Chương 1043: Theo sau truy kích
“Dò xét một lần nữa! Xác nhận đối phương là phù thủy Thần Tinh!”
Vào lúc này, âm thanh trận linh vang lên, khiến người phụ trách im bặt, một lần còn có thể là sai lầm, hai lần ba lần thì sao?
Hắn ó chút không thể tin tưởng nhìn bóng người trong màn ảnh: “Cấp bậc sao thì sao? Nhanh điều ra cấp năng lượng của hắn đi!”
Màn hình nhanh chóng thay đổi: “Mục tiêu là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Tư liệu cấpsao : Bốn sao!”
“Đùa giỡn! Một lần nữa dò xét!” Người phụ trách rống lên.
Bạch! Một vạch năng lượng nổi lên, hầu như trong nháy mắt đã tràn ngập bốn sao, đi tới vị trí năm sao!
“Hóa ra là phù thủy Thần Tinh đỉnh cao, chẳng trách có thể dây dưa một hồi cùng Sứ Đô Hoa Đức đại nhân, chẳng qua yên tâm, hắn không kiên trì được bao lâu…”
Người phụ trách đột nhiên thở dài một hơi, nhưng chợt hắn bị người giám thị lôi kéo, quay đầu nhìn về phía màn hình, cả người đều hoá đá.
Trên màn hình, cột đại diện cho cấp năng lượng của Lôi Lâm sau khi đạt tới năm sao, vẫn còn đang tăng lên, cuối cùng thậm chí vượt cả đường tiến độ.
Màn hình rơi vào hỗn loạn, sau đó một lát, trận linh mới một lần nữa đưa ra đánh giá,
“Vẫn là giai đoạn Thần Tinh, cường độ năng lượng là —— sáu sao! ! ! Quái vật! Quái vật!” Người phụ trách ngã ngồi ở trên ghế.
“Đại nhân! Vậy chúng ta làm sao bây giờ?” Người giám thị nhìn người phụ trách, muốn nói lại thôi.
“Còn có thể làm sao? Khởi động phòng ngự mạnh nhất! Bảo đảm chiến đấu của đối phương không lan đến các địa điểm khác, còn chuyện kế tiếp, ta không quản được…”
Người phụ trách nói xong cũng ngất đi.
...
Uy Nhĩ Tư ở trong chiến trường lại cang hiểu rõ về thực lực của Lôi Lâm.
“Loại cường độ năng lượng này…” Uy Nhĩ Tư nhìn bóng mờ cự xà trùng thiên, còn có tiếng gào thét khủng bố. Trong con ngươi có một chút thất thần: “Tuyệt đối đã vượt qua năm sao! Lẽ nào là cấp sáu sao trong lời đồn?”
Trong cấp Thần Tinh vốn chỉ phân chia có năm sao, nhưng trong lịch sử thỉnh thoảng sẽ xuất hiện thiên tài phi thường khủng bố, sự tồn tại của bọn hắn chính là vì đánh vỡ lẽ thường! Cấp sáu sao! Tuy rằng không phải Huy Nguyệt, nhưng đã có thể ngang hàng!
“Hắn lại đến trình độ như thế này?” Uy Nhĩ Tư nắm chặt hai tay, nghĩ đến chính mình còn đang dương dương tự đắc vì đột phá bốn sao, lại đột nhiên đỏ mặt xấu hổ muốn tìm khe nứt chui vào.
Bạch! Bạch! Bạch!
Lượng lớn phù thủy tinh nhuệ chạy tới. Trên mặt tràn ngập nghiêm nghị thậm chí là thấy chết không sờn
Ngọn lửa màu bạch kim lóe lên, Uy Nhĩ Tư trực tiếp chặn trước mặt bọn hắn: “Nơi này do ta tiếp quản! Các ngươi dừng lại trước đi!”
Mặc dù có chút đố kị, nhưng minh ước vẫn phải muốn tuân thủ.
