Chương 1083: Chạy trốn và thức tỉnh
“Mục tiêu của ta?”
Lôi Lâm đứng trên sân khấu, tuy rằng muôn người chú ý, nhưng vẫn rơi vào thất thần.
“Là bình thường an nhàn vượt qua một đời sao? Đúng! Có thời gian, có tiền tài, còn có một người vợ yêu thương mình, như thế còn có gì đáng giá do dự đây?”
“Thế nhưng, tại sao đáy lòng của ta vẫn có một chút không cam lòng đây?”
Lôi Lâm vuốt ngực của chính mình: “Nếu như mọi người đều là như vậy thì thôi, nhưng nếu như có đi lên con đường sống mãi mà mình không theo đuổi một phen, thì sao có thể xứng đáng với chính mình?”
“Vĩnh hằng? Vĩnh hằng! Đúng, theo đuổi cực hạn của tất cả, thu được vĩnh hằng mới là mục tiêu ta theo đuổi!”
Trong mắt Lôi Lâm lóe lên vẻ kiên định, hắn cầm lấy tay Tạp Lạp Nhĩ, nhẹ nhàng nói rằng: “Tạp Lạp Nhĩ! Xin… Xin lỗi…”
Ầm ầm ầm!
Vừa lúc đó, tiếng nổ mạnh kịch liệt truyền đến, ngọn lửa màu đỏ thắm phân tán.
Đoàn người rít gào tản ra, một chiếc xe bọc thép màu đen đấu đá lung tung tiến vào trường học, ngừng lại ở rìa sân khấu.
Bạch! Bạch! Bạch! Rất nhiều bóng người mặc cương giáp từ trên xe nhảy xuống, dáng vẻ như quân nhân trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh.
“Ở ngoài mặc thiết giáp? Còn có súng laser nguyên năng động lực?”
Lôi Lâm nhìn xương cốt kim loại, còn có nòng pháo tạo hình kỳ dị trong tay, trên mặt không khỏi cả kinh, con ngươi đột nhiên co rút nhanh lên.
“Bắt lấy ả!” Những người mặc thiết giáp này không thèm nhìn các học sinh khác đang chạy loạn, giống như những người này ở trong mắt bọn họ đều là giun dế, vọt tới đến giữa sân khấu, trong đôi mắt tràn ngập vẻ lạnh lùng.
Đây là sự coi thường sinh mệnh sau khi đã trải qua rất nhiều huyết chiến!
“Tạp Lạp Nhĩ! Mục tiêu của bọn hắn là Tạp Lạp Nhĩ!” Lôi Lâm sợ hãi cả kinh.
“Lôi Lâm ca ca!” Cô gái kinh ngạc thốt lên, nắm tay Lôi Lâm.
Là minh tinh, bên người cô ta đương nhiên cũng có mấy vệ sĩ, nhưng những người này còn chưa kịp lấy ra vũ khí đã bị súng laser trực tiếp bắn trúng, biến thành mấy đám than đen.
Trong lúc nhất thời, tiếng gào thét càng thêm kịch liệt, những chiến sĩ mặc áo giáp kia vọt tới Lôi Lâm, trên đường bọn hắn đi phàm là người hay vật chặn trước mặt bọn hắn thì đều bị hủy diệt không chút lưu tình.
“Người như thế… Tuyệt đối không phải chiến sĩ bình thường hay lính đánh thuê…”
Con ngươi Lôi Lâm co rút nhanh, mỗi một khối bắp thịt trên người đều cứng ngắc. Nhưng nhìn Tạp Lạp Nhĩ bên cạnh mình, hiện tại trên mặt đối phương tràn ngập đã kinh hoảng, suýt chút nữa trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, càng lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu.
“Đi!” Hắn gào lên một tiếng. Lôi kéo cánh tay Tạp Lạp Nhĩ rồi đột nhiên chạy lên.
Bởi vì có đám người hỗn loạn ngăn cản, hắn mang Tạp Lạp Nhĩ thuận lợi trốn khỏi sân khấu, chạy tới các lớp học.
“Bắt lấy cô ta, còn thiếu niên kia thì trực tiếp giết!” Một người có vẻ là đội trưởng người ra lệnh.
Sau đó Lôi Lâm thấy rất nhiều súng laser nhắm thẳng vào hắn, “Nhanh cúi xuống!”
Lôi Lâm đột nhiên ấn đầu Tạp Lạp Nhĩ xuống, ép thân thể của cô gái trên mặt đất.
Ầm! Ầm! Ầm! Tia sáng chói mắt bắn ra, mà đợi ánh sáng qua đi, sân khấu phía sau Lôi Lâm đã hóa thành một vùng đất trống. Một cánh tay cháy đen trực tiếp rơi xuống trước mặt của hắn.
“Lôi Lâm ca ca!” Sắc mặt Tạp Lạp Nhĩ trắng bệch, móng tay hầu như muốn cào nát tay Lôi Lâm, máu tươi chảy ra.
