Chương 1130: Hội tụ và mật mưu (1)
Bóng đêm mông lung, một chiếc đèn treo toả ra tia sáng màu da cam âm u.
Đèn đường tản ra ánh sáng tạo cho người ta có cảm giác buồn ngủ, mà bên cạnh đèn treo là một quán bar đã ngừng kinh doanh.
Trên cánh cửa còn treo biển từ chối tiếp khách, chung quanh một mảnh yên tĩnh.
Cư dân xung quanh sau cả ngày làm lụng vất vả, đã sớm mỏi mệt tiến vào mộng đẹp, thậm chí ngay cả kẻ sâu rượu cùng tên lang thang đều tìm được ổ chó ấm áp của chính mình, không có dự định lượn lờ trong khí trời lạnh lẽo này.
Mà ngay lúc này, tiếng ủng da ma sát sàn nhà vang lên.
Một bóng người cao to từ trong bóng tối đi ra, đi tới trước cửa quán bar, tiện tay gõ gõ.
Thùng thùng! Tiếng vang trầm nặng truyền tới, có một loại giai điệu đặc biệt và ý nhị.
Chỉ chốc lát sau, cánh cửa mở ra, lộ ra khuôn mặt một bà lão đầy cảnh giác: “Đại nhân! Ngài rốt cục đã đến rồi!”
“Trên đường gặp phải chút chuyện nên hơi chậm trễ thời gian!”
Người đến đi vào quán bar, tháo xuống mũ trùm xuống, lộ ra tướng mạo của mình, khuôn mặt đẹp trai một cách yêu dị, mái tóc dài màu đen tùy tiện đâm vào sau đầu, lộ ra vẻ phi thường nhẹ nhàng khoan khoái, con ngươi màu đen lóe ra vòng xoáy thần bí không ngừng xoay tròn, cho dù chỉ liếc mắt nhìn, cũng hầu như có thể kéo cả linh hồn người nhìn vào trong.
Người này chính là Lôi Lâm, sau khi đánh bại Tất Duy Tư, thu được huyết mạch của đối phương, hắn lập tức không ngừng không nghỉ bắt tay chế tạo huyết mạch của đối phương thành dấu ấn, thậm chí suýt chút nữa đã vì thế mà làm lỡ thời gian ước định cùng Mai Lâm Đạt.
Chẳng qua, những chuyện này theo Lôi Lâm nghĩ đều đáng giá. Tốn một chút thời gian này, để hắn có thêm một lá bài tẩy là huyết mạch dấu ấn. Hoàn toàn đáng giá.
Dù sao, lần này người cần đối phó là một tên Hi Nhật vương tọa! Là tồn tại cao cấp nhất ở trung bộ đại lục! Lôi Lâm không thể không cẩn thận nhiều hơn.
Sau khi tiến vào quán bar, Lôi Lâm theo bà lão kia đi tới một căn phòng bí mật.
Thông qua một đường hầm âm u mà lại ẩm ướt, còn mang theo mùi mục nát, Lôi Lâm rốt cục lần thứ hai nhìn thấy Mai Lâm Đạt.
“Lôi Lâm, rốt cục cậu đã đến rồi, chúng ta đợi cậu đã lâu đấy!”
Sau khi Mai Lâm Đạt nhìn thấy Lôi Lâm. Ánh mắt sáng lên, nói với vẻ như làm nũng.
“Chúng ta?” Ánh mắt Lôi Lâm lóe lóe, nhìn mấy “Người” khác trong phòng.
Bà lão kia tại dẫn Lôi Lâm tới đây xong đã sớm cung kính lùi ra. Ở bên trong phòng, ngoại trừ Mai Lâm Đạt ra còn có ba bóng người quái dị khác.
Một người là đại hán mặc áo giáp màu đen, còn có một phụ nữ toàn thân ẩn trong phù thủy bào màu đen.
Người cuối cùng đã không còn dáng vẻ nhân loại, mà đơn thuần chính là một bóng đen tồn tại trong tấm gương.
