Chương 1110: Sự cố và gặp mặt
Đột nhiên xuất hiện pho tượng nửa người, còn chỉ có thể dùng tầm nhìn tinh giới mới có thể quan sát được tỉ mỉ vết rách, khiến trong lòng Lôi Lâm thoáng lạnh.
Đồ vật trong thế giới mộng cảnh thực sự quá mức quỷ bí khó lường, nhưng đối với Lôi Lâm lại có sức hấp dẫn không thể cản nổi.
Cũng chính vì như thế, Lôi Lâm vẫn chìm đắm trong thí nghiệm mới có chút không để ý rất lớn nguy hiểm trong thế giới mộng cảnh.
Trong thế giới mộng cảnh, tất cả đều có thể.
“Phong tỏa!” Lôi Lâm nhìn pho tượng không ngừng mở rộng vết nứt, không khỏi trầm giọng nói.
Keng keng keng! Tia sáng màu đỏ ngòm từ mặt đất nổi lên, trong nháy mắt l tạo thành một lao tù nửa trong suốt, mà phù văn trước đó bố trí gần pho tượng nửa người người ph cũng lập tức loé lên.
Sóng năng lượng ngột ngạt tụ lại, gắt gao phong tỏa pho tượng nửa người ở bên trong.
Ào ào ào! Pho tượng nửa người trong phong tỏa càng mở rộng phạm vi ranh nứt, tất cả vết rách tổ hợp lại với nhau, thậm chí hình thành một tấm miệng rộng khủng bố.
Một tầng màu đen từ miệng rộng ngọ nguậy leo ra, đó là lượng lớn sâu lớn cỡ con kiến, từng tầng từng tầng từ trong pho tượng bò đi ra, trong nháy mắt đã bao trùm dày đặc một tầng trên mặt đất.
Lực lượng mộng cảnh màu đỏ sậm lập tức nồng nặc hơn mấy lần, thậm chí hình thành vòng xoáy tỉ mỉ, qua lại dập dờn trong không khí.
” Quy tắc lưu động của lực lượng mộng cảnh, làm sao có thể đột nhiên chuyển biến nhanh như vậy?”
Phát hiện này lập tức khiến vẻ vui sướng lúc trước vì thí nghiệm thành công giảm hơn một nửa, Lôi Lâm thức tỉnh chính mình, trên con đường nghiên cứu mộng cảnh, hắn mới chỉ bước ra một bước nhỏ bé không đáng kể. Hiểu rõ đối với mộng cảnh cũng chỉ là vừa mới vạch trần một góc khăn che mặt, đối mặt với những sự việc không biết thì nhất định phải kính nể, một tia đắc ý hơi hơi nổi lên lập tức bị đè ép xuống.
“Chít chít!” Đi kèm tiếng kêu to làm người sởn cả tóc gáy còn có tiếng gặm nuốt nhỏ vụn, Lôi Lâm kinh hãi phát hiện trước đó bố trí phù văn ràng buộc liên tiếp bị vỡ nát, thậm chí ngay cả vu thuật trận pháp trên mặt đất cũng bị ăn mòn khủng bố.
Lực lượng mộng cảnh màu đỏ sậm đang không ngừng chuyển hóa thành màu đen, mà sức mạnh quỷ dị mang theo bên trong thậm chí khiến Lôi Lâm cũng phải biến sắc.
“Đáng chết! Nếu như đợi đến ngày mai, ta sẽ dùng toàn bộ tài liệu ngăn cách ngày hôm nay phát hiện…”
Trong lòng Lôi Lâm đại hận. Nhưng cũng không thể làm gì.
“Hủy diệt đi!” Hắn đột nhiên ra tay, ngọn lửa màu đen yêu dị điên cuồng bao phủ tới, bao phủ hoàn toàn pho tượng nửa người.
Nhiệt độ trong toàn bộ phòng thí nghiệm lập tức tăng cao tới cực hạn, lại rất mau hạ xuống.
Sàn nhà vốn bị nhiệt độ cao hòa tan lại xuất hiện một hố lớn. Mà dưới đáy hố, các loại tài liệu sau khi hòa tan hỗn hợp lại cùng nhau lại chầm chậm đọng lại, hình thành tinh thể tương tự bảo thạch năm màu.
“Chít chít!” Trên những tinh thể này, từng điểm đen lấm tấm nổi lên.
Tuy rằng pho tượng nửa người đã biến mất không còn tăm hơi, nhưng những con sâu màu đen kia lại vẫn có thể sống sót từ công kích tà phượng chi hỏa của Lôi Lâm.
“Bọn nó căn bản là sức mạnh mộng cảnh, nếu như không giải quyết từ căn nguyên…!”
Ánh mắt Lôi Lâm trầm xuống, hai tay vẫy một cái, tấm tài liệu nghiệm vốn nằm ở lôi trì trong nháy mắt bay ra, nổ thành vô tận bột phấn trong không khí rồi lại giống như bị sức mạnh nào đó cô đọng lại, hình thành một màng mỏng tỉ mỉ, bao trùm đến khu vực đám sâu đen kia.
“Ngăn cách!”
