Chương 1067: Băng tuyết nữ hoàng (1)
Sao băng màu đen xẹt qua chân trời, dưới màn trời Hàn Băng nửa trong suốt lộ ra ánh sáng càng chói mắt.
“Dường như A Nhĩ Văn ngã xuống đã gây ra một phản ứng dây chuyền!”
Lôi Lâm trong vầng sáng thỉnh thoảng bắn ra vài đạo lực lượng linh hồn, quét gợn sóng sinh vật chung quanh.
Trong phạm vi cảm ứng của hắn, các nơi trong thế giới Hàn Băng đều xảy ra rối loạn ở mức độ khác nhau, rất nhiều vật chủng có trí tuệ như băng tuyết tộc, thậm chí là băng báo, băng tuyết long, cũng bắt đầu đứng lên phản kháng sự thống trị của băng tuyết nữ hoàng, chiến đấu kịch liệt với những thị vệ Hàn Băng kia, thậm chí cong chiếm cứ thượng phong.
“Ừm! Có thể hiểu được! Dù sao A Nhĩ Văn đều đã ngã xuống, những dị tộc này không chịu được sự thống trị từ băng tuyết nữ hoàng, muốn nổi dậy phản kháng cũng hợp tình hợp lý!”
Lôi Lâm sờ sờ hông của mình nang, A Nhĩ Văn kia ngoại trừ hơi thở Hàn Băng bị lấy ra toàn bộ để trị liệu tâm tình hóa huyết mạch của Lôi Lâm ra, ngay cả tài liệu thân thể, còn có huyết mạch của ông ta cũng không lãng phí, hiện tại toàn bộ đều chứa trong túi ở eo hắn eo.
Mà không có vị Thần Tinh này trấn áp, những dị tộc Hàn Băng kia phản kháng cũng là chuyện không hề quái lạ, còn có rất nhiều những người may mắn của băng tuyết tộc còn sống sót lúc trước nhìn thấy Lôi Lâm đánh bại A Nhĩ Văn kia, tin tức cũng lan truyền địa phi nhanh.
“Chỉ là… Băng tuyết nữ hoàng thống trị nhiều năm như vậy, lại tan vỡ nhanh chóng như vậy, thực sự có chút không hợp với lẽ thường!”
Trong mắt Lôi Lâm lấp loé ánh sáng khác thường, cho dù A Nhĩ Văn bỏ mình, những quân đoàn thị vệ của nữ hoàng băng tuyết kia cũng không thể bị bại nhanh chóng như vậy, quả thực giống như chỉ huy hỗn loạn, tổng bộ bị phá huỷ vậy.
Nghĩ tới đây, trong lòng đột nhiên Lôi Lâm hiện ra một suy nghĩ: “Lẽ nào tổng bộ của băng tuyết nữ hoàng xuất hiện vấn đề gì?”
Vèo vèo!
Vừa nghĩ đến đây. Lôi Lâm hóa thân thành vầng sáng phóng đi càng thêm nhanh chóng, trên không trung hầu như chỉ có tàn ảnh.
Thậm chí, ngay cả những sinh vật Hàn Băng có thực lực cấp ba kia, khi nhìn thấy Lôi Lâm lướt qua đều bị tốc độ khủng khiếp cùng uy thế kinh sợ của hắn dọa sợ, quỳ rạp dưới đất không dám lộn xộn.
Hàn Băng thành bảo ở trung tâm thế giới Hàn Băng, khi Lôi Lâm đến nơi này, phát hiện chung quanh pháo đài đã tràn ngập khói lửa.
Các chủng tộc Hàn Băng trước đó bị áp bức đã lần thứ hai tạo thành liên quân tới gần trung bộ băng nguyên.
Mà một ít Hàn Băng thị vệ còn sót lại, dưới sự hướng dẫn của mấy Hàn Băng Kỵ Sĩ, dựa vào địa hình hiểm yếu của hẻm núi lớn để trấn thủ, nhưng bại cục đã định. Có lẽ không cần bao nhiêu thời gian, những liên quân này có thể trực tiếp giết tới dưới pháo đài Hàn Băng.
