Chương 1154: Nhà gỗ và gặp mặt

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1154: Nhà gỗ và gặp mặt

Giống như trải qua quá trình rơi xuống rất dài, đợi hai chân Lôi Lâm đạp đến trên mặt đất, hắn đã có một loại cảm giác như đang mơ.

“Nơi này… Là nơi nào?”

Lôi Lâm nhìn ngọn núi mờ mịt sương mù, còn có rừng cây màu đen cách đó không xa, không khỏi rơi vào trầm tư.

“Cô oa oa! ! !”

Một quạ đen có ba mắt đỏ như máu, từ trên cành cây bên cạnh hắn bay lên, dập dờn ra vài miếng lông chim màu đen, tiếng kêu chói tai lan tràn thật xa.

“Chíp!” Lôi Lâm theo bản năng ra lệnh.

【 Keng! Bắt đầu quét hình cảnh vật chung quanh! Quét hình hoàn thành! Bắt đầu… 】

Âm thanh chíp vang lên, lúc đầu rất bình thường, nhưng đến phía sau lại đột nhiên khàn khàn, giống như bị quấy rầy nghiêm trọng.

“A a! ! !” “A a! ! !” “A a! ! !”

Đến lúc sau, âm thanh của chíp đã biến thành thành tiếng phụ nữ rít gào, loại thanh âm này càng ngày càng cao, hầu như muốn đâm thủng màng tai Lôi Lâm, khiến hắn không khỏi mệnh lệnh chíp lập tức ngừng lại.

“Gió dò xét…” Lôi Lâm đưa tay phải ra, hạt căn bản nguyên tố “Gió” màu xanh tụ lại phi thường chầm chậm, khiến hắn không khỏi nhíu lông mày.

Sức mạnh chân linh nổi lên, gió nhẹ màu xanh rốt cục hình thành, lan ra bốn phía dò xét.

“Tình huống này có hơi quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra được!”

Lôi Lâm cau mày, cảm giác trí nhớ của mình giống như bị một tầng sương mù bao phủ, nhưng lại nhớ được rất nhiều thứ, ngay cả vu thuật cũng không quên.

Nhưng lại giống như lãng quên một vật rất quan trọng, khiến trong lòng hắn có dự cảm không tốt.

Rất nhanh, gió nhẹ tản ra đã phản hồi tin tức về cảnh tượng xung quanh. Để Lôi Lâm biết rõ vị trí lúc này mình đang đứng, hẳn là bên ngoài một cánh rừng nào đó, còn có một dòng sông màu đỏ chậm rãi chảy qua.

Ở cách đó không xa, dường như còn có một nhà gỗ, bên trong mơ hồ có một bóng người.

“Loại phạm vi dò xét này?”

Lôi Lâm cau mày, “Không chỉ sử dụng vu thuật phi thường khó khăn, ngay cả hiệu quả cũng bị áp chế rất lớn. Lẽ nào là một thế giới nào đó cao cấp hơn sao?”

Theo mặt trời xuống núi, nhiệt độ trong rừng cây không ngừng hạ thấp. Sương mù bốn phía càng thêm dày đặc, thậm chí bao phủ lên một tầng màu đỏ sậm, khiến Lôi Lâm có cảm giác không rét mà run.

Hắn bước nhanh muốn rời khỏi phạm vi này, đi tới gần nhà gỗ kia.

Ma mặt tường là tường vi ly màu vàng nở rộ. Còn có từng tia sương khói màu xám bay lên, khiến Lôi Lâm cảm thấy một tia ấm áp.

“Đùng!” Cửa gỗ đột nhiên kéo ra, từ bên trong có một cô gái với vẻ mặt hiền lành đi ra, cô gái rất trẻ trung, nhìn chỉ tầm hơn hai mươi tuổi, nhưng trong con ngươi lấp lánh ánh sáng trí tuệ lại khiến Lôi Lâm cho rằng cô có kinh nghiệm sống phong phú nhân.

“Tiểu đệ! Em đã trở về!”

Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, cô gái nở nụ cười, dường như có thể khiến các đóa hoa chung quanh nở rộ ra, ánh sáng trên mặt khiến Lôi Lâm đều không khỏi mê say.

“Cô là ai?” Lôi Lâm không khỏi hỏi.

“Ta? Ta là tỷ tỷ của em. Nơi này là nhà em!” Khuôn mặt cô gái vô cùng mỹ lệ, mái tọc màu vàng xán lạn bay theo gió, khiến Lôi Lâm vô cùng quen thuộc.

“Nhà… Của ta?” Lôi Lâm lẩm bẩm.

“Đúng! Nhà em. Hoan nghênh trở về!” Người tỷ tỷ ôn nhu giang rộng hai tay, giống như muốn ôm lấy Lôi Lâm ấp.

“Cô… Là… Tỷ tỷ của ta? !”

Trong miệng Lôi Lâm không ngừng lặp lại, cô gái trước này rất xinh đẹp, rốt cục dần dần trùng với khuôn mặt trong ký ức.

