuyện phải ở bên nhau hay kết hôn.
Làm con người, tư duy sẽ bị hạn chế trong giới hạn của nhân loại.
Nguyên Ngải cảm thấy như vậy cũng không có gì bất thường, họ nhà mèo bọn họ vốn là loài sống đơn độc, rất khó nảy sinh mong muốn sống chung, giữ khoảng cách như thế này có khi lại là cách tốt nhất.
"Cô Nguyên? Cô ổn không? Tôi cứ thấy cô không được vui." Thầy Hùng hỏi.
Nguyên Ngải lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi theo cô Hồ, cô ấy đã tạm biệt Nhiếp Bá Thiên: "Tôi về đây, tranh thủ dịp nghỉ xuân đi dạo một chút."
Thầy Hùng thấy vậy, cũng nhìn theo ánh mắt cô Nguyên, ngập ngừng hỏi: "Cô Nguyên, cô cũng muốn có một bé con sao?"
Nguyên Ngải vẫn lắc đầu, nhìn chú gấu trúc to xác trước mắt, cô chẳng biết phải nói sao cho rõ nỗi mông lung trong lòng mình.
Nguyên Ngải nhanh chóng quay về nhà, sau khi giải quyết xong chuyện cá voi sát thủ, trường học tạm thời không còn việc gì cần đến cô, nên cô dành thời gian ở nhà bên Phó Trăn.
Ngoại trừ ba bữa cơm mỗi ngày, thời gian còn lại hầu hết đều nằm nghỉ trên giường, ngày tháng cứ thế trôi qua.
Lúc đầu thì ổn, nhưng thêm một tháng nữa trôi đi, cô bắt đầu thấy ngột ngạt, thường ra ban công ngắm cây cối bên ngoài.
Lá sung nhỏ lay động dưới ánh nắng, mây trôi chầm chậm ngang bầu trời, làn gió vờn quanh mầm loan nở.
Cô vươn cánh tay ra, trong lòng dấy lên một chút áy náy với Phó Trăn.
Tối hôm ấy trời mưa, cô tựa vào đầu giường, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ tóc Phó Trăn, tóc anh không mềm mại chút nào, rắn rỏi như con người anh vậy.
Từ khi vào mùa xuân, cả người Phó Trăn luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Nhớ lại chuyện ban ngày, Nguyên Ngải khẽ thở dài, tay vuốt tóc anh, miệng khẽ thì thầm: "Nhớ cái thời anh còn lạnh nhạt với em quá đi mất..."
Lúc trước, cô rất thích cảm giác người bạn trai cao ngạo sống đơn độc phá lệ trở nên ngọt ngào với mình.
Nhưng bây giờ khi bạn trai dính cô như hình với bóng, cô bỗng nhiên hâm mộ hình thức ở chung của cô Hồ và Nhiếp Bá Thiên.
Không phải cô có khuynh hướng tự ngược, chỉ là chuyện bạn trai dính người này lúc đầu thì còn mới mẻ, dễ chịu. Nhưng kéo dài gần hai tháng, đầu cô đã trở nên đau nhức.
Món ngon đến đâu có ăn mãi suốt hai tuần cũng thấy ngán, huống chi là một hai tháng.
Nguyên Ngải khẽ thở dài, còn chưa được hai tháng mà cô đã bắt đầu thấy chán ngấy rồi.
Không phải cô không yêu Phó Trăn nữa, chỉ là... dù con người có là sinh vật sống quần cư, ai cũng cần không gian riêng cả.
Hiện tại cô lo lắng sau kỳ nghỉ xuân kéo dài ba, bốn tháng, có khi nào cô sẽ nảy sinh tâm lý ghét bỏ bạn trai mình không?
Nguyên Ngải lại thở dài một hơi, bây giờ thì cô đã hiểu vì sao cô Hồ phải thay người mới mỗi năm rồi.
Cũng hiểu vì sao ban đầu Phó Trăn đã nói anh không muốn đón mùa xuân cùng cô.
