Chương 1023: Xuất phát cùng khiếp đảm (1)
Dựa theo hiểu biết của Lôi Lâm, thể chất đại diện cho sức phòng ngự cùng với sức khôi phục.
Mà h hiện tại thể chất của hắn là74. 9 điểm, số liệu khủng bố đã gần bằng sinh vật thượng cổ.
Với thân thể hiện tại của hắn, vu thuật cấp một, cấp hai bình thường căn bản phá không được phòng ngự, thậm chí ngay cả vu thuật cấp ba, cũng chỉ có thể gây ra mốt chút tổn thương, thậm chí hắn có thể lập tức khôi phục như cũ.
Thể chất kinh người mang đến năng lực tự lành vô cùng khủng bố.
Sau khi kiểm tra hết một lần, Lôi Lâm phi thường hài lòng gật đầu.
“Dựa vào cường độ thân thể hiện tại của ta, dù phong ấn từ lực lượng Đa Tí đột nhiên vỡ vụn, ta cũng có thể chống đỡ một quãng thời gian rất dài, tiếp theo, nếu như có thể thu được danh hiền giả, được tặng Mật Năng Quyền Trượng thì di chứng sau khi lực lượng tinh thần tăng lên dữ dội cũng cơ bản có thể giải quyết!”
Thành Thiên Không kia, Lôi Lâm không thể không tới đó.
Tuy rằng nơi đó là địa bàn của Thiên Không vương tọa, hắn là một thuật sĩ lại mạo muội tới đó có thể sẽ có phiền phức, nhưng đó đã là phương pháp dễ dàng nhất mà chíp đưa ra.
Bí pháp và vu trận luyện thể có thể tăng cường thể chất Thần Tinh ở khắp trung bộ đại lục cũng cực kỳ ít ỏi.
Mà Lôi Lâm lại là thuật sĩ, cơ sở bản thân quá tốt, nên càng thêm phiền phức.
Chíp tổng hợp tất cả hiểu biết của Lôi Lâm, còn có cơ sở dữ liệu khổng lồ của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, đưa ra ba loại phương pháp đã là con đường tốt nhất.
Nhưng phương pháp thứ nhất là vu trận chuyển hóa, hiện nay Lôi Lâm vẫn không có manh mối, chỉ từ một thần thoại nào đó biết là nằm trong một di tích ở trung bộ đại lục.
Đối với Lôi Lâm, mạo hiểm đi khai quật di tích như thế thực sự quá phiền phức. Thậm chí khẳng định còn có rất nhiều nguy hiểm.
Mà phương pháp thứ ba hắn vừa dùng rồi, trong thời gian ngắn căn bản không thể thực hiện lần thứ hai, nếu không ngoại trừ không có bất kỳ hiệu quả nào ra còn sẽ sinh ra tác dụng phụ không tốt.
Bởi vậy, lựa chọn hợp lý nhất của Lôi Lâm cũng chỉ còn sót lại phương pháp thứ hai là tới thành Thiên Không, chạm vào Mật Năng Quyền Trượng.
Đương nhiên, đối với việc mình xuất hành, Lôi Lâm cũng có nắm chắc, hiện tại hắn là Thần Tinh đỉnh cao, có thể chạy thoát khỏi tay tồn tại Huy Nguyệt cấp năm, kẻ địch bình thường căn bản không dám tới trêu chọc hắn.
Mà trên tay còn có hai huyết mạch dấu ấn con trai Thái Dương, càng cho hắn lòng tin!
Thành Thiên Không nhưng là địa bàn của Thiên Không vương tọa, hắn cũng không hy vọng ở nơi đó bạo phát ra đại chiến cấp sáu!
“Đồng thời, ta căn bản cũng không trêu chọc tới Thiên Không vương tọa, chỉ cần cẩn thận Chu Tí Đặc chi lôi là đủ rồi. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình, rơi vào trầm tư.
. . .
Mấy ngày sau, bên ngoài đầm lầy Lân Hỏa.
Một chiếc phi thuyền tư nhân màu đen hình giọt nước đột nhiên bắn tới bầu trời, chỉ sau mấy phút ngắn ngủi đã biến mất ở phía chân trời.
Mà trên tháp cao, mấy thân ảnh kinh ngạc nhìn phi thuyền lơ lửng giữa trời, mãi đến khi biến mất không còn tăm hơi.
“Thả lỏng đi! Phù Nhị!” Ái Ma vỗ vỗ mu bàn tay Phù Nhị, vẻ mặt đầy từ ái: ” Hiện tại Lôi Lâm hắn là thuật sĩ có thể so với cấp năm! Sẽ không có chuyện gì đâu!”
“Đúng! Lôi Lâm hắn rất mạnh, chúng ta chỉ cần làm tốt mọi chuyện ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi là được!” Cát Nhĩ Bá Đặc cũng ở một bên khuyên nhủ.
“Hai vị đại nhân nói phải!” Phù Nhị hơi cung kính khom người, thế nhưng trong đôi mắt cô vẫn không vơi bớt vẻ lo lắng.
Dù sao, lần này nơi Lôi Lâm cần đi là lãnh địa của Thiên Không vương tọa, lỡ may xảy ra chuyện gì? Phù Nhị thật sự không dám nghĩ tiếp nữa.
“Ha ha. . . Sau khi tiểu Phù Nhị lập gia đình đã biến thành ngay cả lão sư cũng không quen biết nữa!”
Ái Ma cầm lấy tay Phù Nhị, bắt đầu cẩn thận căn dặn: “Những chuyện khác trò cũng không cần quản, hiện tại quan trọng nhất chính là sinh ra huyết mạch Pháp Lôi Nhĩ gia tộc. . . Tiểu tử Lôi Lâm kia có không ít bí mật, nhưng huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà thì chính là hàng đầu trong số những người ta từng thấy! Không! Là hàng đầu trong tất cả thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà! Loại này huyết mạch không thể truyền thừa tiếp thì thực sự là quá đáng tiếc. . .”
“Lão sư, ngái nói gì đó?” Ái Ma gắt giọng, trên gò má hai xinh đẹp hiện lên đám mây màu đỏ, nhưng rốt cục cũng bớt đi một chút lo lắng.
. . .
Oành! Cự Xà Hào đâm phá tầng mây, vọt thẳng vào tầng đối lưu, bay lên tầng trời càng cao hơn.
Xuyên qua cửa sổ thủy tinh, có thể nhìn thấy ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, ở dưới chính là một tầng biển mây màu trắng, mênh mông vô bờ, cảnh sắc vô cùng ưu mỹ.
Loại phi thuyền tư nhân này có tốc độ rất nhanh, chẳng qua trong cảnh tượng này lại không thấy được, tât cả đều như đang bất động.
Lôi Lâm cài đặt xong trình tự tự động thì một người ngồi trên ghế sa lon, trong tay bưng rượu đỏ, xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn phong cảnh hai bên, có chút thất thần.
“Chuyện lần này thật sự có chút bạc đãi Phù Nhị!” Sau một hồi lâu, hắn mới thở dài.
Từ khi Lôi Lâm trở về từ thế giới dung nham, hắn vẫn luôn vô cùng bận rộn thu phục các lãnh địa đã mất, còn đứng ra liên lạc cùng các tổ chức huyết mạch khác, trong khoảng thời gian ngắn đã lạnh nhạt Phù Nhị ở một bên.
Mà hiện tại, hắn lại muốn một mình đi tới thành Thiên Không.
Tuy rằng Phù Nhị rất kiên cường không có biểu hiện ra, nhưng Lôi Lâm vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng của cô khi chia xa.