Chương 1105: Không gian thay đổi
Lôi Lâm có chút thất thần nhìn hố to phía trước, hai tay vẫn duy trì trạng thái triển khai vu thuật lúc trước.
Mà ở trước mặt hắn, nơi vốn dựng cánh cửa tinh giới, hiện tại chỉ để lại một vùng phế tích, điện lưu và các phóng xạ linh tinh khác còn tồn tại, lại rất nhanh bị chíp chỉ huy tiêu diệt cùng ngăn cách.
Cánh cửa tinh giới nổ tung tuy rằng khủng bố, nhưng cũng phải nhìn xem là nhằm vào ai, hiện nay Lôi Lâm có Khoa Mạc Âm chi lân đã đạt đến cấp năm thì dư âm nổ tung căn bản không làm gì được hắn, thậm chí cả một khu vực sau lưng Lôi Lâm cũng được bảo toàn.
Thế nhưng dù là như vậy, cánh cửa tinh giới tổn thất, và đánh mất tọa độ vẫn khiến Lôi Lâm có chút đau lòng.
Không nói tới việc xây dựng cánh cửa tinh giới cần lượng lớn tinh giới chi thạch, dù sau phía sau Lôi Lâm là liên minh huyết mạch thuật sĩ, chỉ cần đợi thêm một chút thời gian, muốn gom góp đủ tinh giới chi thạch cũng không thành vấn đề gì, nhưng mất đi tọa độ của thế giới mộng cảnh đối với Lôi Lâm chính là đả kích rất mạnh mẽ.
“Thất bại sao…” Lôi Lâm thở dài, giống như loại bỏ hết tâm tình xấu trong lòng ra ngoài, đợi khi hắn ngẩng đầu lên, trong con ngươi Lôi Lâm đã biến thành vô cùng bình tĩnh.
” Tọa độ thế giới mộng cảnh mất thì thôi, dựa vào tài liệu của một sinh vật tổ chức quỷ dị mà muốn lần ra tọa độ, cũng thực sự là có chút kỳ lạ, đồng thời, thế giới quỷ dị đối với mình lúc này cũng mạnh mẽ quá, không thích hợp để mình thăm dò vào lúc này…”
Lôi Lâm lắc lắc đầu, ra lệnh: “Chíp, thu dọn nơi này đi!”
Xoay người đi ra phòng thí nghiệm, chỉ là vừa đi tới cửa lớn, con ngươi Lôi Lâm bỗng nhiên co rụt lại.
“Nơi này là…” Xuất hiện ở trước mặt hắn rõ ràng là một hoang mạc khổng lồ, ba mặt trời tạo hình quỷ dị hiện lên ở trên bầu trời, sóng khí cực nóng không ngừng kéo lên.
Sàn sạt! Cát đá màu vàng bị đáy giày ma sát, phát ra tiếng vang nhỏ bé, Lôi Lâm đưa mắt nhìn bốn phía. Đâu đâu cũng là hoang mạc, mà ở dưới một cồn cát còn có nửa đỉnh của một kiến trúc nhô ra, giống như tầng trệt sụp đổ, dấu vết kiến trúc bị ăn mòn bên ngoài hết sức rõ ràng, không biết đã bị cọ rửa bao nhiêu năm tháng rồi.
“Chíp! Quét hình!” Lôi Lâm cầm lấy một mảnh biển quảng cáo rơi xuống bên chân, hắn không biết văn tự bên trên, lại mơ hồ có cảm giác quen thuộc.
Màu đen tấm bảng quảng cáo ở trong tay hắn không nặng, thậm chí Lôi Lâm hơi dùng lực một chút đã có tiếng ranh vỡ vang lên, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ thành vô số mảnh vỡ rơi xuống vậy.
Tia sáng màu xanh lam đảo qua, trong nháy mắt đã có kết luận.
【 Căn cứ vào giám định cacbon, dự đoán thời gian tồn tại là: 21982 năm 11 tháng… 】
“Vật từ 20 ngàn năm trước sao?” Lôi Lâm sờ sờ cằm, tiện tay ném tấm bảng quảng cáo ném xuống.
Răng rắc! Tấm bảng quảng cáo đen kịt rơi xuống đất lập tức vỡ nát thành rất nhiều mảnh vỡ, thậm chí trực tiếp biến thành bột phấn.
“Nơi này rốt cuộc là nơi nào?” Lôi Lâm ngẩng đầu, ba mặt trời quỷ dị còn đang giải phóng ra nhiệt độ cực nóng.
Trên bầu trời khu vực này lại đột nhiên có tới ba mặt trời, trong ba mặt trời này, mặt trời ngoài cùng bên trái hiện ra vặn vẹo bất quy tắc, giống một hình tròn bị ngắt rất nhiều lần, mà mặt trời ở giữa tuy rằng vẫn duy trì hình tròn, nhưng bên ngoài rìa lại có rất nhiều xúc tu, nhìn vào làm người ta sợ hãi.
