Chương 1063: A Nhĩ Văn (2)
Hình dáng của đối phương tương tự bò cạp nam mà hắn từng thấy trong ký ức, nhưng cụ thể lại có khác nhau rất lớn, chỉ là thể hình đã không biết nhỏ đi bao nhiêu, cũng không có khí tức hung tàn của loại sinh vật thượng cổ kia, điểm này Lôi Lâm nắm giữ huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà có thể dễ dàng nhận ra.
Nhưng đối phương xuất hiện ở đây, còn có ngoại hình này thì ông ta có liên quan nhất định cùng bò cạp nam.
“Ta đại biểu chủ nhân của ta- Băng tuyết nữ hoàng mời ngài tới pháo đài, không biết các hạ có vui lòng đến dự hay không?”
A Nhĩ Văn khiêm tốn khom người, đưa ra lời mời.
“Đối với băng tuyết nữ hoàng, ta ngưỡng mộ đã lâu, nhưng nếu như ta nói không đi thì sao?” Khóe miệng Lôi Lâm lộ ra một nụ cười trào phúng.
“Vậy thì thật là đáng tiếc!” A Nhĩ Văn lắc lắc đầu, giống như đang tiếc hận vì Lôi Lâm không lý trí.
Trong nháy mắt, hai mắt của ông ta bắn mạnh ra tia sáng đỏ, giống trời long đất lở, sấm rền nổ vang, cả người từ trạng thái tĩnh trong nháy mắt hóa thành động, giống như đột phá giới hạn thời không, đi tới trước mặt Lôi Lâm.
Vèo! Một châm dài nửa trong suốt màu bích lục, mũi nhọn lập loè tia sáng chói mắt, đâm tới Lôi Lâm.
Cuối châm dài còn nối liền một chi tiết, thình lình chính là phần sau của bò cạp!
Nhưng Lôi Lâm đã sớm từ ký ức thượng cổ biết thân thể bò cạp nam cường hãn thì sao có thể để ông ta thực hiện được ý đồ?
Trong nháy mắt khi vĩ châm nổi lên, một tấm khiên hình tròn đột nhiên hiện ra, chặn trên con đường vĩ châm bay qua, hoa văn Khoa Mạc Âm cự xà bơi lội gào thét ở phía trên.
Phốc! Châm dài màu bích lục đâm xuyên huyết mạch chi thuẫn, đi tới trước mặt Lôi Lâm.
“Khoa Mạc Âm chi lân!” Thiên phú phòng ngự thuấn phát lập tức hiện lên bên ngoài thân thể Lôi Lâm, sau khi thể chất của hắn vượt qua cửa ải lớn100 điểm thì thiên phú vu thuật cấp 1 của hắn dường như đã biến thành càng thêm kỳ diệu, không chỉ có một đường hỏa diễm trên vảy mà còn dập dờn ra màu sắc chói mắt.
Răng rắc! Một vệt trắng nổi lên trên vảy màu đen, thân ảnh Lôi Lâm lui nhanh, đồng thời dây chuyền màu đỏ tươi trên tai hắn bắn ra hồ nguyệt màu đỏ công kích, cũng xẹt qua trước ngực A Nhĩ Văn, ma sát với áo giáp Hàn Băng nửa trong suốt đột nhiên nổi lên bắn ra đốm lửa chói mắt.
“Ma khí cao cấp?”
A Nhĩ Văn nhìn vết rách lớn trên áo giáp trước ngực, trên mặt hiện ra một tia kiêng kỵ, sương mù màu trắng hàn băng ngưng tụ, sửa chữa tổn hại trên áo giáp.
“Sau khi đạt tới Thần Tinh, bất kỳ phương diện nào cũng không thể có nhược điểm!”
Trận giao chiến khi nãy vô cùng nhanh chóng, lại chứa đựng đầy nguy hiểm, tuy rằng không sử dụng vu thuật năng lực mà phù thủy Thần Tinh kiêu ngạo nhất, nhưng chỉ dựa vào sức mạnh cùng thể chất giao chiến, đã khiến Lôi Lâm có chút khiếp sợ.