Lượng lớn sấm sét bao trùm đến màng mỏng hình thành tương tự tầng cách ly trong thí nghiệm trước đó, lực lượng mộng cảnh màu đỏ sậm bị ngăn cách ở mặt ngoài.
“Răng rắc! Răng rắc!” Mà lượng lớn lực lượng mộng cảnh ngưng tụ, lại khiến trên màng mỏng hiện ra lượng lớn vết lõm, phát ra tiếng vang không chống đỡ nổi.
“Lực lượng mộng cảnh tuy rằng có thể bị ngăn cách, nhưng cũng có thể bị phá tan, trước đố ngăn cách đối tượng thí nghiệm chỉ là một sinh vật phổ thông trong mộng cảnh. Mà khi gặp phải sinh vật cao cấp hơn thì sẽ xuất hiện tình huống như thế…”
Con ngươi Lôi Lâm co rụt lại.
Nói cách khác, nếu như gặp phải tồn tại càng cường đại hơn, chỉ sợ màng mỏng mà hắn bố trí này sẽ trực tiếp bị xé rách.
Ngẫm lại cũng đúng, võng thằng tuy rằng có thể vớt cá nhỏ, nhưng làm sao bắt được cá mập hổ trong biển rộng?
“Việc cấp bách là nhất định phải loại bỏ hết những mầm họa này trước khi đối phương một lần nữa được lực lượng mộng cảnh trợ giúp!” Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên vẻ kiên nghị, tà phượng chi hỏa một lần nữa bắt đầu cháy rừng rực.
Mà lần này, đám sâu màu đen mất đi lực lượng mộng cảnh bổ sung đã bị thiêu cháy rất nhanh, biến thành từng điểm sáng màu đen tiêu tan.
Giống như là bị ảnh hưởng này, lực lượng mộng cảnh bên ngoài màng mỏng càng thêm nồng nặc, thậm chí khiến màng mỏng hiện lên tỉ mỉ vết rách, giống như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
“Nhanh hơn chút nữa! Nhanh hơn chút nữa a!”
Lôi Lâm trầm thấp hô, lực lượng linh hồn lành lạnh đột nhiên nổi lên, truyền vào hỏa diễm.
Ngọn lửa màu đen lập tức bùng mạnh lên gấp mười lần, thiêu đốt hết tất cả con sâu màu đen, mà ngay khi con sâu cuối cùng biến mất, trong nháy mắt màng mỏng ngăn cách cũng phát ra một tiếng vang vì không chịu nổi gánh nặng, ầm ầm vỡ nát, lực lượng mộng cảnh mất đi mục tiêu đã xoay quanh một hồi, sau đó lại tự động tiêu tan, Lôi Lâm nhìn đến mà không khỏi thở dài một cái.
Đột nhiên! Trong nháy mắt hắn quay đầu lại, người pho tượng nửa người kia đã kề sát ở trước mặt hắn, vết nứt hình thành miệng rộng giống như đang trào phúng.
Khí tức u ám khủng bố từ vết nứt miệng rộng không ngừng xông ra.
Con ngươi Lôi Lâm co rút nhanh, Khoa Mạc Âm chi lân trong nháy mắt nổi lên, lực lượng linh hồn trong chân linh trải rộng toàn thân.
“Chít chít…”
Con sâu màu đen khủng bố lần thứ hai hiện lên, che kín toàn thân Lôi Lâm, phù thủy bào trên người hắn là ma khí muốn ngăn cản đối phương trong chốc lát cũng không làm được, trong nháy mắt đã thủng lỗ chỗ lên.
Con kiến màu đen trải rộng toàn thân Lôi Lâm, thậm chí ngay cả Khoa Mạc Âm chi lân phòng ngự từng cường hóa tới cấp năm sau đều không ngăn cản được răng nanh của đối phương, cảm giác đau đớn kịch liệt từ trên da truyền đến, khiến trên người Lôi Lâm xuất hiện vô số lỗ hổng.
“Tê tê…”
Sau lưng Lôi Lâm, bóng mờ Khoa Mạc Âm xà hoàng bỗng nhiên nổi lên, và há miệng gầm thét, khiến trên người Lôi Lâm bốc cháy lên một tầng ngọn lửa màu đen.
“Vù vù…” Đợi hỏa diễm đốt cháy qua đi, Lôi Lâm lại trở nên hoảng hốt, đợi đến lần thứ hai phục hồi tinh thần lại, sâu màu đen đã biến mất toàn bộ không còn tăm hơi.
Nhưng trên người của hắn, vết thương màu đen lại lít nha lít nhít trải rộng, nhìn có chút khủng bố.
“Là mộng cảnh xâm lấn sao?” Lôi Lâm nhìn lôi trì màu xanh lam, vết lõm trên mặt đất, còn có vảy trên người mình, thật sâu thở dài.
Thế giới mộng cảnh là thế giới lẫn lộn hiện thực cùng hư ảo, tất cả ở đây đều có thể phát sinh.