“Chà chà… A Nhĩ Văn vừa chết, toàn bộ Hàn Băng thành bảo trực tiếp không còn ai có thể dùng!”
Lôi Lâm nhìn nơi đóng quân ầm ỹ của liên quân, khóe miệng không khỏi hiện ra một nụ cười lạnh lùng: “Nếu như đợi bọn hắn thiên tân vạn khổ công phá xong Hàn Băng thành bảo, lại thấy băng tuyết nữ hoàng càng kinh khủng hơn A Nhĩ Văn, không biết sẽ có vẻ mặt gì?”
Ánh mắt Lôi Lâm không dừng lại ở chiến trường, mà là bay qua pháo đài.
Trên đường cũng có mấy tên thị vệ trung tâm muốn tới ngăn cản, nhưng lại không phải là đối thủ của hắn, hầu như vừa đi ra đã bị Lôi Lâm xử lý.
Nhưng khiến Lôi Lâm cảm thấy kỳ quái chính là càng tới gần Hàn Băng thành bảo, cường độ bị chặn lại của hắn lại càng nhỏ, đợi hắn rốt cục đến trên không pháo đài. Những thị vệ kia chỉ dám đứng từ xa mà nhìn, cũng không dám tiến lên, giống như trong pháo đài có nguy hiểm khủng bố vậy.
“Đây chính là Hàn Băng thành bảo sao? Một chút hơi thở sự sống cũng không có, còn có loại rút lấy sức mạnh quỷ dị này?”
Lôi Lâm trôi nổi trên bầu trời Hàn Băng thành bảo, nhìn Hàn Băng thành bảo xa hoa bên dưới, trong đôi mắt lại tràn ngập vẻ nghiêm túc.
Ở đây. Hàn Băng phóng xạ đã đạt đến đỉnh cao, nồng độ thậm chí đã gấp trăm lần ngàn lần bên ngoài. Không ngừng biến hóa tăng cường, vô cùng vặn vẹo.
“E là sinh vật Hàn Băng cấp ba trở xuống cũng không thể tiếp tục sinh sống ở đây…”
Phóng xạ quá mạnh mẽ thậm chí khiến cả sinh vật bản thổ phổ thông đều không chịu được, vật hữu ích quá nhiều đến cuối cùng sẽ chuyển thành độc tố trí mạng!
Nhưng khiến Lôi Lâm kinh ngạc cũng không phải nồng độ phóng xạ ở nơi này, mà là rút lấy sức mạnh quỷ dị đến từ mặt đất.
Trong cảm ứng của hắn, dưới nền đất Hàn Băng thành bảo giống như có một hố đen khủng bố, đang cuồn cuộn không ngừng rút lấy sức sống của tất cả vật còn sống trên mặt đất, thậm chí phạm vi này còn đang không ngừng tăng lên.
Trên mặt đất tích lũy một tầng vụn băng màu trắng dày đặc, cũng không biết là tộc nhân Hàn Băng xui xẻo nào lưu lại.
“Không! Dưới lòng đất rút lấy cũng không phải sinh mệnh năng lượng, mà là năng lượng Hàn Băng trong cơ thể Hàn Băng tộc cùng huyết mạch tính chất lạnh lẽo!”
Ánh sáng màu xanh lam từ mắt Lôi Lâm bắn ra, chỉ chốc lát sau đã làm hắn kêu lên thất thanh.
Ầm ầm ầm!
Giống như cảm ứng được Lôi Lâm đến, toàn bộ mặt đất củaHàn Băng thành bảo đều run lên.
Khí tức mờ ảo trước đó Lôi Lâm cảm ứng được kia bắt đầu chầm chậm thức tỉnh, đồng thời cường độ không ngừng tăng lên.
“A…” Một tiếng phụ nữ than nhẹ đột nhiên vang vọng trên bầu trời Hàn Băng thành bảo.
Gió tuyết hội tụ, hình thành một pho tượng phụ nữ rất lớn.