“Đúng! Đệ đệ, em rốt cục đã trở về!”

Trong mắt cô gái dường như tràn ra nước mắt.

“Chờ đã!” Lôi Lâm càng tới gần vòng ôm của đối phương, đột nhiên cảm nhận được một luồng khủng bố lớn mang theo ác ý đáng sợ, khiến cả người hắn giật mình.

“Ta là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Huyết mạch thuật sĩ đến từ thế giới phù thủy. Vì sao lại ở đây?”

Trong lòng hắn, một âm thanh không ngừng kêu gào, nhưng Lôi Lâm lại phát hiện đã không khống chế được thân thể của chính mình, tay chân đều đang tự động đi tới, chỉ thiếu chút nữa là nhào tới vòng ôm ấp đối phương.

“Chống cự hỏa hoàn!” “Lạc đường hình bóng!” “Ám xà xúc tu!”

Từng mẫu vu thuật lóe lên trước mặt Lôi Lâm, nhưng vu thuật vốn bị áp chế rất lớn, hiện tại lại giống như mất đi tất cả năng lực, một chút gợn sóng cũng không xảy ra.

“Trở về đi!” “Trở về đi!” “Trở về đi!”

Đi kèm âm thanh mê ly của đối phương, đôi mắt Lôi Lâm càng ngày càng hoang mang, mà quanh nhà gỗ đã xảy ra biến hóa cực lớn.

Sương mù màu đỏ sậm càng ngày càng đậm, tường vi màu vàng dần dần héo tàn, lộ ra khô lâu màu trắng bên dưới, vài con rắn nhỏ thỉnh thoảng từ viền mắt chui ra tiến vào.

Mà phía sau tường vi, nhà gỗ hóa thành một xà bóng lớn, vài đầu rắn màu đen hình tam giác vươn ra , lưỡi màu đỏ sậm không ngừng phun ra.

Hầu như chỉ trong nháy mắt, căn nhà gỗ đã biến thành địa ngục khủng bố.

“Loại cảm giác áp chế này, còn có sức mạnh quen thuộc!”

Từng tia sương mù màu đỏ sậm chủ động chui vào trong thân thể Lôi Lâm, khiến cảm giác quen thuộc càng ngày càng mãnh liệt.

Rốt cục, trong mắt Lôi Lâm lóe lên một tia sáng.

“Là lực lượng mộng cảnh! Nơi này là mộng cảnh! Ta bị đẩy vào mộng cảnh!”

【 Keng! ... Phán đoán chủ thể đang ở mộng cảnh! 】

Dường như đã loại bỏ lớp sương mù trên ký ức, âm thanh của chíp cũng không còn là tiếng rít chói tai nữa mà đã rõ ràng lên.

“Thế giới mộng cảnh cấp độ càng sâu, chống cự tất cả sức mạnh bên ngoài lực lượng mộng cảnh!”

Cảm thụ năng lực nguyên tố của chính mình và sức mạnh chân linh đều bị ngăn cách, tâm tư Lôi Lâm thay đổi thật nhanh, lập tức nghĩ tới điều gì.

“Trở về đi!” Mà vào lúc này, tay của người phụ nữ đối diện đã sắp chạm được tới khuôn mặt Lôi Lâm.

“Nếu đã như vậy! Vu thuật mộng cảnh cấp bốn —— huyễn vụ quyền trượng!” Một mẫu vu thuật đột nhiên bị chíp điều ra.

Lượng lớn lực lượng mộng cảnh hình thành làn sóng, hiện lên ở trên tay Lôi Lâm, hình thành một thanh quyền trượng cổ điển có tạo hình kỳ lạ.

“Cút ngay!” Lôi Lâm dùng quyền trượng hướng về người cô gái kia, ngọn lửa yêu dị màu đỏ sậm xì ra.

“A!” Cô gái kia gào lên, bụm mặt lui lại.

“Cô rốt cuộc là ai?” Lôi Lâm vô cùng nghiêm nghị, nhìn cô gái trước mặt lại một lần nữa đứng thẳng lên.

Lúc này gương mặt của đối phương đã thiếu một khối rất lớn, lại quỷ dị không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí ở vết thương còn không có một giọt máu nào chảy ra.

“Không ngờ cậu đã tiến hành cải tạo mộng cảnh, nắm giữ sức mạnh mộng cảnh…”

Sắc mặt cô gái ngây ngô mở miệng, âm thanh lại khiến Lôi Lâm cảm thấy có chút quen tai, ngay sau đó con ngươi của hắn co rút lại: “Cô là… Vạn xà…”

Ầm ầm! ! !

Toàn bộ hoàn cảnh ầm ầm vỡ nát, lộ ra một tinh hà vắt ngang hư không, mà trong Tinh Hà, một bong bóng không khác nào mặt trời mở ra, lộ ra vạn xà chi mẫu ở bên trong.

“Huyết mạch hâu duệ của ta, trở về với vòng ôm ấp của ta!” Âm thanh của vạn xà chi mẫu dường như mang theo sức hút kỳ dị, mà huyết mạch trong cơ thể Lôi Lâm lại có chút không thể khống chế bắt đầu sôi trào lên.