Còn mặt trời ở ngoài cùng bên phải lại là một hình đa giác rất phức tạp, ánh mặt trời chiếu xuống dường như còn mang theo những màu sắc khác.
Lôi Lâm quay đầu lại, lập tức nhìn thấy phòng thí nghiệm tinh giới của mình lẻ loi ở đó. Còn duy trì dáng vẻ mở rộng, chỉ là bên ngoài cũng đang không tan đi.
Từng mảng kim loại màu bạc không ngừng gỉ sét, tróc ra, trong nháy mắt đã khiến phòng thí nghiệm mà Lôi Lâm mới tạo ra này biến thành vẻ cũ nát đến mức nhất định phải phá bỏ.
“Xảy ra chuyện gì? Kim loại ngoài phòng thí nghiệm mà ta chọn dùng là loại chống ăn mòn mà…”
Ánh mắt Lôi Lâm không ngừng quét quanh bốn phía, lại không thể tìm thấy bất cứ vật gì có liên quan đến pháo đài ở quanh phòng thí nghiệm này.
Xem tình huống như thế giống như hắn mang theo phòng thí nghiệm của chính mình, rồi xuyên qua pháo đài vậy.
“Lẽ nào… Nơi này chính là thế giới mộng cảnh? Hay hoặc cánh cửa tinh giới nổ tung đã ta mang tới thế giới khác?”
Trong đầu Lôi Lâm lập tức xuất hiện rất nhiều ý tưởng, hắn hít sâu một hơi, lại trở về phòng thí nghiệm.
Ầm! Cửa lớn bị hắn đóng lại.
“Nếu như là dị thế giới khác, ta nhất định sẽ có cảm giác xuyên qua không gian, mà có thể vô thanh vô tức mang ta rời đi thế giới, hiện nay chỉ có một chỗ mà ta từng trải qua—— thế giới mộng cảnh!”
Sau lưng Lôi Lâm hiện ra bóng mờ Khoa Mạc Âm xà hoàng.
Khoa Mạc Âm xà hoàng cao quý mở to thụ đồng màu hổ phách, ánh mắt cảnh giác nhìn chung quanh.
“Đến đây đi!” Lôi Lâm đột nhiên kéo dài cửa lớn, ánh sáng từ vĩnh hằng chi hỏa chiếu xuống, chung quanh là rất nhiều đường nhỏ, nối tới phòng thí nghiệm huyết mạch cùng các kiến trúc khác trong pháo đài.
Lôi Lâm ngẩng đầu, Không Gian Thần Tinh đặc biệt phá nát hư không vũ trụ lập tức đập vào mi mắt.
Nhìn lại phòng thí nghiệm một chút, dấu vết tàn tạ kia đã sớm không cánh mà bay, giống như trước đó những gì hắn nhìn thấy đều chỉ là ảo giác.
“Chủ nhân!” Lôi Lâm thoáng suy nghĩ, mấy con rối kim loại đi tới trước mặt hắn.
Chíp trong nháy mắt đã tiếp thu tất cả đối phương, khiến Lôi Lâm xác định chính mình đang ở pháo đài Không Gian Thần Tinh.
“Thú vị!” Trong con ngươi Lôi Lâm hiện ra một tia rất hứng thú.
Hắn suy nghĩ một chút, lần thứ hai trở lại phòng thí nghiệm.
Khi cửa lớn kéo ra, hoang mạc và ba mặt trời với hình thù kỳ quái lúc trước lại hiện lên trước mặt hắn.
Chỉ là so với với lần trước, hoàn cảnh của nơi này dường như đã xảy ra biến hóa gì đó, từng cỏ dại màu vàng xanh từ khe đá ngoan cường xông ra, trên những kiến trúc sụp đổ thành phế tích kia cũng mọc đầy dây leo, lộ ra sinh cơ bừng bừng.
Thậm chí, ở phía xa, còn có mấy lùm cây thấp bé, cũng đang ngoan cường mà sinh trưởng.
“So với lần trước thì hơi thở sự sống đậm hơn rất nhiều, giống như đã qua mấy ngàn vạn năm!” Lôi Lâm híp mắt, ba mặt trời quỷ dị kia hiện tại chiếu xuống tia sáng màu xanh lục, khiến hắn phi thường không thích ứng.
“Chíp! Đo lường!” Đi tới nơi lần trước ném tấm bảng quảng cáo xuống, Lôi Lâm đột nhiên phát hiện tấm bảng quảng cáo đen kịt kia không hề vỡ nát, mà vẫn ở chỗ cũ, thậm chí vết rách bên trên cũng nhỏ hơn lúc trước.
【 Keng! Căn cứ đo lường cacbon, thời gian vật phẩm tồn thế là 1328 năm 7 tháng… 】 Chíp rất nhanh đã trả lời.
