Chương 1069: Ảo thuật và khống chế
“Một phân thân đã dám động thủ với ta?”
Lôi Lâm cười lạnh, bóng mờ Khoa Mạc Âm cự xà sau lưng đột nhiên thu nhỏ lại, cả người càng thêm ngưng tụ, thậm chí từ trên vảy phản chiếu ra ánh sáng chói mắt .
“Tê tê…” Khoa Mạc Âm cự xà gào thét, đuôi rắn khổng lồ giống roi thép quất tới tượng băng kia!
Ầm! Thân thể tượng băng bị trực tiếp đánh nổ, hoa tuyết bay múa đầy trời.
Dư âm chấn động lan truyền đến lại phương Hàn Băng thành bảo ở trong, thậm chí lệnh phía trên tường thành đều hiện lên ra vết rách to lớn.
Ào ào ào!
Sau khi gió tuyết lặng đi, toàn bộ đại địa đột nhiên cũng quỷ dị ổn định lại.
Trên mặt đất tràn đầy sinh mệnh năng lượng và Hàn Băng tộc nhân tiêu hao hết Hàn Băng năng lượng tạo thành mảnh vỡ màu trắng, còn có lượng lớn áo giáp vũ khí lưu lại, tạo thành cảnh tượng phi thường trống trải doạ người.
“Ai…” Lôi Lâm đột nhiên thở dài, từ trong túi không gian ở eo lấy ra một ống nghiệm màu tím.
Miệng ống nghiệm đóng kín lại tự động mở ra, một giọt nước thuốc màu tím nhỏ xuống đến thổ địa, rất nhanh đã lan tràn ra ngoài.
Rất nhiều bột màu trắng bị nước thuốc hòa tan, lại hình thành từng đống than nước, không ngừng bắn ra, thậm chí bên ngoài còn có bọt biển không ngừng sinh ra, trong nháy mắt đã biến phạm vi chung quang Hàn Băng thành bảo thành đầm lầy màu tím.
Đầm lầy màu tím không chỉ có khuếch tán ra chung quanh, thậm chí còn có xu thế lấn sâu xuống phía dưới.
“Căn cứ vào tính toán trước đó của chíp, còn ký ức có A Nhĩ Văn cùng thuốc chế tạo huyết nhục, hy vọng có thể hữu hiệu!”
Bây giờ Lôi Lâm đã có suy đoán nhất định về lai lịch của băng tuyết nữ hoàng qua. Bởi vậy tâm tình có chút nghiêm nghị, thậm chí hi vọng chính mình suy đoán là sai lầm.
Đáng tiếc một màn vừa nãy bản thân nhìn thấy, đã càng nghiệm chứng suy đoán của hắn.
Rất nhiều bọt khí màu tím không ngừng bốc lên. Thậm chí ngay cả Hàn Băng thành bảo cũng bị ăn mòn, toàn bộ chủ thể kiến trúc bắt đầu chậm rãi chìm xuống.
“Vù!” Một luồng lực lượng tinh thần tinh khiết mà mạnh mẽ lan tràn tới đây, dung hợp lại cùng hoàn cảnh chung quanh.
Hầu như chỉ trong nháy mắt, Lôi Lâm đã phát hiện mình đang đứng ở một hoàn cảnh kỳ dị khác.
Trên bầu trời không còn là Hàn Băng cùng vỏ quả đất nữa, mà là mặt trăng óng ánh cùng ngôi sao, phóng tầm mắt nhìn tới, đại lục hoàn toàn trắng xóa không ngừng lan tràn.
Đám sinh vật như Băng Sơn Phi Long. Hàn Băng Cự Nhân không ngừng rít gào, thậm chí rất nhiều loại đều vượt qua giới hạn Thần Tinh.
“Nơi này là… Thế giới Hàn Băng chân chính!”
Lôi Lâm lẩm bẩm. Có ký ức của bò cạp nam thượng cổm, hắn dĩ nhiên có quen thuộc nơi này.
“Đúng! Thế giới Hàn Băng chân chính, cũng là cố hương của ta! Phù thủy ngoại lai, ngươi đồng ý thỏa mãn tâm nguyện trở về cố hương của ta sao?”
Trong tiếng nói chuyện êm dịu. Một người đội vương miện, khoác hoàng bào màu bạch kim, gương mặt tương tự tượng băng vừa nãy xuất hiện ở bên người Lôi Lâm.
“Băng tuyết nữ hoàng?” Con ngươi Lôi Lâm co rụt lại, lại đánh giá chung quanh: ” Huyễn cảnh không tệ!”
“Huyễn cảnh tươi đẹp đến đâu cũng không phải vật thật, thậm chí ngay cả Thế giới Hàn Băng hàng nhái ở ngoài kia cũng còn kém rất rất xa thế giới Hàn Băng chân chính…”
Băng tuyết nữ hoàng thở dài, trong thanh âm có một tia khổ sở , khiến Lôi Lâm có chút không đành lòng. Muốn mở miệng giúp cô ta giải quyết khó khăn hiện nay.
