Chương 1087: Tìm ra và đại chiến (2)
“Chân linh so đấu sao?” Bóng mờ Khoa Mạc Âm xà hoàng rít gào, phù văn màu máu bắt đầu lan tràn trên thân Lôi Lâm.
Không thể không nói, cho dù lên cấp Huy Nguyệt, trở thành thuật sĩ cấp năm, chân linh của hắn vẫn yếu hơn đối phương liên hợp.
Sau khi đối phương đã hoàn thành vu trận ba linh hợp nhất, Lôi Lâm cũng cảm giác được chân linh của chính mình bị áp chế rất lớn, thậm chí liền ngay cả lĩnh vực đều không ngừng bị suy yếu.
“Tuy rằng lực lượng linh hồn của ta trải qua huyết mạch kích thích, cũng đạt đến cấp bậc trăng non đỉnh cao, nhưng đối mặt với ba phù thủy đồng cấp, đặc biệt còn có một tồn tại cấp trăng tròn, thực sự là quá lao lực. . .”
Lôi Lâm hơi nhướng mày, sau lưng cũng có bóng mờ chân linh hiện lên, lực lượng linh hồn đạt đến cấp năm đã không hề che giấu phóng thích ra.
Ánh trăng lạnh lẽo, mang theo lực lượng linh hồn khủng bố so đấu lẫn nhau.
So với vu thuật tiêu hao, loại chiến đấu cấp bậc này càng thêm nguy hiểm, chỉ thoáng sai một bước là có thể bị đẩy vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.
Giữa hư không rơi vào yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào truyền ra ngoài.
Mà một luồng sóng gợn vô hình lại nhanh chóng lan truyền ra bốn phía, sinh vật bị linh hồn chiến đấu liên lụy đến, dù là phổ thông hay siêu phàm, thậm chí tồn tại đạt đến cấp ba đều vô thanh vô tức ngã xuống.
Sóng linh hồn khủng bố thậm chí lan tràn đến học viện Tự Nhiên Chi Minh, cho dù có vu trận phòng ngự và Lôi Lâm sớm bố trí, cũng khiến nơi này gặp phải thương vong lớn.
Phốc! Hai mắt Lôi Lâm chảy máu, đột nhiên lùi lại mấy bước.
Vừa nãy khi lực lượng linh hồn va chạm, hắn rõ ràng rơi vào thế yếu, chịu chút thiệt thòi.
Mà mấy Huy Nguyệt phù thủy đối diện cũng không dễ chịu, lực lượng linh hồn tổn thất lớn khiến sắc mặt của bọn hắn trắng bệch.
“Lại đạt đến trăng non đỉnh cao rồi?” Phù thủy đầu lĩnh nhìn Lôi Lâm với vẻ khó mà tin nổi.
Cấp bậc Huy Nguyệt khó có thể lên cấp cỡ nào, hắn hiểu rất rõ, mà đối phương rõ ràng là thuật sĩ vừa mới lên cấp, trong thời gian ngắn như vậy đã đẩy lực lượng linh hồn lên cấp độ trăng non đỉnh cao, thực sự là khiến hắn giật nảy cả mình.
Thậm chí, vài tia đố kị chậm rãi xuất hiện dưới đáy lòng của hắn, chẳng khác nào rắn độc đang cắn phá tâm linh của hắn.
“Đầu hàng đi! So đấu lực lượng linh hồn, mày không phải đối thủ của chúng ta, thậm chí thương thế chân linh sẽ ảnh hưởng tới thân thể, mày đã không có đường lui rồi!”
Phù thủy thủ lĩnh nhìn da dẻ Lôi Lâm không ngừng chảy ra huyết dịch, lạnh lùng hừ một tiếng.
“Đúng không?” Lôi Lâm lạnh lùng cười, lại khiến đối phương có một linh cảm không lành.
“Nuốt chửng!” Bóng mờ Khoa Mạc Âm xà hoàng khổng lồ mà tao nhã nổi lên sau lưng của hắn, há to miệng nhằm tới ba tên phù thủy Huy Nguyệt.
Hố đen khủng bố hình thành, hút tất cả vật thể trong phạm vi, thậm chí tia sáng, còn có thời gian và không gian vào bụng.
Sức hút cường đại thậm chí hình thành cơn bão năng lượng kinh khủng.
Ầm! Chỉ trong nháy mắt, mặt đất dưới chân ba vị phù thủy Huy Nguyệt đã đã biến thành một mảnh hư vô, mà sức sống cuồn cuộn không ngừng từ các vị trí cơ thể Lôi Lâm nổi lên, khiến thương thế của hắn nhanh chóng khỏi hẳn.
“Ha ha. . . Tiếp nào!” Lôi Lâm gầm lên, nhằm tới ba phù thủy.
Có thiên phú nuốt chửng trong tay, hầu như chính là thân bất tử, thậm chí còn có thể thông qua thân thể để bù đắp chân linh, dù bị thương nặng đến đâu cũng có thể lập tức khôi phục như cũ, đây quả thực chính là phù thủy đang gian lân trong chiến đấu.
Phốc! Đối phương lần thứ hai hợp lực công kích, linh hồn quang nhận chém tới ngực Lôi Lâm ra một miệng lớn.
Nhưng trong nháy mắt đã có lượng lớn năng lượng sinh mệnh truyền tới, huyết nhục tái sinh, trong nháy mắt đã hoàn toàn khôi phục.
Mà Lôi Lâm điên cuồng lấy tổn thương đổi tổn thương, quang nhận năng lượng màu đỏ ngòm tung toé , khiến ba tên phù thủy đối diện càng ngày càng không chống đỡ nổi, đặc biệt Tạp Lạp Nhĩ yếu nhất, bởi trước đó bị phản phệ, hiện tại lại càng lảo đảo lên.
“Không được! Đối phương có năng lực tái sinh quá khủng bố!”
Trong lòng tên phù thủy đầu lĩnh này rét run, bị hố đen của đối phương hút, bọn hắn không chỉ phải cẩn thận công kích của Lôi Lâm, còn cần đối kháng sức cắn nuốt của hố đen.
Mà Lôi Lâm lạ không kiêng dè chút nào công kích bọn hắn, sự tổn thất này cho dù là hắn cũng cảm thấy không chịu nổi.
“Đối phương rõ ràng là thông qua nuốt chửng lượng lớn vật thể để khôi phục sự sống, chúng ta đi vào thế giới khe hở, chí ít nơi đó không có quá nhiều đồ vật tạp dư!”
Mắt sáng lên, tên thủ lĩnh này lập tức phát hiện điểm yếu của năng lực nuốt chửng này.
Nếu như ở một mảnh hư vô, vậy năng lực nuốt chửng của Lôi Lâm sẽ bị chịu ảnh hưởng, cho dù có thể nuốt chửng không gian, nhưng hiệu suất tất nhiên sẽ giảm xuống, sinh mệnh năng lượng sinh ra cũng sẽ giảm mạnh.
“Muốn đi?” Hai mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng màu máu.
“Hí!” Thụ đồng màu hổ phách khủng bố của Khoa Mạc Âm xà hoàng trực tiếp tập trung nhìn vào Tạp Lạp Nhĩ yếu nhất.
Một lớp bụi vỏ đá màu trắng, đột nhiên từ trên người đối phương nổi lên.
Ầm! Ầm! Lôi Lâm mặc công kích của đối phương đánh lên người, vảy cùng huyết nhục tung toé, chính mình lại nhanh chóng vọt tới vu trận, đông đảo lợi trảo màu đen hiện lên, bắt lấy Tạp Lạp Nhĩ.