“Linh thể phù thủy? !” Lôi Lâm nhìn kỹ bóng đen trong tấm gương, có thể cảm ứng được rõ ràng đối phương cũng không phải sử dụng phân thân, bóng đen kia chính là bản thể của đối phương, không khỏi khẽ kêu thành tiếng.
Bọn phù thủy có lực lượng tinh thần mạnh mẽ vô cùng. Cho dù sau khi tử vong cũng có tỷ lệ rất cao chuyển hóa thành ác linh, mà loại ác linh này nếu như có lý trí. Thậm chí có thể học tập vu thuật, trở thành một linh thể phù thủy!
Đối với tồn tại có lực lượng linh hồn cấp Thần Tinh trở lên, chuyển hóa thành linh thể cũng chỉ là một thủ thuật nhỏ mà thôi.
Tuy rằng Lôi Lâm nghe nói qua một ít chuyện về linh thể phù thủy, nhưng vòng tròn này phi thường hẹp và hẻo lánh, hắn cũng không ngờ Mai Lâm Đạt lại có thể lôi kéo được một người, đồng thời còn là phù thủy Huy Nguyệt cấp năm trở lên.
“Ánh mắt của Lôi Lâm cậu vẫn giống y như lúc trước!” Mai Lâm Đạt than thở một tiếng: “Vị này chính là “Kính” . Đã từng là bạn tốt của ta, còn hai vị bên cạnh này là Khắc Lạp Khắc cùng Kiều An Na. Đều là người ta mời tới giúp đỡ!”
“Đối với tên gọi của hai vị “Trung tinh song tử”, ta cũng đã sớm nghe thấy! Không ngờ Mai Lâm Đạt lại có thể mời được các vị tới!”
Lôi Lâm mỉm cười chào hỏi cùng Khắc Lạp Khắc cùng Kiều An Na.
Căn cứ vào tình báo của hắn, hai vị phù thủy này đều có lực lượng cấp bậc Huy Nguyệt, thậm chí còn là huynh muội, ở miền trung đại lục giúp đỡ lẫn nhau, danh tiếng khá vang dội, cũng là phù thủy không dựa vào thế lực nào.
“Lôi Lâm các hạ!” Kiều An Na toàn thân đều quấn trong áo bào đen giống như không quen giao tiếp, những chuyện này toàn bộ do đại hán mặc giáp đen tên Khắc Lạp Khắc xử lý.
“Còn có vị các hạ “Kính” này!” Lôi Lâm lại nhìn bóng đen trong tấm gương một chút, tuy rằng biết rõ đối phương là phù thủy linh thể, nhưng hắn vẫn cảm thấy dường như trên người đối phương có ẩn giấu món đồ gì, thậm chí có khí tức làm hắn không thoải mái.
“Xì xì…Cậu… trên người…”
Bóng đen trong mặt kính thoáng chấn động, tỏa ra ý niệm truyền tin tức: “Có vật…Làm ta… Cảm thấy nguy hiểm…”
“Đó là ta chuyên môn chuẩn bị vì lần hành động này!”
Lôi Lâm cười cợt, tay phải đột nhiên nắm thật chặt, mà ở ngón trỏ tay phải của hắn, một chiếc nhẫn màu xám tỏa ra một vệt ánh sáng mịt mờ.
Chiếc nhẫn này xám xịt rất không đáng chú ý, giống như tác phẩm làm ẩu nhất trong một cửa hàng bình thường, nhưng xuất hiện trên tay thuật sĩ Huy Nguyệt như Lôi Lâm thì rất đáng giá chú ý.
Sau khi nghe được lời Kính nói, không chỉ là Khắc Lạp Khắc, thậm chí ngay cả Kiều An Na vẫn trầm mặc đều rất hứng thú nhìn Lôi Lâm, giống như muốn nghĩ tiếp thăm dò rõ ràng lá bài tẩy của hắn.