Trong lòng hắn có một thanh âm mơ hồ đang giục hắn thần phục! Quỳ rạp xuống dưới chân vạn xà chi mẫu.

Lượng lớn cự xà gào thét với Lôi Lâm, tiếng gầm làm hắn không khỏi biến sắc.

“Nơi này không phải thế giới Luyện Ngục, vẫn là ở trong mộng cảnh!”

“Tự do ý chí của ta không cho phép bất kỳ ngoại lực nào khống chế!”

“Vạn xà chi mẫu! Sai lầm lớn nhất ngày hôm nay của bà chính là đã kéo ta vào mộng cảnh!” Trong con ngươi Lôi Lâm trong nháy mắt hiện ra kiên quyết, một vu thuật càng thêm hư ảo lóa mắt bắt đầu hình thành ở trên tay.

“Vu thuật mộng cảnh cấp năm —— Huy Nguyệt mơ mộng!”

Sóng gợn kỳ dị trong nháy mắt bao vây khu vực này…

Cảm giác trơn trợt lướt qua gò má, Lôi Lâm mở hai mắt ra, lập tức nhìn thấy một quái thú lớn đang há hốc miệng, đầu lưỡi màu đỏ tươi thỉnh thoảng liếm láp trên mặt chính mình, một mùi tanh hôi bay thẳng đến mũi của hắn.

“Cốt khôi chồn ở trung bộ đại lục? Nơi này là thế giới hiện thực, ta trốn ra được?”

Con mắt Lôi Lâm khôi phục thần thái, tiện tay đuổi con quái thú khổng lồ kia đi, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng.

Nhìn lại chung quanh một chút, rõ ràng có một dấu vếtlõm xuống, trên mặt cỏ lộ ra bùn đất màu vàng.

“Không sai, trước đó ta đang trên đường trở về thuật sĩ liên minh, chỉ là bị vạn xà chi mẫu đột nhiên kéo vào mộng cảnh, mới đột nhiên rơi xuống…”

Lôi Lâm sờ sờ cằm, suy luận chuyện lúc trước.

“Hắc ám cùng mộng cảnh, vốn là có liên hệ rất lớn, vạn xà chi mẫu có thể sử dụng sức mạnh mộng cảnh, cũng là chuyện phi thường bình thường! Chuyện duy nhất ả không có tính tới chỉ sợ là ta đã sớm tiến hành cải tạo mộng cảnh, thậm chí còn có thể lợi dụng lực lượng mộng cảnh!”

Trên lưng Lôi Lâm có chút mồ hôi lạnh, nếu như không phải trước đó hắn từng tiếp xúc qua với thế giới mộng cảnh, lần này đột nhiên bị vạn xà chi mẫu kéo vào trong thì hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Thế giới phù thủy cùng thế giới Luyện Ngục có khoảng cách rất lớn, hơn nữa lực lượng hạn chế biên giới mạnh mẽ, dẫn đến vạn xà chi mẫu cũng không thể dễ dàng công kích được Lôi Lâm.

Nhưng thế giới mộng cảnh lại khác! Nơi đó lẫn lộn không gian khái niệm, thậm chí ở khắp mọi nơi, thông qua mộng cảnh tiến hành công kích, là thủ đoạn ít cần dùng sức nhất.

Cho dù còn có một ít hạn chế, nhưng lấy thủ đoạn của vạn xà chi mẫu, cũng y đủ trấn áp Lôi Lâm.

Có lẽ điều duy nhất ả không nghĩ tới chính là Lôi Lâm đã sớm tiếp xúc qua sức mạnh mộng cảnh, ngay cả thân thể đều vô cùng quen thuộc đối với loại sức mạnh này, tự động tỉnh táo lại, sau đó còn sử dụng tới vu thuật mộng cảnh cấp năm.

Tuy rằng không làm gì được vạn xà chi mẫu, nhưng tranh thủ được thời gian, cũng đủ cho Lôi Lâm trốn ra được.

“Vạn xà chi mẫu…” Lôi Lâm lẩm bẩm, trong con ngươi có ánh sáng lấp loé.

Lần này vạn xà chi mẫu công kích , khiến hắn sâu sắc rõ ràng, đối phương tuyệt đối không cho phép một hạu duệ chạy khỏi sự khống chế của ả!

Mà Lôi Lâm càng là ưu tú, tiến bộ càng nhanh, loại mâu thuẫn này sẽ trở nên càng thêm kịch liệt.

“Không ngờ cho dù những tồn tại nhỏ bé như ta cũng sẽ bị vạn xà chi mẫu chú ý tới!”

Khóe miệng Lôi Lâm có cười khổ, trên thực tế, lúc trước khi huyết mạch lên cấp Khoa Mạc Âm xà hoàng, hắn đã có cảm giác bị nhòm ngó, nhưng không nghĩ tới, ngày đó lại đến nhanh như vậy.