“Rõ ràng lần trước đo lường được kết quả là hơn hai vạn năm, đồng thời tấm bảng quảng cáo này đã vỡ vụn…”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình: ” Tình huống thời gian lẫn lộn này, còn có cảnh tượng quỷ dị này, có lẽ đúng là thế giới mộng cảnh, cũng chỉ có thế giới hoang đường quái dị này mới có thể xuất hiện tình huống như thế…”
“Chỉ là… Lần trước có lẽ là chân linh tới, lần này lại là chân thân tiến vào, đây tính là gì? Thân thể của ta tiến vào mộng cảnh của người khác sao?”
“Giới hạn giữa hiện thực và hư huyễn rốt cuộc ở nơi nào?”
Càng tiếp tục tìm tòi, Lôi Lâm càng cảm thấy thế giới mộng cảnh bao hàm nhiều bí mật khủng bố, nhưng dù là câu đố nào, bây giờ hắn cũng không thể giải quyết.
“Còn có loại quỷ dị biến hóa này là lỗ hổng thời không? Hay hiệu ứng do định lý không gian bị phá vỡ?”
Nhìn phòng thí nghiệm cũng mọc đầy dây leo, Lôi Lâm đi vào, đóng cửa, lần thứ hai kéo ra, lại trở về Không Gian Thần Tinh.
“Phân nơi này thành khu vực cấp một! Phong tỏa lại, toàn bộ kiến trúc bên cạnh di chuyển! Chú ý phù văn khắc họa phòng phóng xạ và ô nhiễm!”
Lôi Lâm lập tức ra lệnh.
Lượng lớn con rối kim loại lập tức hành động, thậm chí đã kinh động tới cả Phù Nhị.
“Thân ái, làm sao thế?” Phù Nhị mặc váy ngủ rộng rãi, có vẻ hơi mơ hồ.
“Không sao! Ta có một thí nghiệm xuất hiện vấn đề, phóng xạ ô nhiễm đang tăng lên, tốt nhất là em nên chuyển sang nơi khác, rời xa pháo đài này…”
Lôi Lâm tiến lên, kéo tay Phù Nhị an ủi.
Hiện tại tình huống này tuy rằng hắn còn không quá hiểu, nhưng rõ ràng phòng thí nghiệm tinh giới của chính mình sau một lần nổ tung lại sinh ra biến hóa càng thêm thần bí, đã biến thành cầu nối câu thông nơi này cùng thế giới mộng cảnh.
Mỗi một lần ra vào, không gian đều sẽ thay đổi. Loại hiện tượng này lập tức khiến Lôi Lâm nổi lên hứng thú.
Đồng thời, không cần tiêu hao năng lượng là có thể tiến hành xuyên tới dị thế giới, nếu như bị các phù thủy khác biết, e là sẽ lập tức điên cuồng.
Bởi vậy, lấy lý do là thí nghiệm xảy ra vấn đề, phóng xạ ô nhiễm tiết lộ ra để giới nghiêm nơi này là chuyện tất yếu.
Chỉ có điều, đối với nguyên nhân trong này, Lôi Lâm vẫn còn có chút mê hoặc.
“Là bởi lông chim của con cú mèo? Hay vì cánh cửa tinh giới nổ tung? Hoặc là hai nguyên nhân ảnh hưởng lẫn nhau, sinh ra biến hóa càng thêm quỷ bí…”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình.
Nhưng bất kể nói thế nào, lần bất ngờ này là chuyện tốt, không chỉ thu được tọa độ thế giới mộng cảnh, thậm chí còn có một con đường có thể câu thông hai thế giới bất cứ lúc nào.
“Chẳng qua, nơi này không thể vẫn tiếp tục kéo dài như thế!”
Lôi Lâm nghĩ đến một lý luận không gian nào đó, hiện tại thế giới phù thủy cùng thế giới mộng cảnh thật giống như hai trang giấy, mà phòng thí nghiệm tinh giới của hắn chính là một tiết điểm đâm ngang giao giữa hai nơi này, cũng là tiết điểm duy nhất.
Nhưng theo không gian vận động, tiết điểm ấy trước sau sẽ dịch ra, nói cách khác, một ngày nào đó, phòng thí nghiệm này sẽ mất đi năng lực câu thông thế giới mộng cảnh.
“Chính bởi vì như vậy, việc thăm dò nhất định phải gia tăng!”
Trong lòng Lôi Lâm hừng hực.
Thế giới mộng cảnh là thế giới quỷ bí khó lường nhất, thậm chí từng xâm lấn thế giới phù thủy thượng cổ.
Sự tồn tại của nó phi thường đặc thù, là thực thể cũng không phải thực thể, là do mộng cảnh của sinh vật có trí khôn mà tạo thành, nắm giữ sức mạnh cực kỳ thần kỳ.
Không nói những khác, cho dù tìm tới một mộng cảnh của một vị phù thủy thượng cổ tìm hiểu quy tắc nào đó, hiểu được lý giải và lĩnh ngộ về quy tắc vậy thì là kiếm lời lớn.
Lúc này ở trước mặt Lôi Lâm là một bảo tàng khổng lồ.