“E là… Trải qua lực lượng mộng cảnh nhuộm đẫm, phòng thí nghiệm này của ta đã biến thành kiến trúc mộng cảnh, ngay cả bản chất tài liệu đều xảy ra dị biến…”
Tình huống như thế rất là tương tự quá trình phù thủy cao cấp chủ động phóng xạ trong pháo đài của chính mình, chỉ là trình độ càng thêm sâu sắc, đồng thời cũng biến thành càng thêm bá đạo.
“Chíp! Nâng cao cấp bậc cảnh giới nơi này lần thứ hai, cấm tất cả thuật sĩ ngoài ta ra tiến vào!”
Đi ra phòng thí nghiệm, sắc mặt Lôi Lâm có chút âm trầm, cảm giác bị hư ảo bao phủ, như trúng ảo thuật còn không tự biết kia thực sự là làm hắn phi thường không thoải mái.
Đồng thời, thế giới mộng cảnh xâm lấn cũng không giống ảo thuật, ít nhất đó là sức mạnh có thể ảnh hưởng tới hiện thực, dù hắn gặp phải chuyện gì trong ảo cảnh đều có khả năng ảnh hưởng tới bản thể.
“Thí nghiệm mộng cảnh thực sự là tràn ngập nguy hiểm a!”
Lôi Lâm thở dài, hiện tại cho dù là hắn cũng không dám ở lại gần phòng thí nghiệm kia.
“Lôi Lâm điện hạ! Ngài rốt cục đã đi ra sao?”
Khi vừa đi tới bên ngoài pháo đài, Lôi Lâm nghe được tiếng gọi của Kiệt Phất Lý, vị thuật sĩ cấp năm là Thủ Hộ giả của Không Gian Thần Tinh- Kiệt Phất Lý không biết đã chờ ở ngoài pháo đài từ lúc nào.
“Xảy ra chuyện gì? Kiệt Phất Lý điện hạ?” Lôi Lâm có chút ngạc nhiên hỏi. Nơi này xem như là địa vực tư nhân của hắn, Kiệt Phất Lý cũng không thể tự tiện xông vào, bằng không chính là không tôn trọng đối với chủ nhân.
“Trước đó ta đã liên lạc với ngài rất nhiều lần, thế nhưng đều bị ngăn cản, chỉ có thể chờ ở bên ngoài…” Kiệt Phất Lý cười khổ nhún nhún vai.
“Hóa ra là như vậy, vừa nãy ta vẫn chìm đắm trong thí nghiệm, xin lỗi!”
Lôi Lâm lập tức nói xin lỗi, trên mặt hiện ra vẻ áy náy, hiệu ứng ô nhiễm và ngăn cách của lực lượng mộng cảnh còn kinh khủng hơn các loại vu thuật khác.
Ở trong phòng thí nghiệm có hoàn cảnh này, nếu như còn có thể nhận được thông tin từ bên ngoài mới là thật sự có quỷ.
“Ngài đang làm thí nghiệm gì? Nghe nói lần trước phòng thí nghiệm của Lôi Lâm điện hạ đã xảy ra chuyện, vấn đề tiết lộ ô nhiễm rất nghiêm trọng a…”
Kiệt Phất Lý nhìn pháo đài phía sau Lôi Lâm đề phòng nghiêm ngặt, không có một hơi thở sự sống nào, trên mặt hiện ra hiếu kỳ.
Thí nghiệm thất bại khiến ô nhiễm tràn ra đương nhiên là Lôi Lâm cố ý thả ra tin tức giả, để có thể quang minh chính đại cảnh giới nơi này.
“Không có gì… Thí nghiệm tinh giới để lọt ô nhiễm mà thôi, có lẽ là có một vật chạy ra…”
Lôi Lâm nói chuyện có thật có giả, không cần chíp phối hợp là có thể lừa được cáo già như Kiệt Phất Lý.
“Đó hình như là một sinh vật rất đáng yêu lại nhát gan, vì chơi trốn tìm cùng nó, ta không thể không phong tỏa lại toàn bộ pháo đài…”
Lôi Lâm cười cợt.
“Ồ!” Kiệt Phất Lý gật gật đầu, nhưng không tiếp tục hỏi nữa, tin tức phù thủy thí nghiệm là tuyệt đối bí mật, chớ nói chi hắn và Lôi Lâm đều là thuật sĩ cấp năm, địa vị bằng nhau, càng không thể mạo muội trực tiếp hỏi thăm chuyện kế tiếp như thế.
“Vị Lôi Lâm điện hạ này, đến hiện tại cũng không mời chúng ta đi vào, có phải là quá vỗ lễ hay không?”
Mà vào lúc này, một thuật sĩ đứng cạnh Kiệt Phất Lý lại hờ hững mở miệng, trong giọng nói mang theo một tia địch ý đối với Lôi Lâm.
“Hả? !”
Lôi Lâm cũng sợ hãi cả kinh, tận đến giờ phút này, hắn mới chú ý tới bóng người bên cạnh Kiệt Phất Lý.
Gương mặt đối phương phi thường đẹp trai, trong đôi mắt chất chứa sức sống dồi dào, khí tức trên người vô cùng thâm thúy, lại cực kỳ dễ dàng bị quên lãng.