Chương 1149: Rời đi cùng thu hoạch (2)
Hắn bây giờ chỉ cảm thấy hứng thú đối với việc theo đuổi cảnh giới cao hơn, mà sức mạnh quy tắc càng là trọng điểm trong đó.
Nghĩ lại tới ký ức vừa nãy lợi dụng thiên phú nuốt chửng hấp thu cảm ngộ pháp tắc trong thân thể Hỏa Diễm vương tọa, Lôi Lâm vẫn có chút cảm giác không thể kiềm chế .
Loại cảm giác hưng phấn cùng thoải mái, suýt chút nữa làm hắn đột phá giới hạn chính mình định ra, tham lam hút lấy tất cả của đối phương, may là đến cuối hắn cố gắng dùng ý chí kiên nghị mạnh mẽ khống chế thân thể của chính mình, rời khỏi thế giới hỏa diễm.
Sở dĩ không trực tiếp giết chết đối phương là sợ Hỏa Diễm vương tọa phản công.
Dù là Mai Lâm Đạt hay Hỏa Diễm vương tọa, trên thực tế đều là một người, trong tình huống sinh mệnh bị uy hiếp nghiêm trọng, khẳng định có khả năng sẽ liên thủ lại!
Trên thực tế, Lôi Lâm có chíp thôi diễn khả năng thừa dịp hai người này đang so đấu linh hồn mà trực tiếp ra tay giết chết đối phương có tỷ lệ chưa tới 10%, mà khả năng còn lại là đối phương đứng trước áp lực mạnh mẽ sẽ trực tiếp dung hợp, để Lôi Lâm tay trắng trở về thậm chí khiến hắn ngã xuống.
Trong loại tình huống này, đương nhiên Lôi Lâm sẽ chọn cách làm phù hợp nhất với lợi ích của bản thân, vơ vét chỗ tốt lớn nhất rồi đi.
Không thể giết chết Hỏa Diễm vương tọa, nhưng khiến đối phương phải chịu tổn thất lớn cũng là chuyện tốt.
Mà lúc trước trong khi hấp thụ huyết mạch cùng pháp tắc của đối phương, Lôi Lâm đã suýt chút nữa lạc lối, đạt đến giá trị giới hạn của chíp, thậm chí chỉ một chút nữa sẽ trực tiếp uy hiếp sinh mệnh đối phương, khiến tình huống xuất hiện biến hóa nghiêng trời.
Nhưng may là tất cả vẫn đang phát triển theo kịch bản của Lôi Lâm.
Tuy rằng một đòn cuối cùng của hắn khiến Hỏa Diễm vương tọa tổn thất nặng nề, nhưng cũng không vượt qua điểm mấu chốt trong lòng Mai Lâm Đạt, bởi vậy cô ta vẫn không có lựa chọn thỏa hiệp với ý chí vốn có, mà là tiếp tục vây quét kẻ địch lớn nhất của cô ta, để Lôi Lâm có thể thuận lợi chạy trốn.
Còn lời mời trước đó Mai Lâm Đạt dùng để dụ Lôi Lâm trực tiếp hỗ trợ thì Lôi Lâm căn bản khịt mũi con thường.
Linh hồn lực lượng của hắn tuy rằng mạnh mẽ, nhưng cũng phải nhìn xem là so sánh với cái gì.
Ở trước mặt lực lượng linh hồn cấp bậc Hi Nhật của Hỏa Diễm vương tọa, chút lực lượng linh hồn của hắn căn bản không đáng chú ý, cho dù có xông vào, cũng chỉ là tiểu binh mà thôi, thậm chí lực lượng linh hồn cũng không thể tự chủ, sinh tử đều do đối phương khống chế.
Chỗ chết người nhất chính là sau khi quyết đấu sinh tử, muốn thu hoạch đồ vật gì còn phải xem đối phương có tâm tình thực hiện lời hứa hẹn hay không, loại chuyện ngu xuẩn này, Lôi Lâm đương nhiên sẽ không làm.