Uy Nhĩ Tư ngạo nghễ nhìn những thủ vệ này, còn có Thần Tinh ở phía sau, nghênh tiếp đi tới…
“Ầm!”
Năng lượng bão táp khổng lồ đột nhiên nứt ra, một cột ánh sáng màu đen mạnh mẽ đánh bay Sứ Đô Hoa Đức. Đi tới bên người Uy Nhĩ Tư.
Lôi Lâm ném phù thủy Thần Tinh kia xuống đất, khói đen trước đó bao phủ đối phương hoàn toàn bị đánh tan.
“Là mạch cơ của Chu Tí Đặc chi lôi!” “Sóng linh hồn cũng đúng, trước đó ta từng gặp hắn một lần, chuyện này tuyệt đối không ẩn giấu được!”
Đông đảo Thần Tinh liếc mắt nhìn nhau.
“Mọi người đều nhìn thấy, Lôi Lâm các hạ chỉ đang công kích phù thủy của thế lực Chu Tí Đặc chi lôi đối địch, mà dựa vào ý chỉ của Thiên Không vương tọa điện hạ, thành Thiên Không chúng ta duy trì trung lập đối với chuyện này!”
Uy Nhĩ Tư đứng ra dùng lời lẽ chính nghĩa nói tiếp.
Đông đảo phù thủy Thần Tinh đưa mắt nhìn nhau, nhìn Lôi Lâm tuy rằng trên người bị thương nhưng vẫn ngạo nghễ bất khuất. Còn có Sứ Đô Hoa Đức ở xa đang tức đến nổ phổi, dồn dập trầm mặc xuống.
Mà Lôi Lâm và Uy Nhĩ Tư liếc mắt nhìn nhau, lộ ra nụ cười đại cục đã định.
...
Đại chiến xảy ra ở thành Thiên Không đang dùng tốc độ như bão táp truyền bá ra ngoài.
Trong trận chiến này, Lôi Lâm chỉ là một Thần Tinh lại mạnh mẽ chống đỡ Huy Nguyệt, thậm chí cuối cùng chỉ bị thương nhẹ đã có thể bắt giữ một gã phù thủy Thần Tinh khác từ trên tay đối phương, chính là nhân vật quan trọng được nhắc tới nhiều lần, mà Sứ Đô Hoa Đức hoàn toàn bị trở thành vai phụ.
Cơn lốc này càng ngày càng lớn, đè ép cả chuyện hội đánh giá hiền giả sắp bắt đầu xuống.
Mà chính vào thời khắc này, trên một cảng dừng tư nhân. Uy Nhĩ Tư nhìn một chiếc phi thuyền màu đen rời đi Thành Thiên Không, vẻ mặt đầy cổ quái.
Người rời đi đương nhiên là Lôi Lâm, tuy rằng hắn thành công giết chết phù thủy của Chu Tí Đặc chi lôi, tiện thể làm Sứ Đô Hoa Đức mất hết mặt mũi, nhưng cũng coi như là hoàn toàn chọc giận thành Thiên Không.
Dù sao hắn đang ở trên địa bàn của đối phương, lại mạnh mẽ đả kích một vị trưởng lão có thực quyền của đối phương!
Nếu không có thế lực của Uy Nhĩ Tư giúp hắn chịu đựng áp lực, e là toàn bộ phù thủy ở thành Thiên Không đều sẽ khai chiến với hắn.
Đối phương trợ giúp hắn như thế đương nhiên không phải không trả giá, mà nội dung trước đó đã bàn bạc xong, nếu không thì Lôi Lâm cũng không dám phách lối như thế.
Nhưng cho dù là như vậy, Lôi Lâm cảm giác sâu sắc được gần đây danh tiếng của hắn truyền ra quá nhiều, cũng không dám lại ở lại thành Thiên Không, chỉ có thể chấp nhận lời đề nghị của Uy Nhĩ Tư, đành đi cửa sau khiêm tốn nhận Mật Năng Quyền Trượng gột rửa, sau khi thể chất gia tăng 20 điểm thì bí mật rời khỏi nơi này, không tham gia đánh giá hiền giả nữa.