Lúc đó có lẽ anh đã lường trước tình huống này.
Nguyên Ngải lại vuốt tóc anh, trong lòng có chút đau xót. Chuyện này nào phải lỗi của anh, anh cũng chỉ là nạn nhân của thứ thiên tính không thể chống lại mà thôi.
Người đang nửa mê nửa tỉnh vô thức dựa gần vào cô.
Một thoáng dịu dàng trào dâng trong lòng Nguyên Ngải, cô không kiềm được mà cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh, nơi đỏ ửng đỏ vì nóng sốt.
Chàng hổ to lớn chỉ dịu dàng với riêng mình cô, sao cô có thể nỡ lòng chán ghét anh được.
"Ai đó?" Chủ nhiệm Khổng đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng gõ cửa.
"Phó Trăn."
Chủ nhiệm Khổng sửng sốt một lát, vội vàng hỏi: "Có chuyện gì à?"
"Mở cửa đi đã."
"Hiệu trưởng Phó, cửa nhà tôi hư rồi, có gì cậu đứng bên ngoài nói là được." Thời kỳ này ai mà dám lại gần Phó Trăn, không tử vong cũng thương vong, chủ nhiệm Khổng không dại mà đâm đầu vào rủi ro.
Bên ngoài im lặng vài giây, rồi mới lạnh lùng nói: "Cô ấy nói cô ấy thấy chán tôi rồi."
Vốn tưởng người bên ngoài đã bình tĩnh, chủ nhiệm Khổng đang định ra mở cửa, vừa nghe đến câu này, chủ nhiệm Khổng lập tức chạy đi đẩy cái tủ lạnh tới chắn ngang cửa.
"Có khi nào cậu nghe nhầm rồi không?"
"Cậu nghĩ tôi sẽ nghe nhầm câu đó à?"
Chủ nhiệm Khổng đổ mồ hôi hột, đẩy thêm cái tủ gỗ sang chắn cửa: "Vậy chắc là cô ấy xuất hiện ảo giác, cô Nguyên yêu cậu như vậy, sao mà có chuyện chán cậu được?"
Thân là một con công, chủ nhiệm Khổng không có nhu cầu nghe mấy chuyện tình cảm kịch tính của loài mãnh thú đâu.
"Bất kỳ ai đón xuân cùng hổ đực đều không muốn ở lại đến mùa hè." Phó Trăn ở bên ngoài nhắc nhở.
Chủ nhiệm Khổng nghĩ lại, thấy cũng đúng thật, cô Hồ là ví dụ điển hình.
Vậy chẳng lẽ chuyện chán ghét là thật? Chủ nhiệm Khổng liếc nhìn quanh phòng, xem coi còn gì có thể đem ra tấn cửa không.
"Ngày mai cậu hãy nói cô ấy đã kết thúc kỳ nghỉ xuân rồi." Bên ngoài truyền vào thanh âm.
Ngay sau đó lặng ngắt như tờ, chủ nhiệm Khổng lấy làm lạ, lão hổ đã đi rồi sao? Chỉ tới để nói mấy lời như vậy? Cô Nguyên hết kỳ nghỉ xuân?
Chủ nhiệm Khổng chờ thêm một lúc, mở cửa ra thì quả nhiên không thấy ai, chỉ có một dấu móng vuốt cào xuyên tường, gió từ ngoài thổi vào lạnh toát.
Chủ nhiệm Khổng: "..."
Chi phí sửa tường tính vào ngân sách trường học vậy. Đã nóng máu cỡ đó sao không về mà cào tường nhà mình đi, lại đến đây phá tường nhà tôi?
Chủ nhiệm Khổng nghĩ tới cô Nguyên, cô Nguyên ngày thường thâm tình như vậy, thế mà dám nói thẳng với thầy Phó mình đã chán rồi.
Bất ngờ hơn nữa là thầy Phó hổ lại không làm gì cả.
