Chương 1117: Viện trợ và phát hiện (2)
. .”
“Mã Cách thúc thúc!” Cát Lỵ An tiến lên ôm lấy đối phương, “Xin lỗi, để chú lo lắng! Đến nào, ta giới thiệu cho chú, vị này chính là Lôi Lâm tiên sinh, chính là hắn cứu ta từ tiết điểm!”
Cát Lỵ An lôi kéo tay Mã Cách, kéo hắn tới trước mặt Lôi Lâm, rất hiển nhiên, trên người Lôi Lâm không có hoa văn màu tím quái dị khiến đối phương có chút cảnh giác.
Nhưng Lôi Lâm chỉ cười cợt, không quá ý, dù sao chỉ cần tìm được địa điểm là được, dựa vào năng lực của hắn, những cư dân bản địa này còn có thể chống lại hắn sao?
Đương nhiên, bởi thế giới mộng cảnh quỷ dị, Lôi Lâm cũng không dám quá mức khác người, có thể sử dụng thủ đoạn giao thiệp để thu được đồ vật thì cố gắng không cần dùng võ lực để giải quyết.
Dù sao, đây là một thế giới tràn đầy bất ngờ, vặn vẹo cùng mức độ phức tạp cũng vượt qua.
Nói không chừng lần sau hắn tiến vào, những cư dân này sẽ phát sinh biến hóa long trời lở đất, mà hiện tại hắn chỉ trả giá một chút để tạo mối quan hệ cũng là chuyện đáng giá.
Sau đó, tất cả đều thuận lý thành chương, sau khi Lôi Lâm rõ ràng tỏ ra thiện ý, đồng thời có Cát Lỵ An cổ động và đảm bảo, Mã Cách mang theo Cát Lỵ An cùng Lôi Lâm đi tới nơi đóng quân của bọn hắn.
Lôi Lâm nhìn một chút, nơi này hiển nhiên là một chỗ nơi đóng quân tạm thời, chung quanh còn có lượng lớn cọc gỗ bị chém ngã còn chưa dọn dẹp sạch sẽ.
Phía sau nơi đóng quân còn có dấu vết đám lửa đốt cháy qua đi, đơn giản xuất hiện một khu đất trống, trên đây có gieo một số thực vật có thể ăn.
“Thủ đoạn canh tác khá nguyên thủy a!”
Lôi Lâm âm thầm lắc lắc đầu, nhưng cũng biết đây là chuyện tất nhiên, bởi vì đối với những cư dân bản địa này, nói không chừng đợi ngày mai tỉnh lại sau giấc ngủ, vùng đất này sẽ mất đi tất cả độ phì nhiêu, đã biến thành sa mạc, hoang mạc, rừng rạm, dòng sông, thậm chí núi lửa, bởi vậy dù có tốn bao nhiêu tâm tư vào cũng vô dụng.
Loại phong cách đơn giản này cũng áp dung trên các kiến trúc, mấy đoạn cây cối chắp vá đơn giản, hình thành nhà gỗ, càng nhiều người lại trực tiếp nghỉ ngơi ngoài trời hoặc là tìm một hốc cây, thậm chí Lôi Lâm có cảm giác lều vải mà mình mang theo ở đây được cho hoàng cung.
Ngay trong nhà được dựng đơn giản, Lôi Lâm nhìn thấy cha của Cát Lỵ An, đó là một người đàn ông trung niên có sắc mặt phi thường tiều tụy, trường kỳ vất vả làm hắn nhìn như một ông lão gần đất xa trời.
“Khụ khụ. . . Đa tạ ngài! Vị khách đến từ phương xa! Ngài đã cứu Cát Lỵ An, nó chính là tất cả của ta! Ta thực sự không biết nên lấy cái gì để diễn tả sự cảm kích của ta đối với ngài, còn có những đồ ăn này. . . Thực sự là. . .”
Người đàn ông trung niên nhìn một đống bánh bao trắng cùng bánh bích quy trước mặt, trên mặt hiện ra một tia ửng hồng.
Loại đồ ăn tốt nhất này là thư hắn không được hưởng thụ.
“Mong anh không cần chú ý! Cát Lỵ An là cô bé đáng yêu, không ai muốn nhìn thấy cô bé gặp bất hạnh!” Lôi Lâm cười phi thường ôn hòa.
“Xin thứ cho ta nói thẳng, căn cứ vào lời giải thích Cát Lỵ An, ngài. . . Là một vị phù thủy sao?” Sau khi người đàn ông ho khan một trận lại đột nhiên hỏi.
“Đúng!” Lôi Lâm hơi kinh ngạc, nhưng lại càng hiếu kỳ: “Trước đó ông đã từng gặp qua phù thủy sao? Từng có tiếp xúc với bọn hắn ở nơi nào?”
“Khụ Khụ. . . Những chuyện này đều là Mạc Lâm nói cho ta. . .”
Vẻ ửng hồng trên mặt người đàn ông trung niên càng thêm nghiêm trọng, thậm chí Lôi Lâm cảm thấy tính mạng của hắn đã sắp đến cực hạn.
“Mạc Lâm đã từng may mắn được phù thủy nhìn trúng, đi theo đối phương đã học tập một quãng thời gian, kểcho chúng ta nghe rất nhiều chuyện kỳ dị, thế nhưng rất đáng tiếc. . .” Chuyện kế tiếp, Lôi Lâm cũng đã nghe Cát Lỵ An giảng qua một lần.
“Xin hỏi, tiết điểm lúc trước có pháo đài kia hiện tại còn tồn tại sao?” Đối với đồng loại, Lôi Lâm vẫn còn có chút hiếu kỳ.
“Không còn! Ở một ngày nào đó, toàn bộ pháo đài cùng tiết điểm kia đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, nếu không phải Lạc Lâm đúng lúc mới ở ngoài qua đêm, e là. . .”
Người đàn ông trung niên lắc lắc đầu, lại giống như nghĩ tới điều gì, run rẩy lấy từ trên người chính mình ra một phần tài liệu da thú, cung kính mà đưa tới trước mặt Lôi Lâm.
“Đây là vật lúc trước Mạc Lâm để cho ta, tuy rằng ta xem không hiểu, nhưng khẳng định có quan hệ cùng phù thủy, coi như làm tạ lễ cho lần này đi!”
“Đây là. . .” Sau khi cầm lấy da thú, con ngươi Lôi Lâm bỗng nhiên co rụt lại.
Trên da thú là một ít hoa văn màu nâu cùng phù hiệu, cũng khó trách đối phương xem không hiểu, bởi vì tin tức chân chính kỳ thực là dùng lực lượng tinh thần của phù thủy chứa đựng ở da lông.
【 Keng! Phát hiện số liệu nối tiếp, đang truyền tin tức! 】
Chíp cũng truyền tới tiếng thông báo, khiến vẻ mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ vui mừng.
【 Ta là Mạc Lâm! Đạo sư nói ta là dân bản địa của thế giới mộng cảnh, nếu như ngài thấy phần tài liệu này, xin hãy đối xử tử tế với tộc nhân của ta, phía dưới là con đường phù thủy mà đạo sư ta nghiên cứu mấy chục năm qua chuyên môn cho thể chất của ta . . 】
Tin tức trên da thú khiến Lôi Lâm bỗng nhiên lộ ra vẻ vui mừng.