“Chẳng qua, ta không ngờ chỉ là năng lượng ẩn chứa bên trong cánh tay của Hỏa Diễm vương tọa lại cuồng bạo như thế, đồng thời, loại ký ức cảm ngộ hỏa diễm quy tắc kia dường như còn có một chút huyền bí. . .”
Lôi Lâm cảm giác thân thể của chính mình mơ hồ lớn hơn một vòng, đây là ảo giác do năng lượng trong cơ thể hắn quá nhiều.
Lại nhớ đến mấy lần trước hóa thân thành Khoa Mạc Âm xà hoàng, nuốt chửng hư không vạn vật cũng không có năng lượng kinh khủng như thế, khóe miệng Lôi Lâm càng mang theo một nụ cười khổ.
“Cũng may là ta chỉ lựa chọn nuốt chửng một cánh tay của Hỏa Diễm vương tọa, nếu như lựa chọn nuốt chửng toàn bộ Hỏa Diễm vương tọa, e là dù đối phương không phản kháng, ta cũng sẽ bị sức mạnh này ép phải nổ tung!”
Ánh mắt Lôi Lâm không ngừng lấp loé, đột nhiên lựa chọn một hướng khác, toàn bộ thân ảnh dần trở nên hư ảo.
Đây là năng lực từ lực lượng mộng cảnh cải tạo mang đến, không chỉ tăng cường năng lực tự thân chống cự đối với ảo thuật, còn có thể hình thành một tầng trường lực ảo giác, rất có hiệu quả ẩn giấu.
Lần này kết quả quá mức phong phú, cho dù là Lôi Lâm, cũng nhất định phải tìm một chỗ cố gắng tiêu hóa một hồi.
. . .
Khiến Lôi Lâm không nghĩ tới chính là vốn chỉ cho rằng chỉ là quá trình đơn thuần tiêu hóa, nhưng lại kéo dài tới mấy tháng.
Hỏa Diễm vương tọa có chứa dấu ấn hỏa diễm cùng năng lượng của cô ta, còn có đặc tính riêng cô đọng tới cực điểm, khiến Lôi Lâm phi thường đau đầu.
Trong dãy núi liên miên, sương mù màu trắng quấn quanh ngọn núi, kết hợp với rừng cây màu xanh lục hình thành cảnh tượng mộng ảo, từng con sóc không ngừng nhảy lên nhảy xuống, hai tay nâng quả tùng, hai cái răng hô nhanh chóng gặm nuốt.
Dưới một cây đại thụ khổng lồ, rễ cây chằng chịt tạo thành tấm bình phong thiên nhiên, bên trong thậm chí còn có không gian không nhỏ.
Sương mù màu đen tràn ngập toàn bộ không gian, càng mang theo hiệu quả ẩn nấp và ngăn cách.
Mà trong trung tâm sương mù, Lôi Lâm lại chậm rãi thở ra một hơi rồi mở mắt ra.
“Năng lượng kết cấu của phù thủy cấp sáu, còn có loại đặc tính riêng cô đọng này, thực sự là khủng bố!” Nghĩ đến điểm này, Lôi Lâm vẫn có chút khiếp sợ.
Huyết nhục của Hỏa Diễm vương tọa hầu như đều là do quy tắc hỏa diễm cô đọng đến cực điểm tạo thành, chỉtiêu hóa đã khiến Lôi Lâm phải dốc rất nhiều công sức.
Trên thực tế, nế không có thiên phú nuốt chửng của Khoa Mạc Âm xà hoàng, hắn muốn tiêu hóa cánh tay của đối phương, cũng là một vấn đề rất lớn.
Chẳng qua, kéo dài đến hiện tại, cũng rốt cục giải quyết, ngay ở vừa nãy, Lôi Lâm không chỉ nuốt chửng toàn bộ một tia huyết mạch năng lượng cuối cùng của đối phương, cũng hoàn thành sắp xếp mảnh vỡ ký ức, biến cảm ngộ pháp tắc của đối phương thành đồ vật của mình.