“Chỉ cần cậu đồng ý trợ giúp ta, sau này cậu chính là toàn bộ hoàng giả duy nhất của ihế giới Hàn Băng!”
Dường như nhìn thấy Lôi Lâm dao động, băng tuyết nữ hoàng lại càng dụ dỗ thêm.
” Điều kiện rất tốt! Đáng tiếc, ta không nhìn thấy chút thành ý nào! Đối với minh hữu còn muốn sử dụng ảo thuật ảnh hưởng , lại làm sao có khả năng tin vào lời hứa hẹn đây?”
Lôi Lâm lắc đầu một cái, nói ra lời khiến băng tuyết nữ hoàng biến sắc.
Ầm! Trên tay Lôi Lâm bốc lên một tầng ngọn lửa màu đỏ ngòm, không chút nào khách khí xẹt qua phía trước, bắt đầu lan tràn từ trên đùi băng tuyết nữ hoàng lên.
“Mày sẽ hối hận!” Băng tuyết nữ hoàng đứng trong ngọn lửa cả người chập trùng bất định, giống như giấy người vậy. Mặt khôngcảm xúc mở miệng nói.
“Nếu như đồng ý với điều kiện của cô, e là ra sẽ càng thêm hối hận!”
Lôi Lâm vẫn có chút nghĩ mà sợ. Đối với ảo thuật, hắn tự nhận là có sức đề kháng vô cùng mạnh mẽ rồi, nhưng vẫn dễ dàng bị đối phương kéo vào ảo cảnh, thậm chí suýt chút đã đánh mất thần trí.
Nếu không phải có chíp nhắc nhở, trước đó hắn lại học được từ Bảo La bí pháp của thuật sĩ lo tâm linh thì ngày hôm nay nói không chừng sẽ thật sự ngỏm tại đây.
Dù sao, ai có thể tưởng tượng được, hoàng giả trong băng tuyết thế giới còn am hiểu tinh thần ám chỉ?
“Mày sẽ hối hận!” “Mày sẽ hối hận!”
Giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong toàn bộ ảo cảnh, khiến người nghe sởn cả tóc gáy lên.
Từng cái người giấy như băng tuyết nữ hoàng trước đó đột nhiên nổi lên, mà thế giới Hàn Băng ầm ầm vỡ nát, dù là ngôi sao trên trời hay đại lục và sinh vật trên đó, toàn bộ đều chuyển thành băng tuyết nữ hoàng, dùng ánh mắt làm người ta sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm.
“Keng! Não vực của chủ thể gặp ảnh hưởng không rõ! Phán đoán là ảo thuật!” Chíp lên tiếng.
“Ta đương nhiên biết đây đều là ảo giác! Nhưng liên hệ chân thực cùng thế giới hiện thực lại không bị chặt đứt, đáng chết! Nếu như ta chết ở chỗ này, e là bản thể bên ngoài cũng sẽ trực tiếp ngã xuống…”
Lực lượng Thần Tinh dập dờn, từng tia sức mạnh linh hồn quanh quẩn ngoài thân thể Lôi Lâm, bảo vệ hắn tầng tầng lớp lớp.
Loại ảo cảnh đẳng cấp cao này, lực lượng tinh thần của phù thủy căn bản vô dụng, nhưng Thần Tinh vẫn có thể vận dụng lực lượng linh hồn như thường, đồng thời hiệu quả tương đối khá.
Chỉ là nơi này là sân nhà của đối phương, nếu như đợi lực lượng linh hồn của chính mình tiêu hao hết, e là kết cục cũng sẽ không quá tốt.
“Chíp! Quét hình kết cấu ảo cảnh, tìm kiếm điểm yếu cùng không gian Ốc Áo Tư!” Lôi Lâm tỉnh táo ra lệnh.
Trước đó chíp biện pháp tốt với loại hoàn cảnh này , nhưng hiện tại, sau khi có cơ sở dữ liệu linh hồn, năng lực phân tích của chip về phương diện này cũng tăng vọt .
“Mày chạy không thoát!” Dưới vũ trụ ngân hà, băng tuyết nữ hoàng tạo thành mấy bóng người, giống rất nhiều hình chiếu tấm gương, trên tay phân thân hiện ra binh khí, phát động công kích tới Lôi Lâm.
Coong! Lực lượng linh hồn ngưng tụ, trên tay Lôi Lâm hình thành một thanh thập tự kiếm đỏ như máu.
Lôi Lâm đột nhiên tiến lên một bước, thập tự kiếm đón đỡ dao băng, thậm chí phát ra tia sáng chói mắt.
“Thập tự trảm!” Tia sáng hình chữ thập loé lên, mười mấy người giấy đã biến thành mảnh vỡ đầy trời.
“Vô dụng, nơi này là thế giới tinh thần của ta! Dù ngươi giết bao nhiêu lần, cũng không thể hao tổn một chút sức mạnh nào của ta, nhưng mày thì sao? Lực lượng linh hồn còn có thể kiên trì bao lâu?”
Giọng nói lạnh như băng, trang giấy bị Lôi Lâm chém thành mảnh vỡ lần thứ hai bay lượn ngưng tụ, lại biến thành dáng vẻ băng tuyết nữ hoàng.