À đâu, có làm, có cào tường nhà mình thủng một vết.
Chủ nhiệm Khổng nghĩ thầm, cô Nguyên, cô đúng là dũng sĩ diệt cọp.
Sáng hôm sau, Nguyên Ngải đến văn phòng sớm, vừa vào đã bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của chủ nhiệm Khổng.
"Chủ nhiệm, có chuyện gì sao?"
"Không có gì... chỉ muốn hỏi xem dạo này cô với thầy Phó thế nào?"
"Cũng ổn." Nguyên Ngải nghĩ đến hình ảnh sáng nay, không nhịn được mà mỉm cười.
Sáng sớm thức dậy, Phó Trăn đã biến lại thành hổ, nằm dài trên ban công phơi nắng.
Thấy cô cười rạng rỡ, chủ nhiệm Khổng càng hoang mang. Tối qua thầy Phó hổ nói cô chán anh rồi, vậy mà sáng nay cô vẫn cười hạnh phúc như thế này, khó mà làm người khác không sinh nghi --
Chủ nhiệm Khổng dò hỏi cẩn thận: "Thế... dạo này cô có gặp anh chàng nào thú vị không?"
Trong giới yêu quái không có khái niệm trung trinh như nhân loại, cô Nguyên có thích yêu quái hay người nào khác chủ nhiệm Khổng cũng không thấy có vấn đề gì.
Nhưng Phó Trăn chắc sẽ thấy có vấn đề, kiểu gì cũng một hồi tình tay ba tay bốn hỗn loạn.
Tuy rằng động vật họ mèo chỉ có tính chiếm hữu đối với bạn tình vào mùa xuân, nhưng chủ nhiệm Khổng cảm thấy phương diện này Phó Trăn không giống phần đông yêu quái khác.
Tình cảm anh dành cho người yêu giống như nhân loại, xuất phát từ tình yêu thực sự chứ không chỉ là bản năng duy trì nòi giống.
Rốt cuộc, bọn họ ở bên nhau từ mùa đông kia mà.
Chủ nhiệm Khổng khuyên nhủ thấm thía: "Cô Nguyên, thầy Phó thật ra rất tốt, theo tiêu chuẩn loài người thì chính là đẹp trai, giàu có, lại chỉ dịu dàng với một mình cô."
Thế nên cô Nguyên ơi cô đừng thay lòng, thầy Phó chắc sẽ không tổn thương cô đâu nhưng người yêu mới của cô thì chưa chắc bình an.
Nguyên Ngải không hiểu ra sao: "Chủ nhiệm, hôm nay thầy nói chuyện lạ quá, trường học xảy ra chuyện gì sao? Hay là thầy muốn nói điều gì với tôi?"
Chủ nhiệm Khổng không thể nói thật, đành phải vòng vo: "À, ờ thì... cô Hồ sắp sinh con rồi, Nhiếp Bá Thiên đi khoe khắp nơi mình sắp làm cha."
"Thầy đừng sốt ruột, sau này thầy cũng sẽ có thôi." Cô Nguyên cho rằng chủ nhiệm Khổng cũng giống thầy Hùng, háo hức muốn có con nên hôm nay ăn nói hơi lộn xộn.
Chủ nhiệm Khổng: "..."
Thầy Hùng vừa lúc bước vào, giọng đầy ghen tị: "Nhiếp Bá Thiên có hai nhóc tì lận!"
"Thật không công bằng, người hai em bé người không đứa nào!"
"Hôm nay sinh ư?" Nguyên Ngải vẫn thấy không tin nổi, đã mang thai được bao lâu đâu mà hôm nay đã sinh rồi.
"Hình như là sinh non, Nhiếp Bá Thiên sáng sớm đã đến bệnh viện xem con rồi."
"Trưa chúng ta cũng ghé bệnh viện xem sao." Nguyên Ngải nói.
Hiện tại cô thật sự cần cơ hội ra ngoài, nếu không đầu cô sẽ mốc meo mất.