Chương 1040: Yết kiến (2)
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ!” Âm thanh vang vọng trong cung điện.
“Hả? !” Lôi Lâm đột nhiên nhìn đến pho tượng nam tính đẹp trai mọc ra sáu đôi cánh.
Llúc này hai mắt của đối phương đang nhìn chằm chằm Lôi Lâm, tản ra ý cười.
Răng rắc! Răng rắc! Pho tượng đột nhiên chuyển động, thạch cao từ trên vách tường rơi xuống, từ trong vỏ sò đi ra.
Khi người này đi ra, cả tòa cung điện dường như đều sống lại, phân cách ngoài thế giới, hình thành hai lĩnh vực khác nhau.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Tham kiến Thiên Không vương tọa điện hạ!” Lôi Lâm đã nhận ra thân phận của đối phương? Cho dù đối phương chỉ dùng một hóa thân tới gặp hắn, cũng cực kỳ cung kính mà hành lễ, không chỉ có động tác lễ tiết hoàn mỹ không thể xoi mói, ngay cả biểu hiện đều tràn ngập vẻ khiêm tốn, vô cùng kính cẩn.
Khi chính mình tạm thời không có cách nào đối kháng lại sức mạnh trước mặt, Lôi Lâm không ngần ngại chút nào dâng lên sùng kính của chính mình, đồng thời đối phương là tiên phong trên con đường chân lý, cũng đáng giá để hắn cung kính hành lễ cùng lấy làm gương.
“Lôi Lâm! Cậu rất tốt! Ta xin lỗi vì cử động vô lễ trước đó của Sứ Đô Hoa Đức!” Từ pho tượng nam tính truyền đến giọng nói ôn hòa.
Cùng lúc đó, Lôi Lâm cảm giác được ánh mắt của đối phương dừng lại trên vòng tai và hai găng tay của chính mình, không khỏi giật mình, kinh ngạc vì sức quan sát nhạy cảm của đối phương.
“Lần này cậu đến đây là vì Mật Năng Quyền Trượng tăng lên thể chất sao? Ta có thể trực tiếp thỏa mãn nguyện vọng của cậu!”
Pho tượng sáu đôi cánh chim chậm rãi nói, Lôi Lâm giật mình, nhưng lại có ý nghĩ khác: “Không! Điện hạ, chỉ có hiền giả mới có thể tiếp xúc với Mật Năng Quyền Trượng, đây là truyền thống của toàn bộ Thành Thiên Không! Lôi Lâm không muốn phá hoại, mà ta càng hy vọng có thể đường đường chính chính thu được phần vinh quang này!”
“...”
Loại trả lời này, rõ ràng có chút vượt qua dự liệu của đối phương. Lôi Lâm thay đổi sắc mặt, cảm giác được sức mạnh hùng vĩ mà mịt mờ quét hình thân thể của chính mình.
Hắn không chút biến sắc, chíp cũng đã toàn lực chuyển động.
Nếu như trước hôm nay, hắn còn có thể bận tâm bí mật trên người mình tiết lộ, nhưng hiện tại, không chỉ có chíp đã thăng cấp, đối phương cũng chỉ là một phân thân đến, nếu như còn không ẩn giấu được, Lôi Lâm cũng không cần lăn lộn.
Ngoại trừ cố ý để đối phương phát hiện, bí mật cấp độ càng sâu không hề có một chút để lộ ra.
Năng lượng mịt mờ thu về rất nhanh, hiển nhiên vị Thiên Không vương tọa này cũng không có phát hiện cái gì.
“Cậu không sai! Rất tốt!” Sau một hồi lâu, trong tượng đá mới truyền ra lời nói.
“Điện hạ! Ta đồng ý dâng lên tọa độ thế giới dung nham!” Nhìn thấy đối phương có vẻ chỉ gặp mặt một lần là muốn rời khỏi, Lôi Lâm lập tức khẽ cắn răng, lấy ra lễ vật chính mình chuẩn bị đã lâu, một tọa độ lập loè ánh sáng tự động bay đến bên cạnh pho tượng.