“Ta biết! Đi mau!” Không biết tại sao. Đối với cảnh tượng máu thịt tung toé này, Lôi Lâm lại phi thường thích ứng, không có cảm giác khó chịu gì, thậm chí còn có thể tỉnh táo suy nghĩ.
“Mục tiêu của đối phương là Tạp Lạp Nhĩ! Nếu như tới thời khắc mấu chốt ta vứt bỏ cô ấy, nhất định có thể dời sự chú ý, thu được cơ hội sống sót!”
Hắn nhìn Tạp Lạp Nhĩ một chút: “Cuối cùng cũng coi như là hàng xóm và người yêu một hồi! Trước hết ta dẫn cô ấy chạy trốn thử đã. Nếu như thử nghiệm không thể thoát khỏi đối phương, cũng chỉ có thể từ bỏ…”
Tuy rằng trong lòng có suy nghĩ không tốt nhưng trên mặt Lôi Lâm lại hiện ra vẻ kiên nghị, kéo Tạp Lạp Nhĩ bỏ chạy.
Khi hắn quay đầu lại, hắn thoáng nhìn về cửa lớn, ở nơi đó, đông đảo học sinh ngã xuống, cũng không dám liếc mắt nhìn về người mặc áo đen nữa, giống như bọn hắn đều là quái thú vậy.
Mà Tây Duy có mái tóc vàng phi thường chói mắt, bên cạnh còn có một bé gái.
“Ừm! Tây Duy và Quả Nhi đều ở bên kia, không thích hợp làm nơi hấp dẫn hỏa lực!”
Ánh mắt Lôi Lâm sáng lên, từ bỏ quần thể học sinh ở cửa lớn, mang theo Tạp Lạp Nhĩ chạy đến trong dòng người ở chỗ khác.
Ầm! Ầm! Ầm!
Rất nhiều máu thịt bắn tung tóe, Lôi Lâm cùng Tạp Lạp Nhĩ hấp dẫn hỏa lực của đối phương lại đây, nhất thời khiến những người này gặp phải tai ương ngập đầu.
Bị súng laser bắn tới, những học sinh này càng thêm kinh hoàng mà chạy loạn, tăng thêm phiền toái rất lớn cho đối phương.
Mà dựa vào những yểm hộ này, Lôi Lâm mang Tạp Lạp Nhĩ thuận lợi trốn vào một lớp học.
“Ở lại đây! Đừng chạy!” Lôi Lâm nhét Tạp Lạp Nhĩ vào tủ ở phòng thay quần áo, chính mình lại chọn một đường ống thông khí, nằm rạp chui vào.
“Nơi này còn có đường lui, lỡ may bị phát hiện, thừa dịp Tạp Lạp Nhĩ bị phát hiện, ta hẳn là có thể theo đường ống chạy thoát…”
Dưới đáy mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng.
Dựa vào giao tình giữa hắn và Tạp Lạp Nhĩ , chỉ có một ít đoạn ngắn trong trí nhớ, tuy rằng Quả Nhi và Tây Duy đều nói Tạp Lạp Nhĩ là bạn gái của hắn, nhưng Lôi Lâm vẫn có một cảm giác không thật.
Sức nặng của những cảm giác này ở trong lòng hắn đã biến mất gần hết khi hắn mang theo Tạp Lạp Nhĩ chạy trốn một trận, hoặc là nói, những tình nghĩa này, cũng chỉ đủ để hắn làm đến một bước này.
Sau đó phải xem vận may của chính cô ấy, nếu như vận may không tốt bị đối phương bắt được, Lôi Lâm cũng không thể đi cứu, hắn còn có nghi ngờ đối với tất cả những chuyện này.
Đồng thời, đối phương rõ ràng muốn bắt giữ Tạp Lạp Nhĩ, lại không để ý sinh mệnh những người khác, Lôi Lâm đương nhiên sẽ không mạo hiểm như vậy.
Dù sao Tạp Lạp Nhĩ rơi vào trên tay đối phương còn có cơ hội sống sót, hắn thì khẳng định là không được thế nên hắn tự nhiên biết nên lựa chọn thế nào.
“Phong tỏa nơi này! Ta thấy bọn hắn trốn vào trong đây, cũng không thấy đi ra nữa!”
Tiếng quát lớn vang lên, còn có cả tiếng bước chân, bước chân trầm trọng giống như tử thần từng bước từng bước đạp trong lòng Lôi Lâm.
“Đi tìm khắp các nơi đi! Đừng bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào!”
Thanh âm lạnh như băng của tên thủ lĩnh lại truyền tới.
Lôi Lâm chỉ biết cười khổ cùng cầu khẩn, hắn và một cô bé làm sao có khả năng chạy trốn được đám tinh anh? Trước đó là dó có bia đỡ đạn yểm hộ mới thành công trốn đến nơi này, nếu như không có kiến trúc che đậy, vậy thì thật sự đã thành mục tiêu sống rồi.
Đồng thời, nơi này còn là trường học! Xảy ra chuyện như vậy, chỉ cần chờ một thời gian ngắn, quan chức nhất định sẽ có phản ứng.