“Không nên kháng cự vô ích, chúng ta có thể…”
Phốc! Băng tuyết nữ hoàng lời còn chưa nói hết, đầu lâu lại bị Lôi Lâm chém đi.
Cái đầu như tờ giấy rơi xuống đất mà còn đang lải nhải: ” Hiện tại lựa chọn duy nhất của mày chính là hầu hạ ta! Giao ra linh hồn bản nguyên của mày, trở thành người hầu cho ta, thì ta còn có thể tha cho mày một lần!”
Ầm! Ngọn lửa màu đỏ lóe lên, đốt cháy trang giấy trên mặt đất thành tro.
Lôi Lâm cười lạnh: “Ta choáng váng mới nghe lời mày khống chế!”
“Giết hắn!” Có lẽ băng tuyết nữ hoàng bị chọc giận, rất nhiều người giấy phân thân nhào tới.
“Thập tự trảm!” Sắc mặt Lôi Lâm lãnh khốc, thập tự trảm chém ra, lượng lớn trang giấy nhỏ vụn như hồ điệp bình thường bay múa đầy trời, thậm chí trên quần áo của Lôi Lâm, thập tự kiếm, cả sợi tóc đều dính đầy.
“Ta nói rồi, ngươi không trốn được!”
Trang giấy trên người Lôi Lâm như khối chì đột nhiên trở nên vô cùng nặng, vài miếng kết hợp lên, hình thành khuôn mặt băng tuyết nữ hoàng.
Thân thể Lôi Lâm hơi ngưng lại, ngực bị binh khí xẹt qua, Khoa Mạc Âm chi lân lại không có thể ngăn cản những binh khí này, khiến ngực của Lôi Lâm bị mở ra một lỗ hổng, máu chảy như suối.
“Ta nói rồi, đây là thế giới tinh thần của ta, cho dù phòng ngự bên ngoài của mày cực kỳ cường hãn, nhưng ở đây, ta chính là chúa tể!”
Một giấy người đứng phía trước Lôi Lâm chậm rãi mở miệng.
“Đúng không?” Sắc mặt Lôi Lâm trắng nhợt, hiển nhiên là thân thể bên ngoài cũng bị thương tổn.
“Nếu như là thật, mày sớm đã đánh giết ta, tại sao lại nói nhảm nhiều ở chỗ này như vậy?”
“Phí lời?” Băng tuyết nữ hoàng nhướng mày một cái, cũng không biết là bị kích thích đến mức nào, đột nhiên vung tay lên.
Số lượng huyễn ảnh tăng mạnh, hầu như chỉ trong nháy mắt, vùng hư không này đã bị đủ loại giấy người lấp kín.
“Nếu như mày muốn chết, vậy ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng này!” Rất nhiều băng tuyết nữ hoàng đánh tới.
Nhưng vào lúc này, khóe miệng Lôi Lâm lại lộ ra vẻ mỉm cười: “Tìm được rồi!”
Hắn xông lên, lực lượng linh hồn dập dờn trên người, toàn bộ tập trung lên thập tự kiếm, khiến thập tự kiếm bắn ra quang diễm mấy mét.
“Thập tự trảm!” Ánh sáng hình chữ thập đột nhiên chém xuống một chỗ giữa hư không.
Răng rắc! Răng rắc! Giống mặt kính bị phá nát, lộ ra cảnh tượng sau hư không.
“Không! Không thể! Sao mày lại phát hiện?”
Thanh âm của băng tuyết nữ hoàng biến thành sắc bén.
“Ha ha…” Lôi Lâm cười lớn, cũng không để ý tới băng tuyết nữ hoàng phẫn nộ, mà là đâm vào biển nòng nọc.
“Chíp! Dựa theo kế hoạch, bắt đầu phá hoại…”
Lượng lớn đường nét màu đen xuất hiện trong tay Lôi Lâm, lại rất nhanh lan ra đi, càng nhiều mặt kính bị phá nát ra.
Ầm!
Một tiếng rung động nhẹ nhàng từ trên người Lôi Lâm truyền ra, tiêu cự trong con ngươi của Lôi Lâm trong nháy mắt rõ ràng, hắn nhìn Hàn Băng thành bảo cùng đầm lầy màu tím bên dưới, còn có một vết trắng ở ngực, không khỏi thở dài: “Rốt cục đi ra!”
“Chít chít ~~~ ”
Mà đang lúc này, từ mặt đất dưới pháo đài đột nhiên truyền ra một tiếng kếu chói tai đầy phẫn nộ.
“Ảo thuật của đối phương quá mạnh mẽ, nhất định phải tạm thời tách ra!”
Trước đó Lôi Lâm may mắn và còn có chíp tính toán mới tìm được kẽ hở, lần này khó nói, đồng thời cho dù có thể tìm tới, có thể thuận lợi đột phá hay không cũng là vấn đề.
Bởi vậy ánh mắt Lôi Lâm lóe lóe, trong nháy mắt đã rời xa đi một khoảng cách.