“Hả? !”
Pho tượng nam tử sáu đôi cánh cũng không có trực tiếp đón lấy, mà là nhìn chằm chằm Lôi Lâm: “Lôi Lâm, ta tin tưởng cậu cũng hiểu rõ vô cùng dị thế giới quý giá thế nào, hiện tại dâng lên loại bảo vật này, cậu muốn báo lại cái gì?”
“Tôn kính điện hạ, ta chỉ hy vọng thế lực Thành Thiên Không có thể đứng ở vị trí trung lập khi Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi xung đột cùng Chu Tí Đặc chi lôi lên!”
Lôi Lâm rất khiêm tốn trả lời.
“Trung lập? !” Lôi Lâm cảm giác được tầm mắt đối phương dừng lại rất lâu trên hai tay của chính mình, cuối cùng mới truyền đến âm thanh của Thiên Không vương tọa: “Ta đồng ý!”
...
“Đại nhân! Bên ngoài có vị Lôi Lâm tiên sinh muốn gặp ngài!”
Trong phòng Uy Nhĩ Tư, một cái bóng đột nhiên nổi lên, quỳ xuống đất bẩm báo.
“Lôi Lâm?” Uy Nhĩ Tư ngẩng khuôn mặt còn mang tính trẻ con lên, bên trong đôi mắt có vẻ khiếp sợ lóe lên: “Hắn không phải muốn đi yết kiến điện hạ sao? Lại nhanh thế đã đi ra? Đồng thời, còn tìm đến ta đầu tiên?”
Mặc dù có chút giật mình, nhưng Uy Nhĩ Tư vẫn ra lệnh: “Mời hắn vào… Không! Ta tự mình đi nghênh đón!”
“Uy Nhĩ Tư! Cậu có muốn đối phó với Sứ Đô Hoa Đức hay không?”
Lôi Lâm vừa vào gian phòng, lập tức đi thẳng vào để tài chính.
“Cái…cái gì?” Nụ cười của Uy Nhĩ Tư lập tức cứng ngắc ở trên mặt: “Anh điên rồi sao? Ta tại sao lại muốn đối phó với Huy Nguyệt phù thủy tổ chức mình?”
“Đúng không? Sao ta cảm giác cậu sẽ không bỏ qua kẻ tính toán cậu, đồng thời…”
Lôi Lâm cười cợt, chỉ tay một cái, một màn ánh sáng màu xanh lam hiện lên.
Trong màn ánh sáng là hai bóng người đang trò chuyện, một người trong đó là ông lão với khuôn mặt âm u, bất ngờ chính là Sứ Đô Hoa Đức!
Giờ khắc này Sứ Đô Hoa Đức, trong đôi mắt tràn ngập phẫn nộ: “Các ngươi lừa dối ta! Lôi Lâm kia vốn là thuật sĩ cấp năm sao! Muốn đối phó hắn cần phải tón giá cao hơn, Kiệt Tư Á nhất định phải trả thù lao làm ta thoả mãn!”
Ở trước mặt ông ta là một vị Thần Tinh toàn thân đều ẩn trong bóng đen, lúc này khom người trước mặt Huy Nguyệt phù thủy, lộ ra vẻ phi thường khiêm tốn:
“Kiệt Tư Á đại nhân nói Sứ Đô Hoa Đức là bạn tốt nhiều năm, nhất định sẽ giúp ngài ấy việc này, đồng thời… Lần trước kế hoạch chúng ta giá họa cho Uy Nhĩ Tư không phải suýt chút nữa thành công sao?”
Uy Nhĩ Tư khi nghe đến Lôi Lâm đã là cấp năm sao thì sắc mặt thay đổi mấy lần, nhưng nghe đến mặt sau, cả khuôn mặt đều đen kịt lại.