Theo thời gian từng phút trôi qua, âm thanh lục tung không ngừng vang lên, thậm chí càng đến gần phòng thay quần áo, khiến Lôi Lâm có cảm giác nghẹn thở.
“Đậu! Quan chứ nơi này quả nhiên không đáng tin, sau này ta cũng không bỏ phiếu cho bọn hắn nữa!”
Lôi Lâm căm hận mắng.
Mà ngay tại lúc này, cửa lớn phòng thay quần áo bị thô bạo đẩy ra, sau đó mấy tiếng bước chân xông vào nơi này.
Sau một trận lục tung, chính là tiếng cô gái kinh hô, trong lòng Lôi Lâm chìm xuống, biết Tạp Lạp Nhĩ đã bị đối phương bắt được.
Thân thể của hắn chậm rãi leo lên về phía sau, đã làm tốt dự định lui lại bất cứ lúc nào.
“Còn có một học sinh? Đi nơi nào rồi?” Một giọng đàn ông thô dày hỏi.
“Ta không nói!” Tạp Lạp Nhĩ quật cường đáp, lại khiến Lôi Lâm âm thầm liếc mắt.
“Đùng!” “Đùng!” Hai tiếng bạt tai lanh lảnh vang lên.
“Không nói mà không phải không biết, chứng tỏ ở ngay gần! Nhưng chúng ta không có thời gian! Đi!” Đại hán kia vung tay lên, kéo Tạp Lạp Nhĩ ra ngoài.
Lôi Lâm xuyên qua cửa sổ, nhìn thấy một thành viên của đối phương sau khi rời đi còn ném một vòng tròn trụ ở sàn nhà, từng vòng sáng sáng lên.
“Ta… Đậu! Cao bạo từ năng đạn!”
Lôi Lâm chửi lớn một câu, cả người đột nhiên lùi lại phía sau, bò lên như không muốn sống.
Một ánh sáng màu xanh lam đột nhiên tại phía sau hắn bao phủ ra, sau đó chính là lượng lớn hỏa diễm và sóng âm, thậm chí khiến lỗ tai và mũi của Lôi Lâm đều chảy xuống máu tươi.
Ầm! Một tấm cửa sổ bị đánh văng, Lôi Lâm cùng tro bụi và rác rưởi đột nhiên rớt xuống.
“Cuối cùng cũng coi như đi ra!”
Lôi Lâm thở dài một hơi, vỗ vỗ ngực, nhưng chờ hắn nhìn rõ ràng cảnh vật chung quanh lại không khỏi biến sắ.
Mười mấy binh sĩ mặc áo giáp vừa vặn áp một cô bé đi tới, khi nhìn thấy Lôi Lâm, trên mặt đều dại ra.
“Lôi Lâm ca ca! Ta biết anh nhất định sẽ trở lại cứu ta!” Mà Tạp Lạp Nhĩ bị bọn họ áp giải lại hô lên.
“Ta…” Lôi Lâm trợn trắng mắt, có cảm giác người định không bằng trời định.
“Tiểu tử! Lại gặp mặt, mạng mày thật lớn!” Một người đeo mặt nạ đầu lâu kim loại đi ra, trong đôi mắt là ánh đỏ hung tàn đỏ.
“Giết hắn!” Đối phương nhìn Lôi Lâm, giống như đang nhìn một đám rác rưởi.
“Không! Thả Lôi Lâm ca ca! Ta sẽ đi cùng các ngươi!” Tạp Lạp Nhĩ dại ra vào lúc này mới biết được cái gì, lập tức cầu xin lên.
Nhưng lúc này không thể thay đổi thái độ của đối phương, ánh sáng trắng chói mắt lần thứ hai từ nòng pháo phun ra ngoài.
Trước mắt Lôi Lâm trắng xóa, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra vẻ mê mang, thời gian dường như đã cứng lại, một âm thanh từ nơi sâu xa thăm thẳm vang lên: “Giữa Tạp Lạp Nhĩ và mình phải lựa chọn một người, cậu chọn thế nào?”
“Ta đương nhiên chọn…” Lôi Lâm nhìn vẻ mặt Tạp Lạp Nhĩ đầy kinh hoảng một chút.
“Đương nhiên đều không chọn, kẻ ngu ngốc!”
Một tia trầm tĩnh hiện lên trong mắt Lôi Lâm: “Rốt cục tỉnh lại một phần ký ức, muốn dụ dỗ ta ký kết khế ước?”
Ào ào ào! Thời gian ngưng đọng bị phá nát, lượng lớn laser bắn tới trước thân Lôi Lâm.
“Hỏa!”
Lôi Lâm lần thứ hai đọc lên một âm tiết cổ Byron ngữ, chỉ là lần này âm phù vừa ra, dường như đã xúc động không gian, lượng lớn năng lượng không biết tên tụ lại đây, lại chỉnh hợp một lần nữa, phát sinh biến hóa kỳ diệu.