Dù sao chỉ cần mục đích đạt được thì Lôi Lâm cũng không đặc biệt để ý chút hư danh này, hoàn toàn quên đi cuộc nói chuyện cùng Thiên Không vương tọa lúc trước.
Lôi Lâm không khỏi liếc mắt nhìn tình trạng của chính mình:
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp bốn có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà (hoàn toàn thể); sức mạnh: 50; nhanh nhẹn: 45; thể chất: 94. 9; tinh thần: 956. 8; pháp lực: 956(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) linh hồn lực: 96(năm sao) ”
“Thể chất gia tăng 20 điểm, thân thể gần như hoàn toàn thích ứng với linh hồn lực tăng trưởng, Mật Năng Quyền Trượng quả nhiên không phải vật tầm thường!”
Lôi Lâm tự lẩm bẩm, không khỏi nhớ tưởng lại Mật Năng Quyền Trượng.
Chờ đến thời điểm gột rửa, hắn mới ngạc nhiên phát hiện Mật Năng Quyền Trượng lại là năng lượng hạt nhân của toàn bộ thành Thiên Không! Nếu như chịu xung kích, e là toàn bộ thành Thiên Không đều sẽ rơi xuống đất, tạo thành tai nạn khủng bố!
Mật Năng Quyền Trượng kia cũng không phải thực thể, mà là một lò phản ứng năng lượng khổng lồ! Loại cấu tạo tinh vi kia luôn khiến Lôi Lâm ngưỡng mộ không ngớt, có kích động muốn đoạt lấy để cố gắng nghiên cứu một chút.
“Chẳng qua, cũng nên đuổi tới rồi chứ?”
Lôi Lâm tỉnh táo lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Ầm! Năng lượng phong ba khổng lồ đảo qua, toàn bộ Cự Xà Hào biến thành tro bụi, Lôi Lâm đã sớm chuẩn bị yên tĩnh đứng giữa không trung, nhìn Sứ Đô Hoa Đức đột nhiên xuất hiện trước mặt.
...
Trong thành Thiên Không, Uy Nhĩ Tư nhìn phương hướng Lôi Lâm rời đi, tự lẩm bẩm: “Tuy rằng ta đồng ý giúp anh ngăn cản áp lực từ thành Thiên Không, nhưng Sứ Đô Hoa Đức tự mình trả thù thì anh nhất định phải tự chịu!”
Ánh mắt của hắn phi thường phức tạp: “Lôi Lâm! Ta thừa nhận anh là thiên tài cường đại nhất mà ta đã thấy, thậm chí có thể chống chọi lại phù thủy Huy Nguyệt cấp năm, nhưng cấp bậc chênh lệch cũng không phải dễ dàng có thể vượt qua như thế…”
Trước chiến đấu trong đó, tuy rằng Lôi Lâm bắt được phù thủy Thần Tinh, nhưng cũng là trả giá là bản thân bị thương, mà tuy rằng Sứ Đô Hoa Đức mặt mày xám xịt, nhưng ông ta lại không có tổn thương gì!
Hiện tại rời khỏi thành Thiên Không, lần thứ hai bị đối phương đuổi theo, hậu quả như thế nào sẽ rất khó nói.
Thậm chí, sau khi khổ chiến, Sứ Đô Hoa Đức trọng thương, Lôi Lâm ngã xuống, mới là khả năng lớn nhất!
Trong mắt Uy Nhĩ Tư hiện ra một tia chờ mong điên cuồng: “Thiên tài chân chính! Có một mình ta là đủ rồi!”
“Hắn đi rồi sao?” Ánh lửa lóe lên, một vị phù thủy có mấy phần tương tự Uy Nhĩ Tư đi tới bên cạnh hắn, trên người tỏa ra gợn sóng Huy Nguyệt khủng bố, thậm chí còn cao hơn Sứ Đô Hoa Đức một bậc!