Vừa nãy A Nhĩ Văn công kích quỷ dị phi thường, nếu không phải thể chất của hắn đã đột phá cửa ải lớn 100 điểm, thân là thuật sĩ lại có huyết mạch bổ trợ, khi loại công kích gần người này nói không chừng sẽ khiến hắn phải chịu thiệt lớn.
“Cường giả Thần Tinh ở dị thế giới không nhất định đều am hiểu năng lực phép thuật! Bởi vậy bất kỳ phương diện nào cũng phải chú ý!”
Sau khi kéo dài khoảng cách, Lôi Lâm nhìn A Nhĩ Văn, ở trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.
“Người có thể tránh thoát tử vong chi tức của ta, cậu là người thứ nhất!” A Nhĩ Văn nhìn phía sau mình một chút, trên mặt có vẻ hơi tiếc nuối, lại có chút vui mừng.
“Em gái ông, toàn bộ thế giới Hàn Băng này trừ ông và nữ hoàng ra, còn có Thần Tinh thứ ba sao?” Lôi Lâm âm thầm trợn trắng mắt.
Bởi bên ngoài không có Hàn Băng phóng xạ, bởi vậy cho dù lên cấp Thần Tinh, A Nhĩ Văn này cũng cực ít đi ra ngoài, thậm chí vì bảo vệ băng tuyết nữ hoàng, e là ngay cả thành bảo đều rất ít rời khỏi.
Lấy thực lực Thần Tinh, bắt nạt dân cư bản địa trong thế giới Hàn Băng, còn không thấy ngại mà giả bộ cao thủ như thế.
Tuy rằng trong lòng có chút không biết nói gì, nhưng Lôi Lâm vẫn thận trọng nhìn đối thủ trước mặt, thực lực của A Nhĩ Văn nếu dựa theo đánh giá ở Thiên Không thành, ít nhất cũng là cấp bốn sao, nếu như phối hợp với năng lực thân thể đặc thù, thực lực e là cũng đến mức độ năm sao.
Muốn bắt được đối phương, cần bỏ sức nhất định.
Trời sao xán lạn ngời ngời đột nhiên nổi lên từ sau lưng Lôi Lâm, chiếu sáng ra một biển máu.
Đối mặt với A Nhĩ Văn, Lôi Lâm triển khai ra Thần Tinh lĩnh vực của chính mình, lực kéo huyết mạch khủng bố không ngừng hút huyết mạch của A Nhĩ Văn đối diện, thậm chí khiến trên mặt của ông ta hiện ra một tia đỏ ửng.
Là huyết mạch thuật sĩ, lại đạt được thượng cổ truyền thừa, Lôi Lâm cảm giác Thần Tinh lĩnh vực sau khi thức tỉnh truyền thừa tự nhiên cũng có liên quan cùng huyết mạch.
“Đây chính là phù thủy Thần Tinh lĩnh vực sao? Ở thế giới Hàn Băng chúng ta, thứ này gọi là “Cường giả khí tức” hoặc là nói —— “Sức sống trường” !”
A Nhĩ Văn nói xong, một Hàn Băng Lĩnh Vực nổi lên phía sau ông ta, trung hoà Thần Tinh lĩnh vực của Lôi Lâm.
Hai lĩnh vực khổng lồ va chạm lẫn nhau, khiến hư không đều phát sinh gợn sóng, lượng lớn ảo cảnh phá nát, có cảm giác thế giới hủy diệt.
Mà Hàn Băng Lĩnh Vực của A Nhĩ Văn lại rõ ràng bị Lôi Lâm ngăn chặn, khiến A Nhĩ Văn vì đó biến sắc.
“Ông có biết điểm kinh khủng nhất của phù thủy là vu thuật của bọn hắn sao?”
Lôi Lâm cười nói với A Nhĩ Văn, khiến đối phương sởn cả tóc gáy.