Hắn nhìn Uy Nhĩ Tư, trong đôi mắt có cổ vũ: “Lần này con làm rất tốt! Sứ Đô Hoa Đức mặt mày xám xịt, thế lực của nhahs chúng ta cũng có thể thẩm thấu sâu hơn vào thành Thiên Không!”
Uy Nhĩ Tư dám đối nghịch cùng Sứ Đô Hoa Đức, đương nhiên không phải kẻ ngu si, mà là bởi vì hắn có chỗ dựa!
“Lôi Lâm đã đi rồi, đồng thời ta nhận được tin tức, Sứ Đô Hoa Đức cũng đi theo!” Trong thanh âm Uy Nhĩ Tư có một tia trêu tức.
“Uy Nhĩ Tư, con có biết tại sao Thiên Không vương tọa đại nhân sẽ đồng ý không nhúng tay vào xung đột giữa Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi cùng Chu Tí Đặc sao? Một sức chiến đấu Huy Nguyệt, còn chưa đủ khiến điện hạ coi trọng…”
Vị Huy Nguyệt nghiêm túc nói.
“Lẽ nào…” Sắc mặt Uy Nhĩ Tư hoàn toàn thay đổi.
...
“Lôi Lâm, lần này mày không chạy được đâu, mày sỉ nhục ta, ta chắc chắn sẽ trả lại gấp mười gấp trăm lần!”
Âm thanh Sứ Đô Hoa Đức vặn vẹo, trên mặt càng vô cùng dữ tợn.
Tuy rằng Lôi Lâm rất mạnh, nhưng thực lực tổng hợp còn kém ông ta một điểm, đây mới là lý do ông ta dám đến truy sát đối phương! Đồng thời, ngày hôm nay ông ta còn có những trợ giúp khác, tuyệt đối có thể giết chết Lôi Lâm ở đây!
Đồng thời, ở tổng bộ Chu Tí Đặc chi lôi, trong tháp phù thủy.
“Chuẩn bị xong chưa? Muốn bắt đầu rồi!”
Kiệt Tư Á nhìn hồ than thở đang sôi trào lên, sắc mặt không ngừng biến ảo, giọng nữ truyền tới.
“Lần này sẽ tiêu hao hai mươi mốt phần trăm năng lượng dự trữ của hồ than thở, thậm chí liên lụy tiến độ anh chuyển hóa! Anh… Thật sự đã suy nghĩ kỹ càng sao?”
“Ta suy tính rất rõ ràng! Động thủ!” Âm thanh Kiệt Tư Á trầm thấp.
“Được rồi! Giao một phần quyền khống chế cho ta…”
Chú văn thần bí phức tạp, đột nhiên vang lên trong mật thất, rất nhiều mặt nạ màu đen bắt đầu bay lên, mơ hồ đi vào hư không.
“Hả?” Lôi Lâm đang đối mặt với Sứ Đô Hoa Đức khẽ biến sắc.
Lượng lớn mặt nạ màu đen, đột nhiên hiện lên xung quanh thân thể của hắn, thậm chí đột nhiên dán lên mặt hắn.
“Keng! Chủ thể bị nguyền rủa công kích! Thể chất suy yếu, lực lượng linh hồn suy giảm!” Chíp nhắc nhở âm thanh truyền tới.
“Nguyền rủa? Còn là thượng cổ chú thuật khoảng cách xa?” Con ngươi Lôi Lâm co rụt lại.
“Ha ha… Ngày hôm nay mày nhất định ngã xuống ở đây, ta phải rút linh hồn của mày ra, dằn vặt một ngàn năm!”
Sứ Đô Hoa Đức cười lớn, đột nhiên vọt tới.
Vu thuật cấp năm khủng bố, tạo thành một quái vật rít gào không ngừng màu đen, mở ra cái miệng lớn như chậu máu cắn tới Lôi Lâm.
” Dây chuyền màu đỏ tươi!”
Trên tai Lôi Lâm lóe lên tia sáng màu đỏ, một màn sáng màu đỏ xẹt qua.